Powered By Blogger





Showing posts with label Đất và người Định Quán. Show all posts
Showing posts with label Đất và người Định Quán. Show all posts

Thursday, 30 April 2015

Cái thú của nhà quê










Đừng khinh chê những thứ thuộc về nhà quê, nơi chúng ta có một tuổi thơ đầy cảm xúc, nó gần như định hình tính cách của cuộc đời ta. Dù khó khăn và điều kiện thiếu thốn, nhưng nó là cái nôi của mỗi người khi lớn lên hay tìm một cuộc sống đầy đủ hơn ở tỉnh thành. Cuộc sống ở tỉnh thành hiện đại hơn, điều kiện phát triển hơn nhưng không vì thế mà ta ruồng bỏ cái gọi là "nhà quê", hãy trân trọng những gì ta đã từng có. Ở đó nếu ta có thể quay trở lại sẽ có nhiều cái thú, cái thú mà không phải ai cũng có được. Đôi khi ngay cả ta đang hiện diện ở một resort 5 sao chưa chắc bạn đã có được trải nghiệm như khi bạn về nơi bạn đã từng sống và lớn lên. Chia sẻ cùng bạn để giúp bạn có được trải nghiệm cái mà bạn gọi là nhà quê như tôi...


Mr.john 


NẰM NGHE MƯA RƠI ĐẦU MÙA


Một kỳ nghỉ dài, bạn về quê, dưới mái nhà xưa, chỉ là vách ván hoặc mái tôn, mái ngói, cái nóng của tháng tư vẫn hầm hập, bỗng dưng trời chuyển xám, mưa bắt đầu rơi, những âm thanh mang lại cho bạn nhiều thứ cung bậc. Gió rít bên cây cổ thụ, cành tre đong đưa liên tục như mụ phù thuỷ đưa chổi quyét nhà. 

Mưa ở nhà quê rất cuồng loạn, mạnh mẽ đầy nam tính, không kiểu yếu ớt và đỏng đảnh như Sài gòn. Những tiếng sấm có vẻ rất uy nghi và những tia sét có thể kiến ta cảm thấy mình như con kiến dưới thác nước. Uy lực của những đợt gió khiến bạn luôn tin và cầu xin vào thượng đế, khi cái nóc nhà ta lung lay như muốn bốc tung lên, có cảm giác sợ chết sau một tia loé sáng, một tiếng sấm vang vọng đùng đùng...

Mưa rơi trên lá nghe như tiếng trống của Kirato, chảy xuống bẹ chuối như tiếng đàn tranh réo rắt, đôi khi những lúc ngớt mưa lại tí tách đều đặn như điệu slow rock của cây guita thùng cũ kỹ treo nơi vách tường.

Mưa đầu mùa ở miền quê có vẻ mênh mang và trống ngoác, nó không chật chội như những khối bê tông chọc trời ở Sài gòn. Mưa ở quê có màu trắng sâu thẳm, mờ đục phảng phất sự tinh khiết của tâm hồn người nông dân, thuần khiết và hư vô.

Nếu bạn tựa ở cửa sổ, có thể nhìn ra cánh đồng xa trắng xoá, những chiếc nón lá thấp thoáng bóng người nông dân còn cặm cụi nốt việc nhà nông lẫn trong mưa mù. Ở resort bạn có thể trông thấy các cô em bikini chân dài qua nách lượn lờ, nó kích thích phần nửa dưới của con người bạn, nhưng nhìn người nông dân khoác tấm vải nhựa thay áo mưa và nón rách thì nó lại kích thích phần trên của bạn, khiến bạn có phần người hơn một chút.

Mưa ở miền quê không có vẻ quá buồn chán, tuy rất sâu lắng nhưng không u uất, ở phía xa là những dãy đồi hùng vĩ giăng ngang chân trời, những vệt mưa theo gió uốn lượn vần vũ theo bản hoà tấu của thiên nhiên. Với óc tưởng tượng ta có thể thấy cả một đạo quân với những chiến binh quyện vào nhau như các vị thần Olympus trong thần thoại Hy lạp. Như một bản anh hùng ca đầy bi tráng.

Nằm dưới mưa quê đầu mùa, ký ức của ta có thể về bất cứ lúc nào, riêng tôi luôn là hình ảnh những lần tắm mưa và vui đùa với các bao lúa sũng nước ở cánh đồng hoặc những bó rau lang cất đầy sau xe đi dưới mưa tầm tã đập vào mặt những hạt mưa như ai ném bốc sỏi đều đặn vào mặt.

Cái thú ấy dù ta có tiền tỷ không phải ai cũng mua được.



NGẮM TRĂNG SAO



Nếu may mắn những ngày nghỉ lễ rơi vào những ngày cận rằm. Lúc đó ta có thể tận hưởng một bữa tiệc đêm thịnh soạn của vũ trụ.

Ta có thể trải chiếu ngay bên thềm nhà, với một bình trà ấm vừa đủ đăng đắng, nhìn lên bầu trời. Nhấm nháp tách trà và tận hưởng, chiêm nghiệm cuộc sống, suy nghĩ về tương quan con người và vũ trụ, con người từ đâu đến và đi về đâu, con người là gì trong vũ trụ, vai trò như thế nào.... Ta có thể thành nhà triết học trong giây phút định mệnh nào đó ở khoảng khắc ấy.
Trăng ở quê rất trong, tròn và sáng huyền ảo. Không ma mị nhưng có cảm giác quyến rũ. 


Những ngày trời trong, ánh sáng có thể vàng như mật ong rừng phủ lên cả một không gian vô tận. Chỉ cần ta ôm cây guita đã cũ kỹ mà tuổi thơ ta đã từng mang khắp xóm dạo hát cùng các cô em, giờ ta âm thầm rải từng nốt ca bài "tôi đưa em sang sông" hoặc nhẹ nhàng cùng bản "romance" hay nhão hơn tý nữa thì bản bolero "cô hàng xóm" đúng như lời bài hát, nó da diết và đầy tính nhân văn khi ta đã trải qua rất nhiều năm vật lộn với cuộc sống ở xa. Có thể lúc ta hát, cô em gái nào đó của ngày xưa đã đang cho đứa con thứ ba bú mớm...

Cảm nhận lúc này của ta khác xưa rất nhiều, ngày xưa những lời hát nghe có vẻ trách móc và bi thảm của tuổi mộng mơ nhưng giờ cũng là giai điệu ấy, nhưng nó mang âm hưởng của sự sâu lắng, từng trải và có khi lại mỉm cười đểu khi hát bài "túp lều lý tưởng" đến đoạn. ... " túp lều lý tưởng của anh và của em, đâu đâu nào em ơi..." - Rất thực tế, người phụ nữ luôn hỏi những điều khó trả lời như thế. Hay đến đoạn ..."ban mai mình ngắm màu hoa, đêm đêm mình ngắm chị hằng..." Và đôi khi lại nghĩ đúng là nhạc sĩ ảo tưởng, nhưng hay đấy.... Rồi vỗ thùng đàn cười một mình.

Những ngày trăng sáng thường rất yên ắng, không có gió, những hàng cây đứng im như những người đàn ông can đảm trước một cuộc chiến lớn. 

Vào đầu mùa mưa, âm thanh ban đêm luôn là tiếng kêu của côn trùng, ta có thể được nghe bản giao hưởng ở một góc độ khác, nhiều khi hay hơn cả bản sonata dưới ánh trăng của Mozart, ta có thể nhắm mắt và cảm nhận được từng loại côn trùng dế, giun, keng kéch, ếch nhái, ễnh ương... như những loại nhạc cụ khác nhau. Không có một nhạc trưởng, cũng không có một sự tập luyện nào nhưng luôn có một sự hài hoà đến hoàn hảo.

Đêm trăng đầu mùa ở quê rất thánh thiện, ta có thể quên hết cả sự dung tục phàm trần, mọi dục vọng không bao giờ có mầm mống ở không gian ấy. Có truyền thuyết kể rằng, chỉ cần ta chạm vào người ta yêu dưới ánh trăng ấy, thì ta có thể trọn đời bên nhau. Tôi chưa bao giờ được thử cảm giác ấy, hay nói cách khác chưa bao giờ có cơ hội, vả lại tôi vẫn nghi ngờ truyền thuyết ấy vì nhớ đến Chí phèo và Thị Nở trong ánh trăng định mệnh.

Dưới ánh trăng đầu mùa, ta có thể tha thứ mọi lỗi lầm của bản thân ta, của những người xung quanh ta. Ta không còn oán trách hay thù hận. Chỉ có một sự kết nối giữa ta và vũ trụ, bản thân ta phản ánh trong vũ trụ và vũ trụ nằm trong ta. Tuyệt nhiên trăng đầu mùa mưa không có tiếng cú đêm hay tiếng chim lợn như trăng cuối năm, không có dơi bay đêm... đó là sự khác biệt lớn mà chỉ có những người chuyên ngắm trăng mới biết được

Vào những ngày trăng non, bạn có thể không nhìn được trăng tròn vành vạnh nhưng bù lại ta có thể thấy được các chòm sao, lúc ấy như một rừng hoa đủ hình dáng và nhiều câu chuyện thần thoại trên sông ngân lấp lánh, những truyền thuyết được sắp đặt trên dải ngân hà một cách logic và khoa học. Vào mùa này, chòm sao Đại hùng tinh mang đến cho ta cảm giác thân thuộc và tin cậy, chỉ cho ta hướng bắc khi ta nhận thấy 7 ngôi sao hình chiếc ghế xoay ngang lên lưng trời.

Chếch về tây ta có thể thấy được chòm thất nữ với 7 cô gái đồng trinh. Bầu trời đêm đầu mùa mưa, bạn không thấy được chàng dũng sĩ và chòm Orion, Sirius lung linh như vào mùa đông.
Nếu khuya hơn nữa ta có thể nhìn về hướng nam với chòm sao Thần nông, có hình dáng con bọ cạp bò vươn lên dải bạc lấp lánh ôm trọn cả phương nam.

Ta có cảm giác như đối diện với đấng tạo hoá, đối thoại với Ngài về thân phận của loài người, có khi lại có cảm giác thành tiên và như đang dạo chơi dưới trần vậy. 

Ngắm sao và trăng là một cái thú không phải ai cũng có thể cảm nhận được.


BỔ CỦI


Mỗi lần tôi về quê, bố tôi hay dành cho tôi những khúc củi thật to, nhiều mắt và cực kỳ săn chắc. Ban đầu tôi có vẻ khá vất vả với công việc như thế, dần dần tôi thấy quen và nó lại là một thú vui vô cùng hữu ích. Ở rất nhiều nhà đã dùng gas để nấu bếp, các cụ nhà tôi vẫn dùng củi. Nên việc chẻ củi là việc cần phải có.

Để bổ củi, ta phải có sức khoẻ khá dẻo dai, những cú ra búa phải chính xác, lực phải phân bổ đều, tư thế phải vững như bàn thạch, đứng tấn thế nào cho hợp, lúc thì trung bình tấn, lúc phải tiến âm dương tấn, khi thì trảo mã tấn, có khi phải dùng cả quy tấn để đặt củi.
Ta vung búa phải thuần thục như việc luyện tập những cú forehand và backhand uy lực của Djokovic hoặc hoa mỹ như Federer.

Nếu chỉ như thế cũng chẳng khác một tay võ biền, bạn còn phải có kỹ năng hít thở, ngưng tụ và vận khí từ đan điền vào lưỡi búa, việc này làm cho những cú ra tay bay bổng nhưng lực khủng khiếp. 

Ngoài ra ta phải có kỹ năng quan sát và phân tích khoa học, việc dùng sức để nện xuống không mang lại tác dụng nhiều bằng việc ta dùng thế. Cái này phải có kỹ năng của một nhà vật lý học, ta phải hiểu được xớ gỗ thẳng hay xoắn để biết chọn độ nghiêng của lưỡi búa, đặt củi nằm hay đứng, phân phối lực vào lúc nào...

Bổ củi luyện cho ta tính kiên nhẫn, tồn tại trước mọi thử thách, ta phải tính toán và vật lộn với cái mắt của nó một cách thật bình tĩnh, có thể ta phải dùng đến nhát thứ mười hoặc lâu hơn nữa để giải quyết một cái ngạnh nhỏ, nhưng đó là điều rèn luyện ta đến đỉnh cao của sự chịu đựng.

Khi một nhát búa bổ xuống nghĩa là ta mang cả sức mạnh cơ bắp và trí tuệ, sự tập trung cao độ để vẽ lưỡi búa thành một hành trình từ khởi điểm đến khi kết thúc như một tác phẩm nghệ thuật, khi thì dặt dìu, lúc thì buông lơi, lúc lại siết chặt, ẩn hiện đúng lúc. Tâm là búa, búa là tâm, như một kiếm khách ra tay, ung dung tự tại và hiện hữu, không phải kiểu ngọt ngào và man trá.

Ngoài ra, bạn cần phải có kỹ năng tra cán búa, nêm cán theo chiều nào, vỗ cán búa như thế nào để biết lưỡi búa đã chắc... Sau một vài hiệp, bạn toát hết mồ hôi, lỗ chân lông nở ra, bài tiết các chất cặn bã của cả tinh thần và thể xác. Sau đó bạn xối lên mình những gàu nước mát lạnh múc từ giếng sâu hằng chục mét dưới lòng đất. Trải nghiệm này khiến bạn có được sự mạnh mẽ thể xác và sảng khoái tâm hồn.

Có thể nói việc chẻ củi mang tính chất của Thiền học. Có khả năng nâng tầm thành "chẻ đạo". 


Đừng xem thường cái thú ấy, ngay cả khi bạn là đại gia ngồi trên audi chưa chắc bạn đã có được.


Mr.john - Nguyễn Văn Doãn


















Monday, 10 March 2014

Bệnh viện mình giỏi ghê!






May mắn sống sót sau khi bị xe cán vỡ bụng







Vào 8 giờ 20, ngày 8-3, bệnh nhân Nguyễn Thanh Nam Trường, 13 tuổi, ở xã Phú Lâm (huyện Tân Phú) được đưa đến bệnh viện trong tình trạng tổn thương khá nặng với vết thương vùng bụng - chậu vỡ toác, da vùng này bị lột toàn bộ với ruột non và đại tràng đổ ra ngoài, vùng bìu, dương vật bị nát, vỡ khung xương chậu. Lúc này, bệnh nhân chỉ có phản xạ tiếp xúc chậm, da xanh, niêm mạc nhợt nhạt, tay chân đã lạnh. Huyết áp tụt bằng 0, mạch không đo được.

Hơn một chục bác sĩ ở các khoa của bệnh viện ngay lúc đó đã được huy động để hồi sức tích cực cho bệnh nhân và thực hiện một số xét nghiệm cơ bản tại giường.

Nhận định đây là trường hợp sốc chấn thương nặng, đe dọa tính mạng bệnh nhân, nếu chuyển viện, bệnh nhân sẽ tử vong. Dù gia đình không đồng ý phẫu thuật và xin chuyển viện tuyến trên, nhưng sau khi được giải thích “bệnh nhân khó có thể đến kịp tuyến trên”, gia đình đã đồng ý để lại phẫu thuật tại bệnh viện.

Tuy nhiên, trong quá trình phẫu thuật, kíp mổ còn phát hiện tổn thương phức tạp hơn nhiều so với những đánh giá bên ngoài, như: vỡ manh tràng, dập nát một đoạn đại - trực tràng, dập nát khoảng 1m ruột non, đứt niệu quản, vỡ phức tạp bàng quang, vỡ tinh hoàn trái, lóc da toàn bộ dương vật, vỡ khung chậu...

Do một số tổn thương ở bộ phận niệu - bàng quang, nên bệnh viện đã được Bệnh viện đa khoa Thống Nhất tăng cường bác sĩ tiết niệu và nguồn máu về hỗ trợ.

Sau 9 giờ phẫu thuật, được truyền 22 đơn vị máu, 21 giờ cùng ngày, bệnh nhân đã tỉnh. Các thông số sinh tồn ổn định. Bệnh nhân được ghi nhận là đã qua cơn nguy kịch. Hiện còn một số kỹ thuật liên quan đến chuyên môn về nhi, nên bệnh nhân đã được chuyển lên Bệnh viện nhi đồng 1 (TP. Hồ Chí Minh) để được tiếp tục điều trị.

Bác sĩ Nguyễn Văn Bình, Giám đốc bệnh viện cho biết: “Đây là ca phẫu thuật rất phức tạp, vượt quá khả năng chuyên môn và lần đầu tiên bệnh viện tiếp nhận. Tuy nhiên, nhờ trang thiết bị đầy đủ, được đào tạo chuyên môn và sự nỗ lực của các bác sĩ, bệnh nhân đã cứu sống. Điều đó không chỉ là niềm vui cho gia đình, mà còn là một trải nghiệm quý báu cho bác sĩ của bệnh viện”.

Phương Liễu
Theo: Đồng Nai





Monday, 16 December 2013

Ông Voi điếc không sợ súng







Mấy ngày qua, về xã Thanh Sơn (Định Quán, Đồng Nai), đi đâu chúng tôi cũng nghe bàn tán về đàn voi hơn chục cá thể, đặc biệt là con voi “chỉ thiên, chỉ địa”, đang phá hoại ruộng vườn, nhà cửa, đe dọa tính mạng người dân.

Tấn công người, phá ruộng rẫy...

Anh Nguyễn Văn Cao (ấp 4) ngồi trên chiếc chòi canh cao 7m che chắn lụp xụp chỉ tay ra cánh đồng mía, than thở: “Mấy ổng phá tàn canh, nhất là ông “chỉ thiên, chỉ địa”. Làm cách nào cũng không cản ổng được. Nếu không có cái chòi canh này, năm nay tôi không còn một cây mía để ăn”. 

Anh Cao cho hay, 3 hôm trước, giữa đêm tối bà Đinh Thị Nghi (ấp 4) thấy ông voi “chỉ thiên, chỉ địa” mò vào rừng điều của mình. Trong lúc xua đuổi con voi này, bà đã bị nó đá bay vào đám cây mắt mèo nằm bất tỉnh. Cũng chính con voi này, 3 năm trước đã giày chết một cậu bé 15 tuổi tại xã này.

Anh Cao giải thích gọi con voi đực già là ông “chỉ thiên, chỉ địa”, bởi con voi này có cặp ngà dài cả mét nhưng một cái chĩa lên trời và một cái chĩa xuống đất. 

“Tôi biết con voi này hơn 20 năm trước. Lúc bấy giờ “ổng” còn là một chú voi con 1-2 tuổi theo mẹ kiếm ăn ở khu này. Giờ “ổng” cao tầm 5m, nặng hàng tấn, khôn cực kỳ và… “điếc không sợ súng”, đi nghênh ngang, giữa làng, giữa xóm chẳng biết sợ ai” - anh Cao nói.

Ba năm nay, anh Cao hợp đồng trồng mía cho Công ty Mía đường La Ngà. Thế nhưng, năm nào anh cũng thua lỗ, mà phần lớn là do mấy “ông bồ” phá ruộng mía. Như vụ mía năm nay, anh Cao trồng 5 mẫu mía, ước tính thu hoạch gần 300 tấn, thế nhưng voi đã ăn mất 60-70 tấn. Dấu chân của “ông bồ” để lại trên các cánh đồng mía lỗ chỗ dày đặc như tổ ông. “Tôi còn nợ công ty hơn 100 triệu đồng. Nhân viên công ty khuyên tôi đừng trồng mía nữa, trồng chỉ tổ cho voi ăn. Nhưng không trồng mía thì tôi biết trồng gì và lấy gì ăn” - anh Cao than thở. 

Theo anh Nguyễn Minh Dũng - Chi hội phó ND ấp 4, ?ông “chỉ thiên, chỉ địa” mấy hôm nay mê đám bắp đang tới mùa thu hoạch của anh. “Hôm trước “ổng” về phá hết mấy sào bắp rồi. Tôi đang tìm cách bảo vệ số bắp còn lại. Với ông “chỉ thiên, chỉ địa”, các biện pháp xua đuổi truyền thống như gõ nồi niêu, dùng đèn rọi, thụt khí đá… chẳng ăn thua. Khi “ổng” đã vào ăn hoa màu tốt nhất là nên đứng nhìn, năn nỉ rồi… cười trừ, chứ xua đuổi thô bạo chỉ tổ làm “ổng” nổi điên rồi quần nát đám ruộng rẫy”- anh Dũng cho biết. 

“Bó tay” trước đàn voi

Ông Nguyễn Hữu Ngạn - Phó Bí thư Đảng ủy xã Thanh Sơn sau khi nghe chúng tôi phản ánh sự bức xúc của người dân đối với đàn voi, cũng bức xúc nói: “Tôi cũng là nạn nhân của đám voi này. Đám mía tôi trồng cũng đang bị voi phá tan hoang. Tôi nghe người dân kêu ca việc voi hoành hành nhiều rồi, nhưng khổ quá, không chỉ tôi mà cấp xã, cấp huyện cũng bó tay”. 

Theo ông Ngạn, đàn voi đang phá nương rẫy bà con Thanh Sơn có khoảng hơn chục cá thể. Chúng chia thành 2 tốp hoạt động thường xuyên tại ấp 4, ấp 5, ấp 6. Thời gian chúng hoạt động vào khoảng từ 20 giờ- 4 giờ sáng. “Hiện tâm trạng người dân rất hoang mang, lo sợ và cũng rất bức xúc vì chính quyền chưa có biện pháp gì ngăn chặn hiệu quả. Các biện pháp xua đuổi voi như đốt lửa, đánh kẻng… không còn hiệu quả nữa. Chúng tôi chỉ có thể tổ chức lực lượng của xã cùng với kiểm lâm vận động, trấn an người dân tránh né voi rừng” - ông Ngạn nói. 

Về hỗ trợ người dân bị voi phá hoại hoa màu, nhà cửa, ông Ngạn thông tin: “Năm 2011, chúng tôi giúp người dân dựng lại nhà, hỗ trợ gạo nếu bị voi phá hoại. Tuy nhiên, từ năm 2012 đến nay chưa có trường hợp nào được hỗ trợ như thế”. Theo thống kê, từ tháng 1- 10.2013 ở xã Thanh Sơn có 10 trường hợp người dân bị voi phá hoại hoa màu và làm sập nhà cửa. 

Có một điều ai cũng thấy rằng số lượng voi càng ngày càng đông hơn và tấn công hoa màu, nhà cửa của người dân ở các khu vực dân cư sống ven Vườn quốc gia Cát Tiên càng ngày càng nhiều hơn. Trước đây để ngăn chặn voi phá rối, người dân Công ty TNHH MTV Lâm nghiệp La Ngà đã tạo những hố nước trong rừng rồi cho muối vào nhằm tạo thức uống cho voi. Tuy nhiên, cách làm này chỉ được một thời gian, voi lại tấn công khu vực dân cư để tìm thức ăn... 

Trần Đáng

Sunday, 10 November 2013

Loài hoa hiện thân của loài tội lỗi.





Loay hoay mãi, mùa thu qua mất rồi. Sáng nay có chút sương mù phủ kín các tòa cao ốc của Sài thành. Tôi nhớ đến những ngày mùa đông của gia đình tại vùng rừng núi phía đông bắc. Nơi đó ba tôi thường có những buổi sáng đi nhà thờ vào những lúc sương trắng cả dãy núi phía xa.
 
Khi ấy hoa dã quỳ nở kín bên hàng rào và vàng rực trên sườn núi tôi hay chỉ lên đó và hỏi ba tôi, liệu tôi có thể đi qua được dãy núi ngập sắc vàng nhạt trong sương sớm ấy không, ông thường bảo tôi: "việc của con là đến được nhà thờ và nghe cha xứ giảng đạo, hoa quỳ là hiện thân của loài tội lỗi mới mọc ở hàng rào, và trên núi đồi hoang, hoa huệ mới được hiến dâng tại bàn thờ". 


Từ ấy tôi có cảm giác rất xấu xa về loài hoa ấy. Ngẫm lại cũng đúng, nó chỉ nở vào mùa giá rét, khô cằn và hoang dại, nhiều lúc đi qua những bụi quỳ ấy tôi còn có cảm giác sợ ma. Ngày trẻ tôi rất tinh nghịch, có lần tôi hái cả hoa ấy trên đường đi dự lễ mừng ngày nhà giáo để tặng cô, dù gì thì tôi cũng chọn những bông to nhất, tươi nhất cho cô tôi, cô tôi rất vui khi đón nhận bó hoa dại ấy tôi nhớ nụ cười của cô giáo bên hoa quỳ nó cũng rực rỡ và hấp dẫn như "thiếu nữ bên hoa huệ", tôi chợt có ý nghĩ khác về loài dã quỳ. Tôi nhìn kỹ hơn và nhận thấy rằng, nó đẹp và khá kiêu hãnh, tôi thích màu vàng hoang dã ấy, nó có vẻ bá vương hoàng tộc, sâu lắng và có sức hút, nó phù hợp với con người tôi, tôi nghĩ rằng sau này làm vua sẽ chọn nó làm quốc hoa hoặc chí ít khi mùa sương mù phủ kín thì trong cung điện của tôi cũng có sắc vàng của loài hoa ấy...


Tôi bị vây quanh bởi sương trắng và dã quỳ dại vàng rực suốt những mùa đông. Nơi thị trấn nhỏ tuổi thơ tôi trải dài gần như vô tận, nơi ấy tôi chẳng bao giờ nghĩ đến em, chẳng bao giờ tôi nghĩ đến tiền, cũng chẳng bao giờ tôi nghĩ đến những điều tôi gặp và giải quyết ngày hôm nay. Nhưng tôi vẫn phải thế, ký ức không là hiện thân của hiện tại nhưng ít nhiều nó kéo con người ta ra khỏi đám bùn nào đó. 

Và hoa quỳ đã bị chặt bỏ, đốt đi để làm nương rẫy, sương mù không còn về nữa. Tôi không hỏi ba tôi nó đi đâu nữa, vì tôi biết ông sẽ trả lời là nó đã về thiên đàng với Chúa rồi.
...... Rồi mọi thứ rơi vào quên lãng....

Năm ngoái tôi về thấy ba tôi trồng vài gốc dã quỳ dại ở hàng rào trước cổng, chỉ có vài bông hoa, sương trắng có lẽ vẫn ở trên thiên đường. Chẳng lẽ ba tôi biết tôi thành kẻ tội lỗi như loài dã quỳ hay vì ông bắt đầu luyến tiếc loài hoa ấy. Tôi vẫn hãy đứng ở ven đồi nhìn về phía xa để tìm màu vàng của ngày xưa. Tôi nhận ra rằng đó mới là cung điện của tôi, mặc dù tôi chưa làm vua bao giờ.

Mùa đông 2013
Mr.john người Định Quán

Friday, 1 November 2013

Điều gì đang sảy ra giữa chúng ta?








Hơn bao giờ hết, sự an toàn của bản thân mỗi người đang được báo động một cách cao nhất. Tôi xin hỏi tôi phải tin tưởng được ai, nơi nào là an toàn, tôi có thể vin vào cái gì để sống, để tin rằng một xã hội đến với chân thiện mỹ...?!

Một xã hội thật đáng sợ, chẳng có khi nào và ở đâu bạn có thể trốn khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng sự bất ổn điễn ra một cách thường xuyên và có tần suất ngày càng cao thì chúng ta không khỏi giật mình và quan tâm đặt câu hỏi. Chúng ta đang ở đâu, địa ngục hay trần gian.

Đến giờ này bạn thử nghĩ xem có phải sống sót và an toàn là một điều kỳ diệu và may mắn cực cao.

Bạn có thể bị bất cứ lý do gì cướp đi mạng sống của bạn. Xe bus, contener có thể lấy mạng sống của bạn mặc dù bạn đi rất nghiêm chỉnh. Chỉ một va quyệt nhỏ cũng có thể khiến người trong cuộc cướp đi mạng sống của nhau. Chỉ vì một chiếc điện thoại hoặc giỏ sách bắt mắt mà có người sẵn sàng đạp bạn ngã giữa đường mặc cho hậu quả sau đó để lấy nó đi. Hoặc chỉ đơn giản bạn trông quá ngứa mắt với một ai đó nên bạn phải về thế giới bên kia bỏ lại cuộc sống dang dở.

Đang ăn uống, lớn tiếng một xíu, một cái nhìn bâng quơ cũng có thể bị chai bia quẳng vào đầu và có khi cả nồi lẩu đang sôi sung sục lên người. Ăn tiệc cưới cùng nhau có thể chỉ vì vài câu lỡ lời mà hôm sau có thể có đám tang.

Người yêu đi lấy chồng lấy vợ khác, người ta cũng sẵn sàng thiêu sống nhau bằng xăng. Vợ chồng bất hoà người ta cũng sẵn sàng tạt axit nhau, sẵn sàng cho người đầu gối tay ấp uống thuốc ngủ và cùng người tình cắt cổ, đưa mũi dao thái lan đến tận chính giữa quả tim đầy máu tước đi mạng sống của nhau. 
Thậm chí vì chiếc laptop, chiếc tay ga của người yêu mà chặt cơ thể của người yêu mình ra từng khúc.

Làng xóm có thể cài đặt thuốc nổ vào nhà bên cạnh chỉ vì vài tranh chấp nhỏ bên hàng rào dâm bụt.

Chỉ vì ham muốn nhục dục mà con người có thể dở trò đồi bại, rồi giết chết những đứa trẻ xấu số, phi tang xác trong bụi rậm nào đó.

Vì nợ nần vài triệu đồng, người ta có thể phải chuẩn bị quan tài bất cứ lúc nào cho mình.

Vì bất hoà mà tài xế taxi có thể cán qua cán lại mấy lần trên xác một đồng nghiệp.

Vì chia chác không đều, bất hoà mà đồng đội có thể bắn nhau ngay giữa trụ sở công an. Hoặc vì những lý do tế nhị gì đó mà người ta có thể vào phòng tạm giam và nằm im trên cáng ra về bằng khăn trắng đắp kín lên người.

Bạn bè có thể lừa nhau bán qua biên giới, hoặc chỉ vi lợi nhuận của một nón nội tạng trên cơ thể mà người ta có thể quên đi mọi chuẩn mực.

Vì phê thuốc hoặc thiếu thuốc, mà người ta có thể giất bất cứ thứ gì động đậy để có được tiền mua thuốc.

Người mẹ hồ hởi  con mình tới bệnh viện  chích ngừa theo định kỳ và có thể mang về một thi hài đứa trẻ trong sự đau thương cùng cực. Người nhà có thể đưa người mẹ trẻ sắp sinh đi sinh nở và trở về là những giọt nước mắt trên đầu quấn khăn tang, tay ôm di ảnh.

Người ta có thể đưa con đi học ở trường và đón xác con về trong một bệnh viện nào đó.
Thày giáo có thể vĩnh viễn không giảng bài được nữa khi cho điểm thấp cho bài kiểm tra của học sinh.
Con cái có thể mang người yêu về nhà để kết liễu cuộc sống của đấng sinh thành.

Người ta có thể bị chánh thanh tra sở Y tế lấy quốc bổ vào đầu khi có tranh cãi về lợi ích.

Người ta phải khóc lóc van xin một quan chức khi bị quẹt xe vào ông ta cho tay vào túi đứng nhìn với vẻ một vị quan thời phong kiến.

Người ta cũng không thể nghĩ rằng vợ mình đi làm đẹp ở thẩm mỹ viện mà phải ra sông hồng tìm xác vài tuần lễ vẫn bặt tăm.

Người ta cũng chẳng nghĩ rằng bố họ, chồng họ, con họ, đã chiến đấu cho hoà bình đất nước, hy sinh và được tìm hài cốt về thờ lại là một cái nanh heo, một khúc xương bò do các nhà ngoại cảm đạo diễn.

Và chưa bao giờ một người ở trong chính ngôi nhà của mình lại phải sợ hãi và bất an, vì có thể trộm cướp vào nhà bất kỳ lúc nào, kết liễu cuộc sống của mình trong chính ngôi nhà thân yêu của mình. Có khi người ta phải dùng căn phòng ngủ thân yêu của mình làm chiến trường, máu rơi vãi và cầm mọi thứ chiến đấu như dũng sĩ thành Troy để bào vệ đứa con nhỏ, bảo vệ người vợ yêu trước sự quỷ dữ và sự tàn độc của một đứa nhóc cướp tiệm vàng.

Hoặc có khi ngôi nhà chính là nơi bị đe doạ, rình rập bởi chính những người thân yêu nhất của mình.

Vậy tôi và các bạn có thể có một cuộc sống bình an không khi những điều như vậy hằng ngày vẫn diễn ra? Con người ta phải bấu víu vào điều gì để sống, để tin hay phải cắn răn buông xuôi để trôi bập bềnh theo số phận. Có lẽ bạn đang run sợ, nhưng hãy mạnh mẽ lên. Lời cảnh báo cho mỗi người là sự sáng suốt và bản lĩnh cá nhân trong mọi tình huống thì cơ hội sống xót của bạn sẽ 50- 50. Đừng để gia đình bạn phải mang quan tài của bạn đi diễu phố để đòi cho ra lẽ, bởi vác một bao gạo có thể rất hưng phấn, nhưng vác một cái quan tài là cả một nỗi đau.

Gã Jonh người Định Quán






Monday, 21 October 2013

Trả lại ta












Ôi mùa thu ...
Trả lại ta người con gái
Trả ta chút tình phai
Đừng trả ta lá vàng
Đừng trả gió heo may

Mây trên đầu trắng từng ngọn tóc
Nắng nhạt rồi rượu có thắm không em.



Gã John








Thursday, 19 September 2013

Tiền bạc có gì xấu?!!!







Ngày càng có nhiều người trẻ thể hiện quan điểm của mình về sự ham muốn tiền bạc và giàu có như các bài báo gần đây đăng tải. Người nghiêm khắc thì nghĩ nó xuất phát từ lòng tham vẫn thường gọi là vô đáy. Quan điểm này đã được hình thành từ rất lâu, đặc biệt là ở phương đông, trong giáo lý nhà Phật và ngay cả trong Thánh Kinh cũng có cùng quan điểm như thế, theo đó tiền bạc là phù du, là vật ngoại thân hay là thứ gì đó đại loại là xấu xa và nên tránh xa nó ra, nhưng chính những người thấm nhuần điều ấy nhất thì lại sử dụng thường xuyên cảm thấy và thiếu thốn nó nhất. Vậy thực tế có đi ngược lại với lý thuyết đó không ?


Tôn giáo ngại con người không đủ bản lãnh để đương đầu với sự sung túc về của cải vật chất dễ dẫn đến việc tha hoá trong phạm vi nào đó. Khi xã hội đói nghèo, điều đó hiển nhiên diễn ra hằng ngày, cơm áo là thứ cần thiết nhất để giải quyết cơ bản cho sự tồn tại của họ đúng như tháp nhu cầu 5 tầng của Abraham Maslow. Kinh thánh không sai khi luôn đề cao sự trong sạch của nghèo khó. Bởi vì người nghèo họ không thể dùng tiền bạc vật chất để thoả mãn các nhu cầu cao hơn của con người dẫn đến tiệm cận với sự tha hoá, thời gian và vật chất họ có được chỉ nên đảm bảo cho cuộc sống cơ bản và giáo lý phục vụ ổn định đám đông cộng đồng lớn. Dưới góc nhìn xã hội Thánh kinh có những điều khác làm cho con người cao quý hơn, lòng hy sinh, sự quan tâm cộng đồng và thể hiện tính bác ái để làm nên một nền tảng xã hội. 


Vậy người giàu có tội không ?- nhu cầu ham muốn về tiền bạc và vật chất có gì sai? Vậy cớ gì cũng lên án khi nói về điều đó nhưng thâm tâm lại hằng ao ước bằng cách này cách khác. Như vậy Kinh thánh tránh nhắc đến vì sự nhạy cảm của nó, con người tránh né nó vì bởi định kiến xã hội được hình thành bởi “những người đạo đức”. Vậy chúng ta đã lừa dối nhau ngay từ trong hơi thở từng ngày.


Ở Việt nam theo những gì tinh tuý trong văn học và triết lý: Người nhiều tiền bạc chắc chắn phải bị trừng phạt. Văn học dân gian và truyện cổ tích luôn luôn có một đoạn kết người tham lam muốn có nhiều tiền bạc thì luôn luôn bị trừng phạt hoặc trắng tay khi kết thúc câu chuyện. Luôn có ý lên án những địa chủ, những lái buôn, những người liên quan đến tiền bạc.

Trong giáo dục cũng vậy, ít khi có những bài học về sự giàu có trong giáo trình. Những tấm gương đề cao luôn luôn là nhà nghèo khó vượt qua hoàn cảnh, những tấm gương như đào được những hũ vàng thì mang bỏ đi để giữ sự trong sạch….


Thua thiệt của tôi và các bạn so với các nước văn minh cũng vậy, từ nhỏ chúng ta không được trang bị kiến thức về tài chính và tiền bạc, nó là một mảng tri thức mà bấy lâu bị quên lãng hoặc che dấu. Nói một cách trần trụi hơn, dân Việt có ý thức rất kém về tiền bạc, tư duy về tiền bạc còn ấu trĩ và có vẻ rất cao thượng để chứng tỏ “sự trong sạch của người không có tiền”. Nhiều người luôn tỏ ra kinh rẻ tiền bạc, coi nó như thứ rác rưởi. Nhưng thực tế thế nào, hằng ngày chúng ta sống và phải trả những đồng tiền mà ta phải khổ cực và trả giá bằng nhiều thứ hơn để có được. Vậy đã có một lỗ hổng quá lớn về khả năng tư duy tài chính trên tất cả các thế hệ người Việt. Chúng ta không có trách nhiệm về tiền bạc. Chúng ta không đủ bản lĩnh và dũng khí để đối điện với sự hưng thịnh mà tiền bạc mang lại, cũng chưa trang bị đủ khả năng để đến đó và nó bị xem là rẻ rúng. Chúng ta với tư duy cũ kỹ và lạc hậu xem tiền bạc là điều đáp ứng cơ bản chỉ dừng ở mức đó và tiến xa hơn nữa là vi phạm một cái gì đó hết sức mông lung và vô lý... 


Ngoài “sự bẩn thỉu” tiền bạc vẫn có một phần “cao quý” riêng của nó. Nhật bản là một điển hình, trong đó tư duy về tiền bạc và sự thịnh vượng của họ đã mang lại một miếng băng gạc có thể chữa lành vết thương nghiêm trọng từ sau thế chiến thứ II. Tiền bạc không phản bội ai bao giờ, hậu quả hay thảm hoạ từ tiền bạc là do con người tạo nên, đó là một khía cạnh khác của xã hội nhưng chắc chắn nó có thể mang lại cho thế giới một mảnh ghép của hạnh phúc.


Vậy nên chăng giáo dục nước ta trang bị cho học sinh một tư duy mới về tiền bạc và của cải xã hội. Bỏ những ý niệm về các tay địa chủ giàu có và xấu xa, loại dần hình ảnh các nhà buôn với những chiếc xe chất đầy vàng là biểu tượng của sự lừa đảo phi nhân tính. Tách dần khái niệm tiền bạc và đạo đức mà trước giờ ta nghĩ rằng nó phủ định lẫn nhau. Chính những cái đó mới có thể làm cho tư duy của một thế hệ thay đổi, và tôi tin tất cả chúng ta sẽ giàu có, đất nước của ta sẽ giàu có.


Giá như có ai nói với tôi điều ấy từ khi 7 tuổi, chắc chắn tôi sẽ không nghèo đói như bây giờ, nhưng giờ tôi vẫn có thể thay đổi, có thể chậm chạm nhưng ít ra là bắt đầu chuyển động



Phiến luận của Gã John 




Monday, 9 September 2013

Chị em sinh 3 cùng đậu ĐH Y Dược TP.HCM







          

                                                                  Tin ba chị em sinh 3 đậu ĐH Y Dược đã được mọi người truyền tai nhau khá nhanh làm xôn xao khắp huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, trong mấy ngày qua.

Lần đầu tiên có một trường hợp hy hữu nhất từ trước đến nay, đó là cả 3 chị em sinh ba cùng lúc đậu vào Trường ĐH Y Dược TP.HCM với số điểm khá cao. Cả ba chị em Nguyễn Đan Thanh, Nguyễn Bảo Thanh và Nguyễn Châu Thanh (sinh ngày 25.12.1995) đều vui mừng vì cùng đạt được thành tích khá ấn tượng. 


Chị Trịnh Thu Ba là mẹ của ba cô bé, cho biết: “Cả ba con cùng nộp đơn thi khối B vào Trường ĐH Y Dược TP.HCM, Châu Thanh có số điểm là 27, Đan Thanh và Bảo Thanh cùng được 27,5 điểm (chưa cộng 1,5 điểm khu vực). Ngoài ra, Châu Thanh, Bảo Thanh còn đậu vào Trường ĐH Kinh tế TP.HCM, riêng Đan Thanh thì đậu vào Trường ĐH Ngoại thương cơ sở TP.HCM”.
                                                                                                        
18 năm trước, ông Nguyễn Thanh vui mừng chào đón 3 cô con gái ra đời cùng lúc, thì nay lại tiếp tục được mọi người đến chúc mừng vì cả ba cô cùng đậu vào ĐH Y Dược TP.HCM. Hai vợ chồng ông vốn là công nhân viên chức nhà nước, được một thời gian thì chuyển sang làm nghề dịch vụ nấu ăn. Gia đình ông khá nổi tiếng ở địa phương vì có con học rất giỏi. Ông Thanh có 5 cô con gái - “ngũ long công chúa”, cô con đầu là Nguyễn Thanh Tú, đã tốt nghiệp Học viện Ngân hàng, cô thứ hai Nguyễn Thanh Nhân, đang học năm thứ ba Trường ĐH Ngoại thương. Nói về ba đứa em của mình, Thanh Tú tự hào cho biết: “Các em có tinh thần đoàn kết gắn bó với nhau, đi đâu chơi cũng có nhau, nếu một trong ba em chưa hiểu bài là hai em còn lại giảng cho em kia hiểu mới chuyển sang bài mới. Chính vì thế mà việc học của 3 em được ba mẹ hết sức yên tâm”. Trong ba chị em thì Đan Thanh là chị, có tính cách cứng rắn hơn, cô giữa Châu Thanh thì hay “mít ướt” và Bảo Thanh là con út thì được cho là vui tính. 
                                                                                                                                                           
Khá kín đáo khi nói về ba chị em, Đan Thanh cho biết: “Tụi em rất vui khi cùng đạt thành tích đậu vào Trường ĐH Y Dược TP.HCM. Em và Châu Thanh sẽ học ngành dược còn Bảo Thanh thì học ngành răng hàm mặt. Đậu đại học là niềm vui lớn nhưng sự học thì vẫn còn dài nên tụi em sẽ cố gắng học thật tốt để ra trường có được việc làm”. 


    
              Thiên Long - Trần Cao Phúc(theo báo Thanh Niên)







Wednesday, 21 August 2013

Ngắm trăng Sài Gòn nhớ trăng quê










Saigon mùa trăng Vu Lan 2013

Tối....
Về dọc đường Trường Sa con nước lên cao bàng bạc sóng sánh như giằng xé thứ gì dai dẳng vỗ hai bờ đen trùi trũi. Ngước lên trăng vẫn y như rằm tháng 7 năm ngoái, vẫn âm thầm tròn trịa trên đỉnh toà Bitexco. Dưới quê, chắc mẹ vẫn vậy, vẫn chờ con về ăn quả bắp nướng để sẵn, trăng ở đấy cũng tròn và to lắm, không mọc lên từ những khối bê tông như con thấy mà vin cành tre trĩu xuống như mẹ lúc này vậy. Con vẫn thế, vẫn tha phương đâu đó, cuộc sống đẩy con dần xa mẹ, thỉnh thoảng mới nhớ mà phone cho mẹ chút cho qua chuyện. Rồi con vẫn chưa thực hiện được một điều đơn giản là xây cái hồ bơi cho mẹ để nhà mình cùng nhìn trăng ngâm chân nghịch nước ăn bắp ăn khoai như thời còn cái đống rơm trước nhà. Con thích nhìn trăng ở trên cao ấy, nơi có những đàn chim, những chiếc máy bay lập loè và những áng mây bạc, mẹ lại hay nhìn trăng dưới đáy cái giếng nhỏ ngoài hiên nơi có những cọng rau cọng ngò..., giờ lớn con mới hiểu tại sao....
Con vẫn vậy đến bao giờ đây....

Gã Jonh




Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên