Powered By Blogger





Showing posts with label Sinh thái- Môi trường-Thảm họa. Show all posts
Showing posts with label Sinh thái- Môi trường-Thảm họa. Show all posts

Thursday, 27 November 2014

Thiên nhiên đã nổi giận?







Viết Từ Saigon – RFA – 26 Nov 2014


nature

Đất lở, đá chuồi, lũ quét, động đất, mưa đá, bão tố quăng quật… Hàng loạt thiên tai xuất hiện dày đặc và cuồng bạo ở khắp ba miền đất nước trong vài năm trở lại đây đã làm cho đời sống vốn nghèo khổ của đa phần người dân lại càng thêm khó khăn, ngột ngạt.
Thú rừng xuất hiện ngày càng nhiều ở đồng bằng sau mỗi trận lụt, và con người sau cái đói của ngày mưa tháng lũ lại hè nhau đi tìm thú để săn lùng, không có ngóc ngách nào là con người bỏ qua, từ đào đất tìm hang cho đến đặt bẫy, săn bắn, châm điện, ném thuốc nổ… Không có thủ đoạn nào là con người không dùng đến.
Khi con người càng điên cuồng với thiên nhiên, cái giá phải trả là thiên nhiên nổi cơn thịnh nộ bằng thiên tai, dịch hoạ, hiện tượng lạ bất lợi cho đời sống con người và hàng loạt những tai ương như một ẩn số luôn phục kích loài người.
Một tháng nay, hầu như cả miền Trung náo động vì chuyện rắn lục đuôi đỏ xuất hiện ngày thêm nhiều và số người bị loài rắn này cắn ngày càng gia tăng. Báo chí trong nước đã đồng loạt đưa tin về chuyện này. Có nhiều cách đặt vấn đề khác nhau, trong đó có người nghi ngại “nước lạ“ đã lén lút thả loài rắn này để cắn người Việt Nam, cũng có nhiều người lại nghiêng về giả thuyết thiên nhiên đã nổi giận.
Ở hướng giả thuyết thiên nhiên nổi giận, người ta nói về sự mất cân bằng sinh thái, sự mất đi số lượng quá lớn của cầy, cáo, chuột… Đã làm ảnh hưởng nặng nề đến nguồn thức ăn cũng như loài khắc tinh của rắn lục đôi đỏ, khiến nó trở nên hung dữ và tìm xuống đồng bằng để tìm thức ăn…
Nhưng trong giả thuyết này không đặt câu hỏi: Loài rắn này vốn dĩ không quen với môi trường đồng bằng, chủ yếu sống trên các dãy núi, trong đó phần lớn sống trong dãy Trường Sơn, làm thế nào nó đã thiên di hàng trăm cây số xuống đồng bằng để sinh sống? Và tại sao nó chỉ xuất hiện ở miền Trung? Và đáng sợ hơn cả là loài rắn vốn không sống trong môi trường nước này hiện tại có khả năng di chuyển trong nước rất nhanh, có thể sống trong môi trường nước một cách bình thường.
Phải chăng chỉ có miền Trung thường xuyên xãy ra lũ lụt, đặc biệt trong vài năm trở lại đây, sau những trận lụt lớn, ở đồng bằng xuất hiện nhiều thú rừng, rắn lục đuôi đỏ cũng là một trong những loài bò sát đã thiên di theo dòng nước nhưng con người chưa phát hiện, chưa săn bắt vì loài này có trọng lượng không lớn, sống kín đáo trong các lùm cây?!
Và những công trình thuỷ điện, hồ chứa mọc lên khắp miền Trung nhấn chìm hàng triệu mét vuông rừng tự nhiên vào lòng hồ cũng đã nhấn chìm hàng ngàn loài thú rừng xuống nước. Để thich nghi và tồn tại, loài rắn này tập làm quen với môi trường nước. Chính dòng nước lũ đã đưa chúng về đồng bằng?
Ở đồng bằng hiếm hoi chồn,cầy rừng, chỉ có chó nhà nhưng chó nhà không dám ra đường vì sợ bọn người đập trộm, chính vì thế, điều kiện sinh tồn của nó rấn đuôi đỏ rất cao. Đặc biệt năm nay tuy có mưa, độ ẩm cao nhưng thuỷ điện không xả đập, không có lụt, loài rắn này tha hồ sinh sôi nay nở vì gặp thời tiết thuận lợi… Thật là đáng sợ khi nghĩ đến chuyện môt ngày nào đó thuỷ điện xả lũ, nước tràn về bất ngờ, mọi thứ giao thông tê liệt, loài rắn này bò lỏm ngỏm trong dòng nước… Lúc đó, tai hoạ khó mà lường được!
Nhưng có phải vì thế mà tìm cách giết sạch loài rắn này? Câu hỏi này rất quan trọng đối với người Việt Nam. Với thói quen chỉ nhìn thấy trước mắt, đa phần nông nổi, thiếu tầm nhìn chiến lược, đã có hàng ngàn bài học trả giá bằng máu và nước mắt kể từ khi “thống nhất đất nước” đến nay nhưng người ta vẫn cứ để tái diễn bởi lòng tham và sự nông cạn.
Ngay ở trung tâm thành phố Sài Gòn và Hà Nội, nơi được xem là trung tâm kinh tế, văn hoá của hai đầu đất nước, người ta có thể ngang nhiên chặt bỏ hàng trăm cây gỗ lớn thuộc vào hàng cổ thụ trăm năm. Trong khi đó, để có một cổ thụ, phải tốn rất nhiều năm, thậm chí vài trăm năm, vài mươi thế hệ để trồng, chăm sóc và giữ gìn.
Nhưng để xây dựng bất kì công trình nào cho dù vĩ đại, tầm cỡ quốc tế, lịch sử gi gì đó, người ta cũng không tốn quá mười năm.  Điều đó cho thấy người ta đã mang cái hàng trăm, hàng ngàn năm ra đổi lấy cái vài năm. Cách làm này, con người tiến bộ và biết suy nghĩ không bao giờ chọn, bởi nó không chỉ mang tính lich sử, nhân văn mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mệnh của con người.
Một cây gỗ rừng phải tốn đến cả vài trăm năm, thậm chí những cây gỗ lớn, thuộc hàng danh mộc có thể sống cả ngàn năm nơi rừng thiêng, nhưng, với con người, đó là món hời để ốp trần nhà, ốp tường, thậm chí lót sàn để thể hiện “đẳng cấp”. Không ai dám trả lời ngôi nhà tồn tại được bao lâu, khi nào người ta sẽ đập phá để xây dựng cái mới nhưng cái cây thì chắc chắn mất đi vĩnh viễn!
Cũng như để ngồi nhậu với nhau vài giờ đồng hồ, người ta sẵn sang bỏ ra hàng đống tiền để giết chết một con vật đã tồn tại và giúp con người cân bằng sinh thái mấy mươi năm. Không ai trả lời được là bữa nhậu giúp ích được gì và sự ích lợi này kéo dài được mấy năm.
Chung qui, để thoả mãn sự ham thích, lòng tham ngắn ngủi, con người đã bất chấp đánh đổi những gì vốn dĩ tồn tại lâu năm, có quan hệ mật thiết với đời sống của đồng loại cũng như đời sống của hành tinh này. Nhưng, ai đã đánh đổi?
Một người nghèo có đủ khả năng ốp trần nhà, ốp tường nhà, lót sàn nhà bằng gỗ quí, gỗ lâu năm? Một phó thường dân có đủ khả năng chi trả một bữa nhậu thịt rừng quí hiếm trong nhà hàng sang trọng? Không, chỉ có những quan chức, những triệu phú, tư bản đỏ mới đủ khả năng làm chuyện này!
Đến đây, không cần nói gì thêm, ngay cả bài học thời niên thiếu dưới mái trường Cộng sản xã hội chủ nghĩa về một đất nước “rừng vàng biển bạc…” cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng đất nước khô kiệt tài nguyên, thú hoang tan loạn chạy và đụng chạm với con người như hiện tại.
Thiên nhiên đã nổi giận. Nhưng nổi giận với ai? Và ai đang hưởng thụ, ai đang trả giá cho việc hưởng thụ ngu xuẩn đó. Đã đến lúc cần phải trả lời rốt ráo và giải quyết triệt để câu hỏi này!

Tuesday, 15 April 2014

Mặt trăng máu





Trăng máu thường được gán cho hiện tượng nguyệt thực toàn phần, lúc đó, mặt trời, trái đất và mặt trăng cùng nằm trên một đường thẳng. Mặt trăng sẽ bị bóng của trái đất che phủ hoàn toàn và thường trở nên màu cam hoặc đỏ do hiện tượng tán xạ.


Theo các nhà khoa học, ngày hôm nay, người dân ở bờ biển phía Tây Nam Mỹ, Tây Phi và nước Úc sẽ được chứng kiến một trong những hiện tượng thiên văn đáng chú ý nhất trong năm - nguyệt thực toàn phần màu đỏ. Bóng tối của Trái đất sẽ bao phủ hoàn toàn . Mặt trăng trong khoảng thời gian nhật thực sẽ không còn có màu vàng như thường lệ mà thay vào đó là những màu khác nhau như xám đục tới màu khói, da cam và màu đỏ. Những màu sắc này là do tro bụi núi lửa trong khí quyển gây ra. Lượng tro bụi từ các vụ phun trào gần đây càng nhiều, màu sắc của Mặt trăng càng đậm.

Hiện tượng thiên nhiên kỳ thú này thu hút rất nhiều sự quan tâm của cộng đồng thế giới. Đối với nhiều nhóm tôn giáo thì hiện tượng này chính là điềm báo trước đối với ngày diệt vong của nhân loại. Điều quan trọng nhất đó là hiện tượng "Bộ Tứ" - tức bốn mùa trăng máu, được gọi là Tetrad ám chỉ chuỗi 4 lần nguyệt thực toàn phần liên tiếp trong vòng 2 năm và tới đây, chúng sẽ lặp lại vào năm 2014 và 2015. Cụ thể, chuỗi 4 lần nguyệt thực toàn phần đó sẽ rơi vào tháng 4/2014, tháng 10/2014, tháng 4/2015 và tháng 9/2015.

Trùng hợp hơn là trước đó, khi "Bộ Tứ" xuất hiện, nhân loại sẽ trải qua những biến cố lớn như Cuộc chiến Sáu ngày 1967 của người Do Thái, việc trục xuất người Do Thái khỏi Tây Ban Nha năm 1492...Tuy nhiên, theo lý giải của thiên văn học, hiện tượng "Mặt trăng máu" chỉ đơn thuần là nguyệt thực toàn phần và rõ ràng, lịch sử ghi nhận không có biến cố nào xảy ra khi Mặt trăng chuyển sang màu đỏ. Với các nhà khoa học, các học giả, những người vô thần và nhiều người khác đây chỉ là một hiện tượng đáng được mong đợi, và cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục mà không bị ảnh hưởng gì.

Theo: Xã hội & Người Lao Động



Thursday, 23 January 2014

Lá thư được viết vào năm 2070






Life in the year 2070 (Cuộc sống năm 2070) là một trong những bài viết chưa được công bố của cựu tổng thống Ấn Độ - tiến sĩ A. P. J. Abdul Kalam. Nó là một cuộc đối thoại nhân bản giữa các thế hệ về giá trị của môi trường tự nhiên đối với sự tồn vong của loài người.



“Hiện chúng tôi đang sống vào năm 2070. Tôi vừa mừng sinh nhật lần thứ 50, thế mà trông như ông cụ 85 tuổi. Tôi bị đau thận rất nặng vì uống quá ít nước. Tôi nghĩ mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Hiện giờ tôi đã là người lớn tuổi nhất ở đây.

Tôi vẫn còn nhớ về khoảng thời gian khi mới lên 5 tuổi, mọi thứ đều rất khác với hiện nay. Lúc ấy có nhiều cây trong công viên, nhiều căn nhà trong những khu vườn tuyệt đẹp, và tôi có thể tắm thật lâu dưới vòi sen cả giờ đồng hồ. Vậy mà giờ đây, chúng tôi chỉ có thể vệ sinh thân thể bằng những chiếc khăn ẩm thấm dầu khoáng dùng một lần rồi bỏ.

Trước đây phụ nữ thường tự hào về mái tóc mềm mại và suôn thẳng của mình. Thế mà bây giờ, mọi cô gái đều phải cạo trọc đầu để giữ vệ sinh khi không còn nước gội rửa. Trước đây cha tôi từng xịt rửa xe hơi bằng những luồng nước ào ạt tuôn ra từ chiếc ống dẫn, nay thì lũ con của tôi khó mà tin nổi rằng có một thời người ta đã dùng nước vào những việc kinh khủng như thế.

Thời ấy, tôi còn nhớ nhiều nơi đã treo tấm bảng cảnh cáo: “Đừng lãng phí nước”. Nhưng chẳng ai để ý cả. Mọi người cứ nghĩ rằng nước không bao giờ cạn.

Bây giờ phần lớn các con sông, đầm lầy, suối nước, cũng như nguồn nước ngầm đều bị ô nhiễm không thể hồi phục. Số còn lại khô cạn hoàn toàn.

Khu vực xung quanh nơi chúng tôi ở đã biến thành sa mạc nóng bỏng bát ngát. Các bệnh viêm nhiễm đường tiêu hóa, ung thư da và chứng rối loạn đường tiểu đang trở thành nguyên nhân chính gây chết người.

Nhiều khu công nghiệp bị tê liệt và tỉ lệ mất việc tăng cao chưa từng có. Trong khi đó, các nhà máy lọc nước muối lại trở thành nơi làm việc chính của mọi người. Thay vì trả lương bằng tiền, họ đã dùng nước để thay thế. Điều đáng sợ nhất là có rất nhiều trường hợp bị giết để cướp nước uống nơi các con đường vắng vẻ ở ngoại ô thành phố. Tất cả thức ăn mà chúng tôi dùng hằng ngày đều được tổng hợp bằng hóa chất.

Trước đây các bác sĩ thường khuyên người lớn nên uống tám ly nước mỗi ngày. Giờ tôi chỉ được phép uống nửa ly thôi.

Vì không thể giặt quần áo được chúng tôi đã vứt chúng sau vài lần mặc, và như thế làm tăng nhanh chóng số lượng rác thải ra môi trường bên ngoài. Chúng tôi phải sử dụng lại loại hố xí tự hoại như người ta đã dùng thời Trung cổ, chỉ đơn giản vì hệ thống xử lý chất thải không thể hoạt động được do thiếu nước.

Mọi người trông như những bóng ma: thân thể họ lờ đờ vì yếu đuối, nứt nẻ vì thiếu nước trầm trọng và bị lở loét vì ung thư da do bầu khí quyển không còn khả năng ngăn chặn tia tử ngoại khi tầng ozone bị phá hủy.

Vì lớp da bị khô nứt, con gái tôi mới 20 tuổi đã trông giống như một bà già 40 tuổi. Các nhà khoa học đã tìm mọi cách để nghiên cứu và khám phá nhưng vẫn chưa đạt được bất cứ kết quả khả quan nào. Chúng tôi không thể chế tạo ra nước. Hiện tượng cây cỏ chết khô làm giảm lượng oxy trong không khí, khiến chỉ số thông minh của các thế hệ loài người sinh ra kế tiếp bị suy sụp nhanh chóng. Cấu trúc tinh trùng của nhiều người đàn ông bị biến thể... gây nhiều hiện tượng khiếm khuyết, đột biến và dị tật ở trẻ sơ sinh.

Các chính phủ thậm chí còn đánh thuế trên mỗi hơi thở của công dân mình: người lớn chúng tôi chỉ được phép thở 137m3 không khí/ngày (nghĩa là gần bằng 31.102 gallon không khí). Những người nào không thể đóng thuế sẽ bị trục xuất ra khỏi khu vực “thoáng khí”, nơi có không khí dễ thở được cung cấp nhờ những lá phổi máy nhân tạo khổng lồ chạy bằng năng lượng mặt trời. Tuy vậy, lượng không khí ở những “khu vực thoáng khí” cũng chẳng trong lành gì, nhưng ít nhất là chúng tôi vẫn còn có thể hít vào thở ra được. Giờ đây, tuổi thọ bình quân của con người là 35 tuổi.

Một số quốc gia còn bảo tồn và lưu giữ được một ít các hòn đảo có cây xanh và suối nước ở trên đó. Và họ bảo vệ khu vực này rất chặt chẽ với lực lượng quân đội trang bị hùng hậu. Nước trở thành một thứ hàng xa xỉ khó kiếm được, quí hơn cả kho báu và nhiều khi có giá cao hơn cả vàng hoặc kim cương.

Dĩ nhiên với một tình trạng như thế, hầu hết cây cối đều chết khô vì thiếu mưa. Và cứ mỗi lần trời mưa thì nước mưa có chứa hàm lượng axit rất cao gây gỉ sét và tàn phá nhà cửa của chúng tôi. Chúng tôi không còn phân biệt được mùa hè với mùa đông. Những dấu hiệu biến đổi khí hậu do hiệu ứng nhà kính và các hoạt động làm ô nhiễm môi trường của con người mà trong thế kỷ 20 chúng tôi đã từng phớt lờ, giờ đây ngày càng nghiêm trọng. Chúng tôi đã được cảnh báo về việc phải bảo vệ môi trường, thế mà chẳng ai chịu khó lắng nghe.

Khi con gái tôi nằng nặc đòi bố kể chuyện về thời còn bé thơ của bố nó, tôi đã mô tả cho cháu nghe về vẻ đẹp của những khu rừng. Tôi mơ màng kể về những cơn mưa đầu mùa ướt đẫm, về những bông hoa nở rộ, về cảm giác dễ chịu khi được tắm mát, về những con cá quẫy nước dưới dòng sông, về những vùng hồ bát ngát xanh trong, và về cái thời mà tôi có thể uống bao nhiêu nước tùy thích. Tôi kể cháu nghe con người lúc ấy thật khỏe mạnh biết bao. 

Con bé chợt gọi làm tôi tỉnh giấc mơ: “Bố ơi! Sao chúng ta không còn nước nữa?”.

Tôi chợt cảm thấy cổ họng khô khốc... Tôi chẳng còn gì để biện minh cho mặc cảm tội lỗi của mình vì tôi thuộc về một thế hệ đã hoàn thành công việc hủy hoại môi trường của chúng tôi, chỉ vì xem thường các cảnh báo ấy... Rất nhiều người đã có thái độ như thế!

Tôi thuộc về thế hệ loài người cuối cùng đã có thể cứu vớt hành tinh này, nhưng đã chọn cách thờ ơ và không hành động. Giờ đây, con cái chúng tôi phải trả giá quá đắt. Thành thật mà nói, tôi nhận ra rằng không bao lâu nữa Trái đất sẽ không còn là nơi thích hợp cho bất cứ sự sống nào nữa. Đó là vì những tác động hủy hoại môi trường của con người đã vượt quá mức không thể cứu vãn được nữa.

Ôi, tôi ước gì có thể quay trở lại quá khứ và giúp nhân loại hiểu được điều này... khi mà người ta vẫn còn kịp làm một điều gì đó để cứu lấy hành tinh này!

Hãy gửi lá thư này cho tất cả mọi người bạn gặp, và hãy bắt tay vào việc cảnh báo, dù là nhỏ bé, về một ý thức toàn cầu bảo vệ nguồn nước sạch. Đây không phải là một trò đùa mà đó đã là định mệnh của chúng ta. Hãy làm vì con cái bạn dù bây giờ bạn chưa có con, thì sau này bạn sẽ có... Đừng để lại di sản là một hỏa ngục... Hãy để lại sự sống cho các cháu!”.



Bạn muốn môi trường sống của chúng ta sẽ như thế nào ?

Xanh, sạch, đẹp...
...văn minh
...và hiện đại.

hay là:

Ô nhiễm...
...hỗn loạn
...rác, rác và rác.

HÃY HÀNH ĐỘNG !

Nguồn: KênhSinhViên.Net





Thursday, 28 November 2013

Qui trình của… Hà Bá!









Hiện nay, thủy điện đã và đang là mối kinh hoàng của người dân không chỉ vùng chân đập. Nó thật sự đã biến thành “thủy quái” sẵn sàng bắt tay với thiên tai cuốn trôi người, nhà cửa, tài sản, hoa màu của cả một vùng rộng lớn trong chớp mắt.

Vì sao vậy? Nguyên nhân thì nhiều và đã có quá nhiều những bài phân tích sâu sắc. Tóm lại là đáng lý, nó phải là một chiến lược kinh tế được thực hiện từng bước, có thí điểm, phân loại và có tổng chỉ huy.

Thế nhưng tiếc thay những năm qua, nó đã biến thành một… “phong trào rộng lớn”. Người người làm thủy điện, nhà nhà làm thủy điện, huyện, tỉnh đua nhau làm thủy điện…

Thế là tất cả các con sông, con suối bất kể to nhỏ, bất kể hậu quả gây ra cho môi sinh như thế nào đều được “đắp đập, be bờ” làm thủy điện.

Môi sinh bị tàn phá. Những dòng sông, con suối trước đây dù mùa khô vẫn  đầy ắp nước thì bây giờ luôn trong tình trạng khô cạn khiến cả một vùng hạ lưu trù phú thường xuyên hạn hán. Lúa mất mùa, hoa màu cằn cỗi, đời sống người dân đã khó khăn lại càng khó khăn.
Rừng thì bị tàn phá không thương tiếc. Phá để xây dựng các nhà máy thủy điện, rừng còn bị phá bởi trò “thừa gió bẻ măng” nên những nơi có dự án thủy điện, về cơ bản, rừng đã phá xong.

Rừng mất thì sinh ra lũ lụt. Các hồ chứa trên lý thuyết là để điều hòa nhưng giờ đây là quả bom nước đặt lơ lửng trên đầu dân chúng.
Đáng lý khi có mưa lớn, các hồ này phải trữ nước để điều hòa thì ngược lại, nó lại tiếp tay cho Hà Bá bằng cách… đổ thêm lũ vào mưa.
Thế là trên trời thì Thiên Lôi hoành hành. Ngoài biển thì Hà Bá dâng nước. Dưới  đất thì “thủy quái điện” xả lũ đã đẩy người dân xả thân, xả phận vào chốn đói nghèo vì nhà cửa, tài sản mất hết. Thế mà đau xót thay là không ai chịu trách nhiệm cả.

Câu nói “mơ hồ” đến mức nghe xong chả mấy ai hiểu (kể cả một số đại biểu Quốc hội) và có lẽ sẽ trở thành “kinh điển” của Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng tại kỳ họp Quốc hội vừa qua đã nói lên cái bản chất “rối rắm”, “cha chung không ai khóc”, lỗi chung không ai nhận: “Quy hoạch thủy điện trải qua nhiều thời kỳ là quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay Bộ Công thương… Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành khác mà chúng ta nói về chúng ta”.

Thế nhưng trơ tráo là trong vụ đại hồng thủy kinh hoàng ỏ Đại Lộc (Quảng Nam) vừa qua, các chủ hồ đều tuyên bố xanh rờn rằng họ đã… xả lũ đúng qui trình!?.

Qui trình do họ hoặc những người cùng phía với họ là tác giả nên nói thẳng thừng như ông Nguyễn Văn Ngũ – Bí thư Huyện ủy Đại Lộc tại Hội nghị Tỉnh ủy Quảng Nam lần thứ 17, khóa XX (bài Quy trình xả lũ bị mắng “xối xả” – Việt Nam Nét ngày 28/11):”Hồ chứa thủy điện xả lũ đúng qui trình. Nhưng chỉ là đúng qui trình với chính… chủ hồ thủy điện”.
Còn GĐ Sở NN&PTNN Quảng Nam, ông Nguyễn Thanh Quang thì ví von:“Thủy điện không gây ra lũ lụt, thiên tai tạo ra nước. Nhưng chính thủy điện tiếp sức gây ra lũ lụt! Quy trình xả lũ do chính thủy điện đề ra! Nói xả lũ đúng quy trình? Nó chỉ đúng với chủ hồ, nhưng nó không đúng với cuộc sống người dân!”.

Còn người dân như cụ Nguyễn Văn Minh, Đại Cường – Đại Lộc thì chỉ biết ngậm ngùi: ”… bà con tui ở vùng rốn lũ ni biết chi mấy cái qui trình của các ông! Hồi chưa có thủy điện, mỗi khi trên nguồn mưa lớn là lũ về. Nhưng lũ không tàn khốc và gây thiệt hại lớn như bây giờ”.

Kính thưa các nhà “thủy điện học”, những người dân như chúng tôi tuyệt nhiên không biết và không cần biết về cái gọi là “qui trình”, “qui treo” của các vị. Chúng tôi chỉ biết một điều, cái mà “tiếp sức” cho lũ để người chết, nhà chìm thì đích thị là qui trình của… Hà Bá, phải không các bạn?


Bùi Hoàng Tám
Theo Dân Trí



Monday, 18 November 2013

Ngụy biện ác tàn








40 người chết và mất tích, 243.000 nhà dân bị lũ cuốn trôi hoặc bị hư hỏng, 3.000 ha lúa và hoa màu bị phá hủy (NLĐ, 18.11.2013)…, chỉ mới là những con số thiệt hại sơ bộ do cơn lũ (thiên tai thì ít) và do con người (nhân tai thì nhiều) xả nước vô cảm, vô nhân… Vậy mà, các quan chức cứ đổ lỗi vòng quanh, tìm mọi cách để lấp liếm sự thật. Chưa hề thấy một chút xót xa, đồng cảm với nỗi đau của người dân một chút gọi là. Chưa bao giờ và chưa thấy ở đâu có những quan chức “vì dân” tệ hại và ác tàn như thế!




Ngụy biện 1

Họ cho rằng lập ra hàng trăm đập thủy điện là có quyết sách từ cấp cao nhất nên bên dưới (các bộ, ngành, địa phương) không hề sai. Nếu thế, người dân biết trông chờ vào ai, vào đâu khi phải chết oan chết uổng, khi phải màn trời chiếu đất, khi phải mất trắng cả đàn gia súc, gia cầm, ruộng lúa, đồng khoai? Việc phải dừng hàng trăm dự án thủy điện chỉ nói lên cái đúng một phần của sức ép dư luận nhưng cái cơ bản nhất chính là: Nó làm tòe loe những bộ mặt, “kế hoạch”, “tầm nhìn” vừa dốt, vừa tham của đủ loại quan chức đang cầm cân nẩy mực làm cho xã hội, tương lai của đất nước, giống nòi điêu tàn, đau đớn.

Ngụy biện 2

Cái gọi là “điều tiết” trong những trận lũ hồi tháng 9 và mới đây được các cơ quan “chức năng” lý giải là do thiên nhiên, “nếu không xả thì thiệt hại sẽ nặng hơn”… chỉ là sự ngụy biện trơ tráo. Thử hỏi, khi thi công bất kỳ công trình liên quan đến tác động của tự nhiên nào (kể cả nhà ở) có tính đủ, tính đúng đến sức nước, sức gió, động đất hay không? Tính sai, tính qua loa, tính kém, tính tiền là tính chính nên mới gây ra các tai họa liên tiếp như thế. Mặt khác, trong điều kiện người dân thiếu thông tin (mất điện, không biết mở đài, mơt TV giờ nào; trong khi lại xả lũ giữa đêm, ngay cả khi không mưa …). Tại sao không thể điều 5-10 chiếc trực thăng phát loa đến tận xóm làng? Không có bão nên không thể đổ thừa cho bão là không bay được; còn, tốn kém vài tỷ đồng tiền xăng dầu, chi phí cho mấy chuyến bay chẳng lẽ là việc không thể làm được sao?

Ngụy biện 3

50.000 ha hay hàng trăm ngàn ha rừng bị tàn phá chủ yếu là do “mượn” thủy điện để ăn cướp tài nguyên rừng vô tội vạ. Có mùa lũ nào mà dân bị lũ không vớt được hàng ngàn m3 gỗ trôi từ phía các đập thủy điện trôi về? Chuyện đâu phải chỉ năm nay mà nhiều năm trước đã có rồi. Đã có ai, cơ quan nào chịu trách nhiệm hay chưa? Chẳng lẽ gỗ nó tự đứt, tự trôi?

Ngụy biện 4

Thủy điện được coi là nguồn điện năng rẻ nhất nhưng đầu tư càng nhiều thì giá điện lại càng… tăng? Nếu tính chi li từ các khoản tăng giá điện và các khoản nợ (mỗi người dân phải gánh vài triệu đồng cho các dự án) thì ngành điện đang ăn nên làm ra từ nỗi đau của hàng triệu con người. Thử thống kê xem có nước nào trên thế giới có chuyện cười ra nước mắt vậy không?

Ngụy biện 5

Nếu tính đủ các thông số bão, lũ từ hàng trăm năm qua sẽ không có chuyện các đập thủy điện không chịu được sức ép của lũ. Đập xây cao, xây chắc thì tốn kém về đầu tư, chậm thu hồi vốn. Vả lại, mục đích phá rừng, ăn bớt vật liệu là chính nên chỉ cần mưa nhiều hơn một chút là đua nhau xả lũ ầm ầm. Không có một cơ quan nào đứng ra chịu trách nhiệm nên bây giờ mới mất bò, lo chuồng, thành lập vội vàng Ban điều hành… Hãy xem thông báo sau đây của Trung tâm Dụ báo Khí tượng Thủy văn Trung ương thì biết rõ ngay rằng chẳng có biến động thời tiết nào phức tạp cả, vậy mà dân vẫn chết oan thì mới thấy đau và nhục đến mức nào! 

NHẬN ĐỊNH XU THẾ THỜI TIẾT THÁNG 11 NĂM 2013 CÁC KHU VỰC TRÊN PHẠM VI CẢ NƯỚC: Lượng mưa tại các tỉnh Bắc và Trung Trung Bộ phổ biến ở mức xấp xỉ với TBNN cùng thời kỳ, với lượng mưa dao động trong khoảng từ -20% đến 20% so với TBNN cùng thời kỳ. Các tỉnh Nam Trung Bộ phổ biến ở mức xấp xỉ dưới so với TBNN cùng thời kỳ, với lượng mưa thấp hơn từ 20% đến 40% so với TBNN.

Những người phụ trách các đập thủy điện xả lũ vô trách nhiệm, coi cuộc sống, sinh mạng của người dân như cỏ rác phải bồi thường và phải bị truy cứu trách nhiệm nghiêm khắc. Những cơ quan lập ra dự án, tạo ra vô số tai ương cho đất nước cũng phải chịu trách nhiệm tương tự. Không thể có một đất nước mà mọi sai lầm đều đổ hết lên đầu dân còn quan chức cứ cò cưa ngụy biện vòng quanh, ngang nhiên ve vẩy những nụ cười thỏa mãn vô lương. Việc UBNN Phường Thủy Châu, TX Thủy Xuân, TTH ăn chơi, nhảy múa chỉ là “một con sâu” bị báo chí bắt gặp trong khi hàng đàn sâu khác đang tung tăng bơi cùng dòng nước lũ! Chợt nhớ đến sự thật xót xa hồi nào nay vẫn còn nóng hổi: Năm nay có lẽ cán bộ ăn tết to hơn vì có bão lụt!...


Huế, 7h00, 19.11.2013.
Hà Văn Thịnh
Tác giả gửi đăng trên blog Quê Choa



Sunday, 10 November 2013

Thư gửi bác BÃO!





Kính thưa bác Bão !


Thưa bác, đầu thư không cần chúc em vẫn thừa biết bác lúc nào cũng siêu khỏe (bởi bác toàn giật cấp 14,15) nên em khỏi chúc. 

Bác ạ! Nhờ ơn bác mà năm nay Việt Nam chúng em đã đứng đầu thế giới về “nhập khẩu“ Bão. Lần lượt bác đá cho số 10, 11, 12, 13, thay nhau vào vùi dập chúng em. Và nghe đâu số 14 (siêu bão HaiYan) cũng đang có ý chọn chúng em làm điểm đến. 

Bác ạ! Nói thật, không biết bác có ấn tượng và yêu quý gì với chúng em chứ chúng em thì ớn lạnh và sợ bác lắm rồi. Dân chúng em còn nghèo, nước chúng em còn yếu nên xin bác rủ lòng thương mà đừng càn quét, tàn phá đất nước chúng em nữa. Lâu lâu bác ghé thăm tí thì chúng em còn chịu được, chứ bác mà cứ làm liên tục như ri thì chúng em chỉ còn đường đói mất thôi. Huhu! 

Cuối thư không có gì hơn Chúc bác sức yếu và mau tan! 


Thư độc giả gửi bão Haiyan



Friday, 18 October 2013

Không phải hỗ trợ mà là bồi thương thưa ông San!








8h sáng, ngày 13/10, nhiều tiếng nổ lớn phát ra từ xí nghiệp Z4, thuộc Nhà máy Z121 (Thanh Ba, Phú Thọ), sau vài giờ phát nổ, toàn bộ khu vực xí nghiệp rộng cả chục nghìn mét với nhiều xưởng sản xuất bị phá hủy, hàng chục nhà dân trong vòng bán kính trên 3km bị ảnh hưởng, sập mái, vỡ kính. Vụ nổ xảy ra khiến 24 người chết, và 98 người khác bị thương, gây thiệt hại trên 50 tỷ đồng.”.


Chiều 16/10, TTXVN dẫn lời Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Phú Thọ Hà Kế San cho biết, vụ nổ tại xí nghiệp Z4 đã gây thiệt hại ở 3 xã lân cận là Khải Xuân, Võ Lao và Đông Thành (huyện Thanh Ba). 

Ông San cũng cho biết, Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng và Nhà máy Z121 sẽ căn cứ vào thiệt hại của từng hộ để có biện pháp hỗ trợ nhằm đảm bảo quyền lợi chính đáng cho người dân; đồng thời tránh được những đòi hỏi vô lý, không đúng của các hộ dân quanh khu vực. 

Bộ Quốc phòng, các ban ngành, Tổng cục, nhà máy hỗ trợ mỗi người thiệt mạng trên 100 triệu đồng, mỗi nạn nhân bị thương là trên 30 triệu, riêng Bộ trưởng Phùng Quang Thanh hỗ trợ mỗi nạn nhân 5 triệu đồng. Tỉnh Phú Thọ cũng trích ngân sách hỗ trợ mỗi gia đình có người chết 5 triệu đồng, người bị thương 2 triệu đồng và 10 triệu đồng đối với những hộ có nhà bị cháy, đổ. 



Thưa Ông Phó Chủ tịch tỉnh Hà KẾ SAN: 


Để nhà máy chế tạo thuốc nổ ở ngay khu dân cư đã là một điều không thể chấp nhận được. Đây là nhà máy của nhà nước,làm ăn không nên thân để xảy ra sự cố làm thiệt hại sinh mạng và tài sản của người dân thì nhà nước phải bồi thường chứ sao lại nói là hỗ trợ. Sao lại coi rẻ sinh mạng của người dân đến vậy, một mạng người chỉ đáng có 100 triệu thôi sao?. Bồi thường thế nào thì phải theo luật chứ đâu phải tùy hứng muốn cho bao nhiêu thì cho.


Thưa Ông San, ông nên nhớ rằng, đồng lương ông lĩnh hàng tháng , xe biển xanh đưa rước ông hàng ngày, căn nhà mà ông đang làm việc… là được lấy từ tiền thuế của chúng tôi đóng góp cho nhà nước mà ra, trong đó có cả phần đóng thuế của những nạn nhân trong vụ nổ vừa qua đó. Ông phải có trách nhiệm bảo vệ những quyền lợi chính đáng của người dân, duy trì kỷ cương phép nước.

Một nhà nước Của dân, vì dân sao quan chức hàng tỉnh lại ăn nói ba vạ và hỗn láo với dân như vậy 

Gần nhà tôi có một Cụ Bà đã hơn chin mươi tuổi, Cụ vốn là dân Đoan Hùng, trong kháng chiến cụ là du kích Sông lô. Nghe tin vụ nổ ở quê nhà, cụ hay hỏi chuyện. Tôi có đọc bài báo này cho cụ nghe , nghe xong Cụ nói : 

” Tay này họ Hà chắc người Phú thọ. Khốn nạn cho nhà nào có đứa con ăn nói ba vạ như vậy. Người ta mất người, mất của đã khổ lại nghe ông quan Tỉnh ăn nói thế này thì quá tệ. Vạch vôi vào mồm nó để nó ăn nói cho chin chắn” 

Tôi viết bài nay nhờ Bác Lập đăng trong Quê Choa chỉ nhằm thực hiện ý kiến của Cụ già người Đoan Hùng.


Trích bài viết của Nguyễn Đình đăng trên Quê Choa 
Tiêu đề do chủ blog đặt lại 



Friday, 4 October 2013

Gởi những người con quê bọ





Quảng Bọ vừa trải qua trận bão kinh hoàng mà người già vẫn chưa hề thấy nó hoành hành dữ dội như thế. Quê hương bị bão vùi dập, nơi đó có bọ, có mạ của những ai đã cất bước ra đi từ mảnh đất nghèo khó này.

Những cánh đồng thẳng cánh cò bay bị vùi dập tiêu điều, bao xóm làng của tuổi thơ nay tan tác hoang tàn, bao mái nhà nơi bọ mạ nuôi con lớn khôn nay chỉ còn trơ khấc những thân kèo và bầu trời u ám.

Nơi bao ngày con cái cùng bọ mạ chung luống cày, vầy quanh bữa cơm mắm, rau ruốc nay còn lại thương đau tan tác. Chỗ bọ mạ để con cái nằm bao mùa mưa bão cũng chẳng còn ấm cúng vì bão trút nước trời cướp đi chăm ấm, áo chằng vá đụp. Cái chuồng lợn, chuồng bò, đàn gà mái con trống con nhỏ bao lứa nuôi con với bút sách tới trường nay bão giật bay sạch. Nơi quê nghèo từng nuôi bọ mạ và các con bão đã dày xéo tơi bời. Con trâu, cái cày, chiếc bừa, cái cuộc cũng chẳng lành lặn sau bão. Nơi mái nhà, bọ mạ từng kể với các con bao cổ tích cuộc đời, những tấm gương sáng gieo lòng nhân ái cho con đã bị bão cuốn.

Hàng tre hiền hòa nay chỉ còn chiếc lá cuối cùng giữa tan tác khủng khiếp. Bọ chẳng còn gì, mạ còn chiếc rổ mót lại mớ khoai úng sau bão. Làng mạc các con điêu tàn khi bão vùi dập. Tàn khốc đi qua, để lại bao người bọ, người mạ lo toan gượng dậy với ánh mắt phờ phạc.

Ánh lưng còng dưới mái nhà trống hoác, trước mắt bọ mạ là khung cảnh đổ nát thương đau. Bao cơ cực bọ mạ đều gánh hết hai vai để con cái ra đi nở mày nở mặt. Ở phương xa, con cái điện về bọ mạ vẫn động viên chúng con yên tâm công tác.

Nhưng lòng mạ như muối cắt, mắt bọ hoe đỏ khi bàn thờ tổ tiên cũng không còn lành lặn. Bồ lúa trong nhà vừa qua trận chuột phá thì nay trời làm ướt sũng. Khoai sắn còn lại cũng bị bật gốc trong cuồng phong bão tố. Bọ dặn mạ nói các con còn miếng ăn để khỏi lo thân già gặp khó rồi nhìn niêu cơm độn cát, độn đất, độn rác của bão vùi mà ứa nước mắt.

Động viên các con để yên tâm công tác, nhưng lòng bọ đau như cắt khi con trâu con bò là cả gia sản bị bão quật ngã. Làng của miền ruộng ràn rạt khốn khó khi bão cày như bom càn một thuở. Xóm miền biển hoang tàn những tàu bè, lưới cụ bọ mạ sắm sanh nay chỉ là bóng ma chìm đắm. bản miền núi đường sá cô lập, biệt tăm liên lạc.

 
Quê mình đâu đó trong góc Quảng Bọ thiệt hại trăm bề, chiếc đũa ăn phải bẻ vội từ ngọn dương liễu sót lại sau bão, chiếc bát vỡ mót lại lưng nước uống, khổ ngàn vạn bọ mạ vẫn cố công lo được. Các con có biết thì hãy về cùng chung tay lo chút ít cho bà con hàng xóm, có sức dùng sức, có lực dùng lực để xóm làng vơi đi buồn não.


Bọ mạ khó khăn, có tủi thân nhưng tủi hơn là bao người nghèo nhà cửa bay mất trong cuồng phong nộ thịnh của đất trời, các con hãy về thuốc thang bao thân phận màn trời chiếu đất. Mỗi lời chia sẽ, từng lời động viện, từng bàn tay các con chìa ra, người khó nghèo quê làng đều quý trọng và nhớ mãi tự đáy lòng.

Con có về xóm làng hỏi han, thăm nom ông bà, ngõ dưới xóm trên trong cảnh tiêu điều thì người làng vơi bớt cơ cực giữa muôn trùng phận mỏng.

Bao người quê ngày xưa từng cho con củ khoai, củ sắn khi ta nghèo khó, nay họ cực giữa tàn nhẫn của bão tố, con về buộc lại nuộc lạt cho người đơn côi giữa làng lúc này chắc chắn tốt hơn ngàn lần với món quà bữa Tết đủ đầy hội hè.

Bao người mạ từng cho con bú sữa khi mạ sanh con ra chẳng đủ sữa mớm con, giờ nhà cửa tan hoang, con có về đóng lại cái đinh, lợp lại viên ngói chắc chắn ấm lòng giữa đêm áo mưa ngủ ngồi bó gối giữa hoang lạnh trời đất.

Làng đau đớn mấy, hoang tàn mấy, cảnh làng không còn như xưa sau bão mấy cũng là quê hương con, bọ mạ nghĩ rứa, con yêu. Giữa trời xa phố phường, con ngược xuôi mưu sinh, nếu được thì về giúp đồng bào một tay, nhà bọ mạ vẫn khắc phục được, nhưng nghĩa làng tình xóm trong lúc này cần lắm miếng ăn sẻ nữa, nguồn lực chia đôi để o Tàng, o Tình, eng Theo, cụ Mẹt...có hy vọng tin vào cuộc đời. Con có về thì ghé vai giúp đỡ người làng bất cứ đâu, trong lúc này ai cũng cần động viên để cơ cực vơi bớt giữa muôn trùng khó khăn. Ơi con!


Cu Làng Cát







Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên