Powered By Blogger





Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Wednesday, 3 June 2015

Mưa tháng 6








Tôi viết bài thơ 
cho một mùa hè đã mất
cánh phượng hồng
than thở với loài ve
cơn nắng hạ xôn xao trên đường phố
hàng me xưa chưa cạn những nỗi niềm

Nơi tình yêu tôi
gục ngã trên bậc thềm thứ nhất 
nụ hôn đầu gửi lại cho em
bờ môi thơm mùa trăng mười sáu
tuổi thơ nào đầy ắp những bâng khuâng

Tôi viết bài thơ
cho cơn mưa đầu mùa hạ
hối hả bay về trên nỗi nhớ xa xăm
bóng quê hương cứ mãi nhạt phai dần
mưa tháng sáu nhạt nhòa bong bóng vỡ


Mùa hè
cơn mưa
buổi chiều bên hiên vắng
bậc thềm xưa bao vết tích thăng trầm
cuộc tình xa một thời yêu lãng mạn
cơn mưa về hỏi nắng có buồn không...




Tác giả: Phạm Ngọc



Monday, 11 May 2015

Mưa mùa hạ








Mưa đầu mùa trên phố chiều nay
Cây nghiêng ngã, cỏ gục đầu ngơ ngác
Ta ngồi đây ngắm hạt mưa ồ ạt
Cơn mưa chiều ...gội nắng hạ vừa sang

Ta lục tìm...miền quá khứ mênh mang
Tìm trong gió trong mưa ngày tháng hạ
Tìm phượng hồng tiếng ve sầu ra rả
Tuổi học trò bao kỉ niệm chia ly..!

Ngày hạ về... mùa cuối khóc người đi
Ta nuối tiếc một thời hoa phượng đỏ
Góc riêng ta đành thả theo chiều gió
Trôi dòng đời ...thinh lặng...chát bờ môi.!

Phố chiều nay chìm trong ánh mưa rơi
Ta thương lắm khung trời mùa hạ nhớ
Nhìn bóng nước trôi nhẹ nhàng tan vỡ
Nhói niềm đau...sâu thẳm trái tim chiều..!

                      Thuận Thảo


Nguồn: blog: Phố núi và bạn bè...



Wednesday, 6 May 2015

Như món nợ trời trao








Như món nợ trời trao
Tâm hồn tôi nhẹ tênh nổi trôi giữa dòng đời bàng bạc
Ngông nghênh trên cao như người lữ hành cô độc
Giữa nhân gian quạnh quẽ bóng người....

Sợ bóng đêm, tôi trốn khỏi mặt trời
Lặng lẽ kiếm tìm sợi tóc em đánh rơi
Trăng bỗng mở lòng  vỡ tràn ánh vàng chói lọi
Xé cô đơn bén lửa giữa đêm trường...

Em ở đâu?
Hỡi người đàn bà giấu tóc vào đêm 
Hãy cho tôi được ngả đầu ẩn náu
Vít sợi tóc đêm trói bình yên ẩn giấu
Trên vồng ngực căng phồng nhịp thở tin yêu.

Em ở đâu?
Ở đâu…


PHAMDINH TRUC THU




Wednesday, 22 April 2015

Mần du sứ Nghệ







Em còn nhớ, nhớ lắm những ngày đầu
Theo chân anh về mần du xứ Nghệ
Tiếng Nhật, tiếng Anh có bằng cất để đó
Răng tiếng quê mình khó học rứa anh ơi!


Đi ra đường cụng chào hỏi mọi người
Mà miệng mồm cứ suốt ngày há hốc
Chị hàng xóm nói mua dầu "vo trốc"
Dì nhà bên kể chuyện "bứt cỏ tru".


Em vận tròn bổn phận của con du
Chỉ có cấy là tiếng quê chưa sọi
Cứ ra đường nghe chuyện người ta nói
Túi về nhà bắt anh giảng tận khuya.


Nhớ có lần mệ với anh chưa về
Em dọn cơm vì sợ cha quá bựa
Cha đưa tay "Bới cha lưng đọi nựa"
Em nghe nhầm bê đọi rửa rất ngoan.


Hay bựa trưa thấy cha bước vội vàng
Nói lên coi, mệ bắt dam trên đội
Em quáng quàng mệ mần chi nên tội
Mà tại răng họ bắt giự hả cha?


Mới đó thôi mà năm năm trôi qua
Em cụng quen với miền Trung nắng gió
Thi thoảng anh lại thì thầm nói nhỏ
Mai anh tìm trấy "trốc gúi" về cho.


Cười rất tươi em nhớ thụa hẹn hò
Bánh "khu mấn" cụng bao lần anh hứa
Bánh "cu trứt" và còn nhiều cấy nựa
Mấy tháng ròng em mới biết là chi.


Nếu lại được thêm một lần bước đi
Em theo anh về Miền Trung xứ Nghệ
Về mần con du của cha, của mệ
Mần vợ hiền anh nựa, được không anh?!



Tác giả bài viết: Phan Quang Phóng
Nguồn tin: Sông Lam Plus





Wednesday, 8 April 2015

Có một mùa hoa Gạo lại rơi





*

Anh sẽ kể em nghe về một mùa hoa gạo
và một thời phiêu bạt tuổi thơ
với những ngày tháng êm trôi bình thản, lững lờ 
như dòng sông in bóng những mùa hoa gạo đỏ

Sông Hồng quê ta
có những chiều nghiêng gió
đổ nắng vàng thắp lửa những tán cây
kiêu hãnh vươn mình vượt tới 
những tầng mây.

Hà nội mình có những chiều say
Say tình đất, tình người, 
say cả một trời vi vút tiếng sáo diều êm ả
Có những ngày đi xa
Tha thiết nhớ những ngày ấu thơ, tuổi đến trường sao vô tư đến thế
bàn chân bước rộn ràng, đường ngập hoa gạo rơi.
Để trong anh rực đỏ một góc trời
kỷ niệm xưa dâng trào chiều xa xứ.

Những năm tháng, anh đi qua thời đạn lửa
bằng niềm tin màu đỏ cháy trong lòng
dòng máu nóng từ muôn thuở cha ông, 
cuồn cuộn chảy trong hào hùng đời chiến sỹ
mỗi bước chân vượt Trường sơn ngỡ đi tìm chân lý
anh vẫn dõi tìm trong xanh thẳm biên cương
 một dáng quen của mầu hoa thân thiết ấy, 
dẫu là Mộc Miên, Pơ Lang 
hay chỉ giản đơn là: hoa Gạo màu lửa cháy.
cũng thôi thúc những kỷ niệm êm đềm,
 nâng bước bàn chân người ra đi từ vỉa hè phố nhỏ,
màu nắng mắt em, khăn voan bay chiều trở gió
cũng ngỡ như cùng màu hoa tươi đỏ, thắp sáng những đêm trắng rừng già,
 bom đạn xới cày từng bước anh qua, 
đâu ngăn được lòng trai vấn vương bao hoài niệm.

Tháng năm này đã rời xa cuộc chiến
mỗi bước anh về thăm lại phố xưa, 
câu thơ cũ trở về trong bụi mưa phố cổ
dâng đầy nỗi nhớ
vào thẳm sâu tha thiết tình người
Có một mùa hoa Gạo lại rơi.




TQtrung





Thursday, 26 March 2015

Chuyện tình Cây xanh








———–

Anh:

Em hãy về với Hà Nội nghe em
Trong những ngày này, phố phường đang vui lắm
Bầu trời thật quang, nhòm cứ xanh thăm thẳm
Anh sẽ dắt em đi mà chẳng sợ chim ị vào đầu…!

Anh cho chặt hết rồi, ” chẳng phải hỏi dân đâu”
Sáu nghìn bảy trăm cây ,anh tặng em làm củi
Anh dọn dẹp phố phường mà chúng lại bảo anh bỏ túi
Mịa lũ dân nghèo, rồi anh sẽ cho chúng…” ngắm pháo hoa”!


Anh chào mùa hè bằng tiếng hát ca
Tiếng máy cưa sẽ nâng giọng hát anh lên một tầm cao mới
Phố cổ thênh thang, em thỏa sức ngắm trời cao vời vợi
Ra biển làm gì, Hà Nội giờ có thừa nắng cho em…!

Về Hà Nội đi em, anh biểu diễn cho em xem
“Cướp có văn hóa” trò này đang vui lắm
Anh sẽ chờ dẫu đường xa thăm thẳm …….
Anh bận mất rồi…lại đi chặt cây đây!


Em: 

Chặt hết rồi à sao anh chẳng hỏi em
Em ở xa chỉ biết thương một thời Hà Nội
Cây có linh hồn mà sao anh nỡ vội
“Một rừng cây một đời người” không thấy tội sao anh?

Anh làm gì mà xúc tiến quá nhanh
Chả đưa lên chả trưng cầu dân ý
Anh chỉ quan tâm nhận về tiền tỷ
Chẳng nghĩ rằng ngày mai không khí sẽ ra sao?

Sáng ngủ dậy như một giấc chiêm bao
Nắng vàng không còn xuyên kẽ lá
Em bước đi trên con đường xa lạ
Không còn màu xanh

Nhớ ngày nao dưới bóng mát trong lành
Anh bảo rằng anh thương em lắm đấy
Tình chúng ta keo sơn là vậy
Thế đếck nào giờ em lại muốn vả miệng anh!!!



Anh: 

Em nhất định không về nữa phải không???
Thôi đành vậy, mình chia tay em nhé
Uổng công anh sáu ngàn cây có lẻ
Tâm huyết một đời định dâng củi cho em…!

Hãy mềm lòng thử nghĩ lại mà xem
Chỉ tại dân đen giờ nó thông minh quá
Anh tính kỹ ghê, mà bây giờ lộ cả
Có lẽ ông trời cũng chẳng chịu thương anh…!

Anh đổi VÀNG TÂM thành GỖ MỠ ngon lành
Định kiếm triệu đô mua căn nhà bên Mỹ
Để chúng mình có thiên đường hú hí
Vậy mà giờ …tan tác giấc mơ hoa…!

Em bỏ anh , bỏ Hà Nội, đi xa…
Để đêm dài anh sống trong ác mộng
Những vong oan không còn nơi núp bóng
Cả những hồn cây cứ đòi mạng quanh mình…! ….. Ôi….

Nhớ em vô cùng…nhớ lắm nét môi xinh
Nhớ nụ hôn say làm hồn anh nghiêng ngả
Em bỏ anh, bỏ Hà Nội mà đi xa quá
Đã thế, đếch cần, anh đi kiếm…chức cao hơn!


Em:


Anh cứ đi mà tìm chức cao hơn
Cứ đạp lên linh hồn cây mà sống
Em không biết nhìn xa trông rộng
Nên thôi đành đứt đoạn từ đây

Em xót xa nhìn những hàng cây
Giờ chỉ còn là gốc già trơ trọi
Cuộc đời anh cuối cùng không tránh khỏi
Bị cuốn vào cuộc sống xa hoa

Tin ngừng chặt anh mới tung ra
Có phải chỉ để xoa dịu lòng dư luận
Chứ lòng anh không hề hối hận
Những tiếng cưa vẫn văng vẳng đều đều

Thôi rồi còn đâu nữa… thương yêu…
Nghe hết rồi em chả muốn về đâu
Vì mình đi trên hai con đường khác nhau anh ạ
Em không muốn dạy con bài học về tình yêu cỏ cây hoa lá

Từ những đống gỗ bị chặt ngổn ngang
Ừ thì giờ anh đã giàu sang
Anh ở đó hít các-bon (CO2) mà sống
Trái tim em chẳng thể còn rung động
Khi nghĩ về anh
Xấu và tốt ranh giới rất mong manh
Em cũng không cho rằng mình có gì tốt đẹp
Nhưng đầu anh to, trái tim thì quá hẹp
Yêu thương chỉ được thế mà thôi


***********

Long Tran 
Pham Thi Thuy


Wednesday, 25 March 2015

Tìm xưa






Tìm xưa



Anh dắt em về phố xưa tìm cũ
Bong bóng mưa rơi đầu ngọn gió
Thèm một màu bụi đỏ
Trên áo lụa vương hương

Anh dắt em về phố cũ tìm thương
Mong lấp đầy nỗi nhớ
Bao năm rồi ta cùng bỏ đi xa
Em làm người tha phương
Anh là người mắc nợ

Anh dắt em về phố cũ tìm sương
Mùa đông thời áo trắng
Anh đưa em đi qua những con đường nắng
Vàng dã quì trên tay
Ngày thu vàng ruộm lá heo may
Gieo buồn vô cớ

Anh dắt em về phố xưa tìm cũ
Pleiku muôn đời vẫn thế
Dẫu qua nghìn dâu bể
Vẫn hiền hòa một mái núi trú thân

Tìm xưa

Anh dắt em về phố cũ tìm xuân
Nơi chắt chiu nét tình ngày mới lớn
Nơi cất giấu mảnh trăng non thơm vành môi cong cớn
Xanh hoài trái đắng ban sơ

Anh dắt em về phố cũ tìm thơ
Ngồi xuống bên hồ
Chiều vây sương ẩm đục
Ly cafe quán cóc
Tóc em rối bời gió núi hương đưa

Anh dắt em về phố cũ tìm xưa
Thương nhau thêm chút nữa dại khờ
Trên từng ngón tay thắp lửa đời nhau
Tìm hơi ấm điệu đồng dao
Ru tình hiền mấy thuở
Anh dắt em về ngày nắng đổ
Anh dắt em về ngày phố mưa

Anh dắt em về phố cũ tìm xưa
Nuôi-tình-nhau-vào-muôn-thuở
Pleiku ! Phố cũ !
Anh dắt em về
Lọ dọ...
Tìm xưa !

               --------------------lê.23.03.2015------------------- 



Nguồn: Tại đây
(blog: Phố núi và bạn bè...) 



Monday, 23 March 2015

Лето. Море. Ты и я








Помнишь? Мы по берегу брели.
Лето, море... Бархатные волны
Нам шептали что-то о любви.
Обнимало, опьяняло солнце...






Я была немножечко другой.
Я была принцессою из сказки... 
Ты хотел, что б я была такой такой. 
Нам дарило море свои ласки...






Помнишь? Так бывает только в снах:
В солнце и в меня влюблённый...
Привкус моря на моих губах,
И желания нахлынувшие волны...





Снова лето... Встретимся опять.
Шепчет и зовет нас шум прибоя.
Укради у всех, что б целовать 
Снова мои губы вкуса моря...










Thursday, 19 March 2015

Ra lệnh chặt Mùa Thu








Không còn cây sẽ không còn Hà Nội
Sẽ không còn lãng mạn nhạc và thơ
Có chính quyền nào tàn sát cây đến vậy ?
Hủy diệt cây để thực hiện mưu đồ…

Sương mù tháng ba để tang cây Hà Nội
Sao nỡ nào treo cổ cả trời xanh
Vì trời cũng mang màu xanh cây có tội
Hà Nội đau đứt ruột mỗi thân cành

Đừng chặt mùa thu gió heo may sẽ chết
Mất vàng mười Hà Nội hết vàng rơi
Chẳng còn cây che trời giông sấm sét
Hà Nội sôi thành chảo lửa nung trời

Xin cứ việc chặt mùa thu cách mạng
Chặt bóng râm hết chỗ trẻ con chơi
Cứ việc bê tông hóa cả chính quyền, cả đảng
Chặt cây xanh thà chặt trụi hồn người…

Các cuộc chiến tranh còn thương cây Hà Nội
Và bão bùng không tàn sát cây xanh
Hãy cứu lấy những đường cây vô tội
Hà Nội nghìn năm đang bị phá tan tành…





Trần Mạnh Hảo
Sài Gòn ngày 19-3-2015



Wednesday, 11 March 2015

Nhớ lắm ngày xưa ơi....!!!






Ngày xưa ơi ! Có bao giờ trở lại... ???
Cho tôi được một lần về với tuổi đôi mươi...
Về với những mộng mơ, trong trắng...thuở đầu đời...
Nơi xứ sở Bạch Dương đầy tuyết trắng...

Đông Matxcova, đông Sochi, đông Lêningrat...
Những mùa đông lạnh buốt...nỗi cô đơn...
Đông nước Nga ơi ! Vẫn còn đó những nỗi niềm...
Những yêu thương, những hờn giận...và tiếng cười trong trẻo.

Cho tôi được trở về với những mộng mơ...rất chi là con gáí
Được ai đấy...nắm lấy bàn tay, vào một buổi sớm mai
Dẫu tuyết vẫn rơi...dẫu con đường nhỏ vẫn còn dài vô tận
Nhưng mãi ấm áp lạ kỳ...dù đông lạnh...anh ơi...!!!

 

Hạnh Nguyen 
Sài Gòn 29/1/2015



Tuesday, 3 March 2015

Lục lại tháng ba







Tháng ba về nỗi nhớ lại lên ngôi
Hoa bưởi rụng trắng sân nhà man mác
Đâu còn là trẻ thơ nhặt cánh hoa thơm ngát
Xếp đồ hàng, tiền lá…. vui chơi

Tháng ba về hoa gạo bỗng đơn côi
Bởi….quá khứ xa xôi chẳng ghé về qua nữa
Cô bé ngày xưa…, đã yêu mùi hoa sữa
Đã biết buồn… ngóng một nửa nơi xa

Tháng ba về lục lại bản tình ca
Trong kí ức chưa xa viết cho mùa Xoan tím
Như đôi mắt nhung liếc ngang đời ngọt lịm
Trái tim đa mang bỗng nhuộm tím mỗi chiều

Tháng ba về gõ cửa trái tim yêu
Vàng hoa cải nhắc những điều chưa nhớ
Lần đầu nắm tay, ai thẹn thùng bỡ ngỡ?
Để cho ai trăn trở suốt tháng ngày….?

Tháng ba về hương hoa huệ đắm say
Như bàn tay đan bàn tay bối rối
Tà áo nữ sinh thoảng về qua mỗi tối
Giấc mơ hoa như lạc lối gian trần

Tháng ba về nhớ cái rét nàng Bân
Trái tim nhỏ thêm một lần thổn thức
Bờ môi mềm nhói vào tim đau nhức
Khóe mắt khô như chỉ trực…tuôn trào
Tháng ba về hoa lá bỗng xôn xao
Như hạnh phúc đang len vào thực tại
Quá khứ ơi ! Đừng cô đơn, trống trải
Sẽ có ngày… Ta lục lại…..Tháng ba.


AWA





Monday, 2 March 2015

Khi chúng mình không ở bên nhau







Dẫu biết là chúng mình không thể
Ở bên nhau suốt trọn cuộc đời
Nhưng anh sẽ ngàn lần cố gắng
Lau khô dần giọt nước mắt em rơi

Dẫu biết là đêm đêm em vẫn thức
Lạnh co ro thắt thỏm giữa trời đông
Anh chỉ biết gửi vào trong mộng
Chút nắng tình anh sưởi ấm lòng

Dẫu biết rằng trọn đời không thể
Nhưng lòng anh giữ trọn câu thề
Yêu em và yêu em mãi mãi
Ở kiếp này và cả ở kiếp sau

Vui em nhé dù không ở bên nhau
Tình yêu ta vẫn lấp lánh sắc màu
Mang thương nhớ anh lặng thầm hạnh phúc
Mơ thấy em cười đánh thức cả đêm sâu


PHAMDINH TRUCTHU





Wednesday, 28 January 2015

Chiếc quan tài mùa đông







Chiếc quan tài mùa đôngNgày buông tay
Chiều mưng mủ
Những mảnh hồn xoay tròn trong vòng lốc xoáy
Những con đường không tên
Tắc nghẹn mùi lãng quên
Những hàng cây ủ bệnh lâu ngày
Lá không đủ sức nảy mầm
Như những kiếp người vật vờ ủ rũ

Đông giơ chân đạp phăng mùa thu
Rét mướt lao về vả vào mặt thành phố
Gió phũ phàng lật tung từng lối nhỏ


Những ô cửa nép mình trong lặng im

Con mèo hoang thu nanh vuốt lim dim
Mặc tiếng bạn tình rỉ rên thảm thiết
Ánh đèn phả sắc màu mỏi mệt
Xuống vỉa hè hoang xác lá ngập đầy..


Cô gái giang hồ run run đưa tay
Khép tà áo...


đi về con ngõ vắng
Thời gian lặng lẽ lập trình những vết hằn số phận...


Tôi lê chân qua từng mạch máu lòng tôi
Âm thầm nhặt những mảnh xương tàn hi vọng
Những tiếng đời đồng vọng



Đã nằm im hơi trong những chiếc quan tài...





               Trương Đình Phượng

----------------------------------------- 

NguồnTại đây
(blog: Phố núi và bạn bè...) 









Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên