Powered By Blogger





Showing posts with label Những cuộc cách mạng. Show all posts
Showing posts with label Những cuộc cách mạng. Show all posts

Sunday, 12 October 2014

Phía sau cuộc “cách mạng Dù” ở Hồng Kông







Trước đây, mỗi khi nhắc đến Hồng Kông thì tôi (có thể cả rất nhiều người) chỉ biết về nơi đây là mảnh đất hăng sặc mùi tiền và trào lưu khoe của. Nhưng hơn tuần qua, cơn thịnh nộ chính trị của học sinh, sinh viên, và người dân nơi đây đã thu hút sự quan tâm của cả thế giới và khiến tôi có cái nhìn khác hơn về quốc gia nhỏ bé này. Rõ ràng bài học Thiên An Môn 25 năm trước còn lồ lộ trước mắt. Biểu tình chống lại chính quyền Bắc Kinh là hành động hết sức nguy hiểm. Vậy cái gì đã đứng sau hậu thuẫn cho phong trào ấy, và vì sao sinh viên nơi đây lại ngoan cường và quyết liệt đến vậy?

Phải chăng họ không thể tiếp tục sống dưới mức con người (sub human) hay làm “con người hạng hai” trong thế giới văn minh ở đầi thế kỷ 21 này nữa. Hay họ không muốn nhà cầm quyền Bắc Kinh đối xữ với mình như con nít, cứ vỗ đầu, hứa cho kẹo rồi đá đít. Cũng có thể họ ý thức rằng, khi Bắc Kinh đã trấn lột được một quyền thì các quyền con người khác sẽ tiếp tục bị lột sạch, chẳng mấy chốc họ sẽ trần trụi như dân lục địa.

Nếu cho đó là “động cơ” của cuộc biểu tình thì tại sao Trung Quốc đại lục, Việt Nam hay Bắc Hàn lại không giám đấu tranh như họ. Trong khi quyền con người ở những xứ sở này còn thấp tệ hơn nhiều lần ở Hồng Kông.

Có nhiều ý kiến cho rằng, sau 50 mươi năm sống trong thể chế pháp trị của Anh quốc. Người Hồng Kông đã quen với một xã hội được đề cao nhân quyền, tự do và dân chủ. Bởi vậy sự o ép và lạm quyền của Bắc Kinh chẳng khác nào dùng rơm khô bọc quả cầu lửa. Vậy tại sao lực lượng nòng cốt trong cuộc biểu tình không phải là những người trưởng thành có tiếng nói “nặng ký” trong xã hội mà lại là sinh viên, học sinh?

Tất nhiên, những giả thuyết trên đều có phần đúng. Nhưng tôi nghĩ còn một lý do khác mà đa số chúng ta đều đã bỏ quên đó là hệ thống và chất lượng nền GIÁO DỤC của quốc gia này. Nó cũng là lời giải thích cho tính dũng cảm và sự kiên quyết của học sinh và sinh viên Hồng Kông.

Nếu như ở Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn môn Triết Học (thấp hơn là giáo dục công dân) được chính quyền và các nhà giáo áp đặt đặt lên bàn thờ bằng một mớ khuôn mẫu giáo điều với một tư duy và ý thức nô lệ thì ở Hồng Kông hoàn toàn ngược lại. Học sinh được học thứ triết học mở, liên hệ trực tiếp vào những vấn đề của cuộc sống nhân sinh, giúp phát triển khả năng tư duy độc lập, óc phán đoán, để hiểu về cuộc sống; về thân phận con người; về hạnh phúc, tự do, chân lý; về sự khác biệt; về nghệ thuật…

Không những thế, khi nhìn lên bảng xếp hạng trong những công trình nghiên cứu của các tổ chức giáo dục thì ta thấy Hồng Kông luôn được xếp ở những vị trí tốp đầu của thế giới.

– Theo đánh giá của công trình nghiên cứu băng hình TIMSS năm 1999 thì chất lượng giáo dục Hồng Kông đứng thứ 2 trong mười quốc gia có nền giáo dục hàng đầu thế giới, trên cả Mỹ.

– Ở bảng xếp hạng của PISA (Program for International Student Assessment) năm 2012 thì vị trí của Hồng Kông cũng không hề thay đổi, họ chỉ đứng sau Phần Lan.

– Trong bảng xếp hạng công bố ngày 13/05/2012 của QS (tổ chức thực hiện xếp hạng Đại Học thế giới). Hồng Kông một lần nữa được khẳng định là một trung tâm giáo dục hàng đầu châu Á, khi nắm giữ 3 suất trong tốp 4 của châu lục.

Là người quan tâm đến lĩnh vực giáo dục, tôi không muốn dừng lại ở bảng xếp hạng. Ngoài các công trình nghiên cứu, tôi tìm đọc thế các tài liệu của viện IRED (Viện nghiên cứu và phát triển giáo dục) đi sâu vào hệ thống chương trình giảng dạy ở Hồng Kông từ mầm non đến ĐH tôi càng hiểu thêm về lý do vì sao học sinh và công dân nước này lại dũng cảm và kiên quyết đấu tranh cho tự do và nhân quyền đến vậy. Dù họ ý thức được hành động ấy có thể dẫn đến bạo lực và cái chết.

Từng là thuộc địa của Anh, hệ thống giáo dục Hồng Kông gần giống như Anh quốc. Riêng ở bậc Đại Học có nhiều điểm tương đồng với Mỹ. Đặc điểm phân cấp trong hệ thống giáo dục của Hồng Kông gồm có: 3 năm mẫu giáo không bắt buộc, tiếp theo là 6 năm phổ thông cơ sở và 3 năm phổ thông trung học bắt buộc và 2 năm phổ thông cao cấp không bắt buộc để được cấp bằng bằng trung học Hồng Kông và một khoá 2 năm học chương trình cao đẳng đại học để nhận bằng giáo dục cao cấp Hồng Kông (Hong Kong Advanced Level Examination).

Ở bậc mầm non và tiểu học, trẻ em nơi đây đã được vun bồi ý thức tự do từ tấm bé, miễn không nguy hiểm cho bản thân và cản trở người khác được tự do. Chúng sớm hiểu rằng nó chỉ có thể đạt được điều nó mong muốn nếu cũng để cho người khác đạt được sự mong muốn của họ. Ở đây không có sự biệt đãi nào dành cho trẻ em nhà giàu hay quyền thế. Tất cả đều có được sự tôn trọng và công bằng như nhau.

Ở chương trình phổ thông, học sinh được đào tạo phát triển toàn diện về sức khoẻ, trí tuệ, có khả năng tự học suốt đời, khả năng phản biện, sáng tạo, tôn trọng sự đa dạng, sự khác biệt. Mang các giá trị của một xã hội công bằng và tự do. Tiêu chí ấy nó thấm vào tư duy, hành động, hàng ngày của hiệu trưởng, giáo viên, học sinh và phụ huynh. Tạo ra một sự nhất trí chung thống nhất từ trong tư tưởng, hành động đến kết quả. Phần lớn các trường phổ thông hỗn hợp ở Hồng Kông thuộc trong ba dạng: trường công (ít), trường được bao cấp và trường tư. Các trường được bao cấp cho đến nay là loại phổ biến nhất, bao gồm trợ giúp của chính quyền và trường trợ cấp được quản lý bởi các tổ chức từ thiện thường có liên quan tới các tổ chức tôn giáo.

Ở bậc Đại học, Hồng Kông có 9 trường công và một số trường tư do Phòng Giáo dục và Nhân lực của Đặc khu Hành chính Hồng Kông quản lý. Với một lực lượng giảng viên hàng đầu thế giới, đào tạo đa ngành nghề, Hồng Kông luôn là điểm đến hấp dẫn cho nhiều du học sinh quốc tế. Thực hiện tiêu chí lấy sinh viên làm giá trị trung tâm, Đại học Hồng Kông chú trọng tạo ra một môi trường nghiên cứu ngoài giáo dục có lợi cho việc theo đuổi tri thức, tư tưởng và tự do ngôn luận, tuyên truyền vận động trong chính sách và thực tế, thúc đẩy sự hợp tác và tính đa dạng. Sinh viên được đào tạo thành những chuyên gia đầu ngành ghánh vác vai trò Lãnh đạo, dẫn dắt xã hội về mặt trí tuệ và tư tưởng; Đại diện cho chân lý, công lý và lương tri của loài người.

Như chúng ta đã biết, cái gốc của văn minh, hiện đại là giáo dục, mà giáo dục là nơi “sản xuất” ra Khoa Học, Công Nghệ, Kinh Tế, Văn Hoá, Tư Tưởng, Dân Trí… Bởi vậy, nếu đem nhốt một xã hội U Minh đã bị đồng hoá vào “khung sắt” của chế độ thô bạo, lũng đoạn và bức quyền thì may ra họ còn ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng nếu dùng “cái chuồng” ấy đi nhốt một xã hội văn minh, hiện đại thì sớm muộn gì cũng bị phá huỷ và vỡ vụn.

Có câu: “Con người là sản phẩm của giáo dục.” Qua những phân tích trên chúng ta đã thấy, “sản phẩm” của nền giáo dục Hồng Kông có “chất lượng” vượt trội hơn hẳn so với phần còn lại của thế giới. Đã là “sản phẩm” tốt thì không chỉ nó “bền” mà còn có nhiều tính năng, ứng dụng, và làm được nhiều việc. Và tất nhiên nó cũng sẽ không chịu khuất phục trước thách thức của bất cứ một thế lực nào. Ngược lại nó có thể giám “thử thách” những thứ cũ kỹ, định kiến, giáo điều của thế giới này. Đó là lý do vì sao chính quyền Bắc Kinh đã phải run sợ họ.


Nguyễn Văn Thương
Theo Triết học đường phố





Tuesday, 30 September 2014

Biểu tượng ruy băng vàng.







Dân Luận: Chúng ta hãy cùng tìm hiểu ý nghĩa của biểu tượng ruy băng vàng trên nên đen mà giới trẻ Hong Kong đang sử dụng.

Biểu tượng sợi ruy băng vàng bắt đầu xuất hiện từ 400 năm trước trong 1 bài thơ tiếng Anh khá phổ biến , nói về 1 phụ nữ có chồng đi xa , bà sống trong hy vọng chờ đợi tin mừng ngày chồng về. Sợi ruy băng nói lên hy vọng của con người và về sự trông ngóng 1 tin vui.
Người Anh di cư sang Mỹ đã đem theo biểu tượng dây ruy băng vàng này và khi nội chiến bùng nổ thì những người vợ lính ở nhà đã cột dây ruy băng vàng quanh các gốc cây trong sân nhà để làm biểu tượng mong nhớ chồng và chờ chồng đem tin chiến thắng về . Từ đó mới có bài hát nổi tiếng " Tie a yellow ribbon around a tree .. " . Những người lính Mỹ chiến đấu ở xa cũng dùng khăn quàng cổ màu vàng để nhớ đến vợ con ở quê nhà.


Ruy băng vàng được cột quanh các con đường Hong Kong
Một vài quốc gia khác thì người vợ lính có chồng bị bắt làm tù binh chiến tranh cũng dùng dây ruy băng vàng để nói lên lòng nhớ chồng và hy vọng chồng mình sớm trở về.
Dần dần, ruy băng vàng trở thành biểu tượng chung của cả thế giới cho HY VỌNG và cho CHIẾN THẮNG .

Người Hong Kong treo ruy băng vàng trước cổng tòa nhà chính phủ
Khi sinh viên Hong Kong xuống đường biểu tình chống sự áp đặt của nhà cầm quyền Bắc Kinh họ đã dùng dây ruy băng vàng. Với ý nghĩa đó chính là HY VỌNG và NIỀM TIN vào CHIẾN THẮNG của phong trào đòi dân chủ của họ.
Trong khi đó thì ruy băng màu xanh dương lại là biểu tượng thân Bắc Kinh , vì nó là màu áo đồng phục của cảnh sát Hong Kong đang đàn áp sinh viên học sinh. Những người ủng hộ cảnh sát đã dùng nơ màu xanh dương làm avatar của mình .
Biểu tượng của mỗi phong trào có 1 màu sắc riêng và có ý nghĩa riêng của nó. Đó là thông điệp mà phong trào muốn nói với thế giới.
Ý nghĩa của màu đen trong phong trào sinh viên HK đòi dân chủ
Sinh viên HK đã từ nhiều năm nay mỗi năm vào ngày 04-06 đều mặc áo đen xuống đường biểu tình và thắp nến tưởng niệm nạn nhân của Thiên An Môn, họ luôn lên tiếng ủng hộ phong trào đấu tranh đòi dân chủ của sinh viên Đại Lục .
Họ coi đó là 1 ngày tang tóc, áo đen là để tang, là khóc cho tự do dân chủ bị chà đạp .
Sau đó các luật sư HK đã có nhiều cuộc biểu tình mặc toàn áo vest đen, đây là những cuộc biểu tình bất tuân dân sự đầu tiên, khi họ phản đối các điều luật vô lý mà chính quyền Bắc Kinh muốn áp đặt lên Hong Kong.
Vì vậy khi phong trào Occupy Central và Scholarism bắt đầu , họ dùng nền đen làm biểu tượng , Họ khóc cho Hong Kong bị Bắc Kinh đàn áp cướp đi tự do dân chủ , họ muốn nói Bắc Kinh và chủ nghĩa cộng sản chỉ đem lại chết chóc và đau thương .
Tuy nhiên, họ cài lên màu đen đó sợi ruy băng màu vàng là biểu tượng của hy vọng và chiến thắng, cũng là hình ảnh ánh sáng bùng lóe lên từ bóng đêm ..
Lúc họ đồng loạt bật đèn điện thoại cầm tay khi tụ họp vào đêm 29 cũng là thông điệp " ánh sáng bùng lên xóa tan màn đêm đen tối ".
------------------------------------




Wednesday, 26 February 2014

Báo Nga: Theo phương Tây, Ukraine sẽ chẳng có cháo mà húp!





Người Nga ở Ukraine
Tờ Pravda của Nga mới đây đã đăng tải một bài phân tích của tác giả Timothy Bancroft-Hinchey về sự ngộ nhận những ước mơ hão huyền của người Ukraine khi ủng hộ quốc gia này hướng về phía châu Âu và hậu quả tàn khốc mà người dân nước này sẽ phải gánh chịu từ những hành động của họ. Dưới đây là nội dung chính bài viết của ông Bancroft-Hinchey. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả:





Ở các nước văn minh, người bắn vào cảnh sát sẽ bị trừng trị. Còn tại Ukraine, những kẻ này lại được gọi là ‘nạn nhân’. Mỹ và Liên minh châu Âu EU nhanh chóng áp đặt lệnh trừng phạt, cách thức can thiệp kinh điển và trắng trợn giống như những gì chúng ta đã chứng kiến trong vài năm trở lại đây. Lí do? Tổng thống Yanukovich cự tuyệt chính sách ‘cây gậy và củ cà rốt’ của EU.

Sau Libya - một chiến dịch phạm tội và khủng bố của NATO , sau Syria - nơi Anh, Pháp, Mỹ... trang bị vũ khí cho những tên khủng bố, tội phạm, kẻ hiếp dâm, kẻ tra tấn, giết người, bây giờ chúng ta lại có Ukraine - nơi mà một bộ phận dân chúng mù quáng bởi sự cực đoan của tuổi trẻ, cùng với băng nhóm tội phạm, khủng bố, đặc vụ từ nước ngoài (bao gồm các phần tử khủng bố từ Libya, Syria, Moldova) đã gây ra cảnh tan hoang, lộn xộn, hỗn loạn cho một đất nước vốn đang được lãnh đạo bởi một tổng thống dân cử.

Khó có thể tưởng tượng được rằng toàn bộ người dân đất nước Ukraine lại khao khát được rơi vào tay các lực lượng ma quỷ đang điều khiển những tên du côn vừa giành chiến thắng trong một cuộc chiến cục bộ, dù rằng sự hiện diện của họ tại Quảng trường Độc lập là sự sỉ nhục đối với hình ảnh của đất nước. Đó là một chiến thắng dành cho bọn tội phạm và giết người. Một sự ủng hộ rầm rộ dành cho những kẻ tin rằng sức mạnh đó là đúng và rằng một quốc gia có thể bị khuất phục khi dựa vào các thế lực ngoại bang khuấy động tranh cãi nội bộ.

Bao nhiêu trong số những người biểu tình tại Kiev và tung hô Tymoshenko nhớ rằng bà ta đã bị tống vào tù? Bao nhiêu người trong số họ đeo biểu tượng phát xít? Bao nhiêu trong số họ có liên hệ với các băng nhóm tội phạm? Bao nhiêu người rõ ràng là có liên quan tới các tổ chức tội phạm ở Ukraine? Bao nhiêu người là cư dân Kiev, còn bao nhiêu được chở tới từ các vùng cực tây của Ukraine? Bao nhiêu người được trả 30 euro/ngày để vượt qua từ Moldova qua biên giới?


Biểu tượng Wolfsangel nằm ngang hiện là biểu tượng chính thức của Right Sector, một trong những lực lượng hoạt động mạnh nhất ở Ukraina đầy bất ổn.


Việc những con người trẻ tuổi, nhiệt huyết mà hão huyền, bị bắn chết trên đường phố là điều không ai mong muốn. Nhưng biểu tình hòa bình là một chuyện, để bọn tội phạm và giết người dùng bạo lực kiểm soát nó lại là chuyện khác. Những kẻ này không chỉ bắn vào cảnh sát, mà theo những nguồn tin đáng tin cậy, còn bắn vào "phe mình" để khuấy động sự hỗn loạn. Điều đó, thưa các vị, có bàn tay của CIA với sự chuẩn bị kĩ lưỡng.

Liệu có ai cho rằng họ không làm chuyện đó?

Từ hôm nay, bữa tiệc đã kết thúc và dư âm đầy ác mộng mới bắt đầu. Những người trẻ Ukraine hão huyền ủng hộ EU đã tỉnh mộng khi những kẻ không mời mà tới đầy hung hăng trà trộn vào họ - những tên tội phạm, khủng bố và điệp viên nước ngoài - những kẻ mà họ sẽ phải đuổi ra khỏi nhà trước khi chúng gây chuyện. Sau đó, họ sẽ phải đối mặt với hậu quả của những việc họ đã gây ra.

Không có gì ngạc nhiên nếu bà Tymoshenko đứng lên khỏi chiếc xe lăn một cách thần kỳ, để mái tóc giả màu vàng rơi xuống đất và làm lộ ra mái tóc đen rối bù (chứ không phải là cảnh tượng khác và có phần đằng đằng sát khí), tuyên bố với tất cả rằng châu Âu là con đường phải đi, và châu Âu sẽ mang tới sự thịnh vượng, sẽ tăng GDP của Ukraine một phát lên gấp 3 lần, mang tới cơ hội mới mẻ cho giới trẻ Ukraine, công việc, triển vọng, tự do và nền Dân chủ.

Các dòng sông của Ukraine rồi sẽ biến thành dòng thác muối, thành quả có được từ nước mắt của những người trẻ tuổi Ukraine nhiệt huyết nhưng hão huyền sẽ bị cuốn vào một cơn bão do kẻ khác tạo ra, biến thành máu, khi họ nhận ra những gì họ đã làm. Châu Âu, chỉ là phiên bản đời thực của Hostel (bộ phim kinh dị, với nhân vật chính là một nhóm du khách trẻ tuổi bị tra tấn tới chết bằng những cách kinh hoàng). Trong trường hợp này, nạn nhân là Ukraine và tương lai của quốc gia này.

EU, tấm bình phong của Quỹ tiền tệ Quốc tệ và là cách thức vận hành đen tối từ Washington, nơi mà những việc làm bẩn thỉu đã có EU thực hiện, có thể bị Pháp và Anh dắt mũi, sẽ không thể mang lại những cơ hội như vậy.

Con đường hướng về EU sẽ khiến kinh tế của Ukraine trở nên ù lì, sẽ không thể cho nông dân một công việc, sẽ bắt buộc các nhà máy phải đóng cửa, sẽ thải loại các đội tàu đánh cá và chuẩn bị một nền tảng cho việc bán tháo toàn bộ quốc gia Ukraine vô cùng giàu có cho các thế lực kiểm soát Washington và con rối EU của họ. Người Ukranie liệu có thực sự tin rằng Pháp sẽ cho phép sự cạnh tranh từ các nông trại rộng lớn của Ukraine, Đức sẽ cho phép các nhà máy của Ukraine cung ứng các sản phẩm rẻ hơn, Tây Ban Nha sẽ cho phép đội tàu cá của đối thủ hoạt động? Hãy thực tế đi!

Sẽ không có việc làm, không có cơ hội nào cả ngoài việc phải đi xin tiền trên đường phố EU hay làm hầu bàn phục vụ bia tại Đức - hoặc thực tế là nhận trợ cấp của Anh như những người khác - Ukraine sẽ phải gánh một món nợ khổng lồ, làm tê liệt nền kinh tế trong nhiều thập kỷ tới, một gánh nặng sẽ không thể vượt qua.

Những người đang mơ giấc mơ châu Âu biết tôi đang nói về điều gì. Có thể tha thứ cho những người trẻ tuổi Ukaine hão huyền bởi họ không hiểu một cách đầy đủ việc họ đang làm, nhưng không thể quên rằng mọi hành động đều có hậu quả tương ứng. Hãy hi vọng rằng Ukraine sẽ không chọn thứ được rêu rao là lựa chọn dễ dàng, bởi trong thế giới ngày nay, không có cái gì là miễn phí cả. Có ai thực sự tin rằng EU muốn thịnh vượng cho chúng ta? Nếu vậy thì vì sao có hơn 1 triệu người Ba Lan ở Anh?

Như tôi đã nói, Tổng thống Yanukovych vẫn là tổng thống dân cử của Ukraine và vẫn tồn tại thứ gì đó gọi là luật pháp và quy định. Không phải tất cả người Ukraine đều ở Kiev, không phải tất cả người Ukraine đề về phe những người trẻ tuổi hão huyền tại Quảng trường Độc lập và những con quái vật thì vẫn ẩn mình trong số họ.


Theo : Sohanews



Wednesday, 19 June 2013

Cách mạng hoa hồng







Mỗi khi nói tới cách mạng, người ta thường nghĩ tới xáo trộn, bạo động hay đổ máu. Trong lịch sử cận đại ở Trung Âu, người ta đã nói nhiều đến cuộc "cách mạng nhung" lật đổ chính quyền Cộng Sản ở Tiệp Khắc. Hơn một thập niên sau chúng ta lại được chứng kiến một cuộc cách mạng tương tự mà những người chủ trương gọi là "cách mạng hoa hồng". Biến cố này xẩy tại một nước nhỏ, Georgia, trước đây thuộc Liên Bang Xô Viết và nay đã trở thành một nước độc lập. Cuộc cách mạng Hoa hồng ở Georgia tiếp nối cuộc bầu cử hợp pháp của Georgia vào 2003 dẫn đến việc xuống ngôi của Tổng thống Eduard Shevardnadze (còn được gọi là "con cáo trắng", người được xem là một chiến sĩ Cộng sản của nền cộng hoà Xô viết, dưới thời Gorbachev là bộ trưởng Bộ Ngoại giao nhưng cũng là kẻ góp tay lật đổ hệ thống này) và mở đường cho việc bầu chọn ông Mikheil Saakashvili - một người thân Tây Phương - lên làm Tổng Thống vào năm 2004 và tuyên bố đưa Gruzia ra khỏi chiếc bóng của Nga . Cuộc cách mạng Hoa hồng do phong trào kháng chiến nội quốc Kmara ủng hộ - Một phong trào phát triển từ các hoạt động chống tham nhũng của sinh viên trong các trường đại học từ những năm 2000, sau đó có liên lạc với phong trào Otpor ở Séc bia, được sự hậu thuẫn và hỗ trợ tài chính và xây dựng năng lực của tổ chức Phi chính phủ về nhân quyền, Học viện Tự do (Liberty Institute). Đây là cuộc cách mạng màu đầu tiên tại các nước cộng hoà thuộc Liên xô cũ. Các cuộc biểu tình rầm rộ ở Ukraina và Kyrgyzstan sau đó cũng giúp những nhân vật theo tư tưởng cải cách lên nắm quyền. 


Georgia là một miền đất trước đây thuộc Liên Bang Xô Viết. Đây là một nước nhỏ chỉ có hơn 5 triệu dân, mới trở thành độc lập hơn 10 năm nay sau khi thành trì của khối Cộng Sản sụp đổ đầu thập niên 90. Người ta đặc biệt để ý tới miền đất nhỏ bé này vì chính đây là nơi chôn rau cắt rốn của nhà độc tài Staline và từ ngày lấy lại được nền độc lập nuóc này đã do một người đã từng có tên tuổi trên thế giới cầm đầu, ông Edward Shevarnadze. Ông là Bộ Trưởng Ngoại Giao của Liên Bang Xô Viết trong suốt thời kỳ nhà lãnh tụ Gorbachew chủ trương mở rộng và cải tổ kinh tế, thường được gọi là glasnot và perestroika. Ômh cũng được tiếng là một người cởi mở, đóng góp nhiều vào việc giải tỏa sự căng thẳng giữa hai khối Tư Bản Tây phương và Cộng Sản, trước khi chiến tranh lạnh chấm dứt.

Ông vốn là người sinh trưởng tại Georgia nên đầu năm 1992 ông được bầu làm Tổng Thống và nắm quyền nước này từ ngày đó. Vì đã sẵn có mối giao hảo với các nước Tây phương, ông chủ trương một chính sách ngả về các nước dân chủ Tây phương. Ngoài ra Georgia lại có một địa thế chiến lược quan trọng tại miền Trung Á, nên đã được Mỹ giúp đỡ nhiều về mặt kinh tế lên tới gần một tỷ dollars trong những năm gần đây.  


Tưởng rằng với những điều kiện khách quan thuận lợi như vậy, Georgia có thể sớm ổn định được tình hình ở trong nước sau khi đã tách rời khỏi tình trạng lệ thuộc vào Liên Bang Nga để trở thành một nước độc lập và tiến bước trên đường phát triển, nhưng thực tế lại làm cho người dân ở trong nước hoàn toàn thất vọng. Nghèo đói từ trước, ngày nay Georgia cũng vẫn chưa thoát khỏi cảnh đói nghèo, nhưng điều đặc biệt làm cho người dân bất mãn hơn cả là tệ nạn tham nhũng lan tràn trong giới cầm quyền. Không hiểu có phải vì ngồi lâu ở chính quyền, ông Shevarnadze trở nên hủ hóa không, nhưng điều hầu như không thể chối cãi được là những cộng sự viên của ông quả thật quá hủ hóa.

Ông Shevarnadze đã có lần mời những người đã học thành tài ở ngoại quốc trở về giúp nước. Trong số này có ông Saakasvili, tốt nghiệp tại một trường Đại Học có tiếng ở Mỹ. Ông này bỏ cả việc đang làm ở Mỹ, trở về Georgia và trở thành một cộng sự viện thân cận của ông Tổng Thống. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, vì thấy không có cách gì để lành mạng hóa được giới lãnh đạo, ông Saakasvili xin từ chức và ra ngoài để tổ chức một phong trào đối lập.  


Chính ông Saakasvili là người cầm đầu cuộc cách mạng mà ông gọi là "cách mạng hoa hồng". Trong suốt mấy tuần lễ liên tục tổ chức biểu tình để chống lại một cuộc bầu cử gian lận, ông kêu gọi dân chúng và đưa ra một bông hồng để thuyết phục quân đội và cảnh sát của chính phủ rằng sự chống đối của người dân có tính cách bất bạo động và trong vòng trật tự, yêu cầu quân đội và cảnh sát nếu không đứng về phía người dân thì cũng nên có thái độ trung lập. Những cuộc biểu tình khéo léo do ông Saakasvili tổ chức đã đem lại kết quả. Tại thủ đô Tbilisi của Georgia, hơn 50 chục ngàn người từ thôn quê kéo về để yêu cầu ông Shevarnadze từ chức. Dù đoàn biểu tình chiếm được tòa nhà Quốc Hội, nhưng ông Shevarnadze vẫn một mực từ chối, có lẽ vì nghĩ rằng những người bạn ngoại quốc vẫn ủng hộ ông. Mãi đến khi có sự can thiệp kín đáo của Ngoại Trưởng Nga Igor Ivanov và Ngoại Trưởng Mỹ Colin Powell, ông mới chịu từ chức.

Mọi việc đã xẩy ra thật êm thắm, không có một người nào bị thương, chỉ có một cửa kính của tòa nhà chính phủ bị vỡ. Hình ảnh sau đó là cảnh dân chúng tràn ra đường reo hò, ca hát, ăn mừng, mừng rằng họ đã thực hiện được một cuộc cách mạng không đổ máu. Một trang sử của Georgia vừa được lật qua





Cái chết của “Cách mạng hoa hồng” 


Kể từ cách mạng Hoa hồng, Gruzia đã vật lộn để giải quyết tình trạng tham nhũng và nâng cấp cơ sở hạ tầng. Nhiều người dân thất vọng vì tiến trình này diễn ra chậm chạp . Sau những năm nắm quyền, các nhà lãnh đạo mới đã đưa đất nước này đến đường cùng. Họ đi ngược lại mong muốn của người dân và chỉ quan tâm đến danh tiếng của bản thân và họ hàng của họ. Nhưng tham vọng của Saakashvili dù được Washington hậu thuẫn đã không xoay chuyển được tình thế. Không những vậy, Saakashvili và các cộng sự của ông ta đã lầm đường lạc lối khi “bán anh em gần” để “mua láng giềng xa”. Thêm vào đó, năng lực lãnh đạo kinh tế - xã hội của chính quyền Saakashvili đã bộc lộ sự yếu kém khi chủ trương hướng ngoại và chịu phụ thuộc. Đói khổ mãi tất sẽ dẫn đến bất ổn.  
Sau những năm tháng khốn khó tưởng được hưởng lợi của “cuộc cách mạng hoa hồng”, đa số nhân dân Gruzia đã vỡ mộng và ngày càng thấy rõ bản chất của những thế lực mới trên chính trường được phương Tây hậu thuẫn. Cái giá của sự nghiêng ngả đối với một dân tộc là quá lớn. Hậu quả của “cuộc cách mạng hoa hồng” đã gây ra những thảm họa cho nhân dân Gruzia và cuộc “cách mạng” này đang tàn lụi.




Thất bại của Mikheil Saakashvili trong cuộc bầu cử Quốc hội trước tỷ phú thân Nga Bidzina Ivanishvili năm 2012 đã lộ ra những yếu kém chưa từng có tiền lệ của chính phủ thân phương Tây do Hoa Kỳ đỡ đầu: lạm phát, tham nhũng, bất bình đẳng và thậm chí là vấn đề nhân quyền. Tổng thong Nga Vladimir Putin đã nói sau những vụ việc này: "Họ đã theo con đường thân Tây, và giờ họ đã được người dân tặng quà." Chính quyền Hoa Kỳ coi những sự việc này là "ngoài dự đoán".  
Cử tri Gruzia đã đặt dấu chấm hết cho “Cách mạng hoa hồng” . Kết quả bầu cử cuộc bầu cử Quốc hội Gruzia ngày 1/10/1012 cho thấy đảng Giấc mơ Gruzia của tỉ phú Bidzina Ivanishvili giành được 54,3% số phiếu, tương đương 77 ghế trong Quốc hội 150 ghế. Đảng cầm quyền Phong trào Quốc gia thống nhất (UNM) của Tổng thống Mikhail Saakashvili chỉ giành được 40,6%. Ngay sau khi đảng Giấc mơ Gruzia được xác định giành chiến thắng, ông Ivanishvili đã hân hoan tuyên bố: “Một thời đại mới đã bắt đầu".

Chiến thắng của Giấc mơ Gruzia đã đặt một cột mốc mới trong lịch sử Gruzia hiện đại, một bước ngoặt sau 9 năm "Cách mạng hoa hồng" không mang lại nhiều kết quả như mong muốn. Sau 9 năm, "Cách mạng hoa hồng" đã phai nhạt, thậm chí còn nhuốm màu chính trị chuyên quyền độc đoán khiến người dân Gruzia bất mãn. Trong 9 năm tồn tại của "Cách mạng hoa hồng", một loạt cải cách đã được tiến hành, tham nhũng bị đẩy lùi, với sự tán dương nồng nhiệt của các quan thầy phương Tây.   

 
Nhưng những cải cách đó vẫn chưa thể đưa Gruzia thật sự đến với "dân chủ". Suốt 9 năm, nỗi ám ảnh về một tương lai phồn thịnh "giống phương Tây" vẫn còn đau đáu. Và chuyện Gruzia của Saakashvili luôn quyết tâm trở thành thành viên của các khối EU và NATO là mấu chốt gây nên những bất hòa với nước láng giềng Nga. Căng thẳng trong quan hệ ngoại giao 2 nước bắt đầu leo thang từ năm 2006, dẫn đến việc nước Nga cắt quan hệ buôn bán, cấm nhập khẩu một số hàng hóa quan trọng từ Gruzia như rượu vang, nước khoáng, rau quả.

Rồi cuộc chiến 5 ngày vào tháng 8/2008 xung quanh 2 nước cộng hòa tự trị Nam Ossetia và Abkhazia đã đẩy quan hệ 2 nước lún sâu hơn vào khủng hoảng, với việc Nga đưa quân vào bảo vệ an ninh cho Nam Ossetia và Abkhazia và sau đó công nhận 2 nước độc lập tách khỏi Gruzia.

Trong cuộc đối đầu chính trị, ngoại giao căng thẳng, Gruzia chịu thiệt nhiều hơn, và chính người dân Gruzia là nạn nhân đau đớn của mối bất hòa gay gắt này. Buôn bán bị gián đoạn làm mất đi một thị trường lớn, hấp dẫn. Với 1 triệu người Gruzia hiện đang là công dân Nga, đang sinh sống và làm việc tại Nga, việc cấm đi lại qua biên giới 2 nước đã khiến cho gia đình, dòng họ bị cách ly.

Và đặc biệt là những người trước đây từng được đi học ở Moskva thời Liên Xô, từng là công dân chung Nga - Gruzia mang cảm giác bị gạt bỏ càng thêm khó chịu. Những sự thiệt thòi, mất mát đó đã không thể được Chính phủ của ông Saakashvili bù đắp, mà ngược lại, những hành động phản đối của người dân lại thường bị đàn áp bằng vũ lực của lực lượng an ninh. Sự độc tài, chuyên quyền bắt đầu ló dạng. Từ đó, mâu thuẫn nội bộ Gruzia, giữa người dân với Chính phủ ngày càng gia tăng.

Đỉnh điểm của những mâu thuẫn này là các cuộc biểu tình phản đối dẫn đến bạo lực của hàng ngàn người dân Gruzia tại Tbilisi và nhiều thành phố khác như Batumi, Rustavi,… giương cao khẩu hiệu "Không tra tấn", "Không dung túng, hãy điều tra" để phản đối việc chính quyền dung túng cho các cai ngục trong hệ thống nhà tù Gruzia tra tấn dã man các nghi phạm bị tạm giam khi chưa được xét xử.




Ngòi nổ cho các cuộc biểu tình này là sự kiện một đài truyền hình toàn quốc đã cho chiếu một số đoạn phim video quay lại cảnh các tù nhân bị tra tấn, bị hãm hiếp dã man trong thời gian dài nhưng đã được cơ quan chức năng bao che, dung túng. Vụ việc nghiêm trọng khiến dư luận trong và ngoài nước lên án, và Bộ trưởng Nội vụ Bacho Akhalaia buộc phải nộp đơn từ chức lên Tổng thống Saakashvili. Vụ việc lại xảy ra ngay trước thềm cuộc bầu cử cho nên đã làm cho những cử tri còn phân vân quyết định tẩy chay đảng cầm quyền UNM.

Kỷ nguyên của "Cách mạng hoa hồng" đang dần khép lại, đồng thời mở ra kỷ nguyên của "Giấc mơ Gruzia". Tuy chưa thể thay đổi gì nhiều, vì Tổng thống Saakashvili vẫn còn hơn 1 năm tại vị, nhưng cuộc bầu cử Quốc hội Gruzia hôm 1/10 đã tạo nên một cuộc sống chung khó chịu giữa vị Thủ tướng thuộc đảng cầm quyền với vị Tổng thống đối lập chưa muốn rời nhiệm.


  
Ngày 3/10, ngay sau khi được Tổng thống chỉ định làm Thủ tướng Gruzia, ông Ivanishvili tuyên bố sẽ làm hết sức mình để khôi phục lại các quan hệ với nước Nga. Hiện tại, giữa Nga và Gruzia đã nối lại các đường bay hàng không dân dụng và miễn thị thực nhập cảnh cho công dân hai nước. Tuy nhiên, các nỗ lực nối lại quan hệ ngoại giao, tiến tới bình thường hóa hoàn toàn quan hệ giữa 2 nước sẽ hết sức khó khăn. Bộ Ngoại giao Nga đã lên tiếng ủng hộ ông Ivanishvili làm Thủ tướng Gruzia, bày tỏ hy vọng "Gruzia sẽ xác lập các quan hệ xây dựng và đáng trân trọng với các nước láng giềng" - bao gồm cả Nga, Abkhazia, Nam Ossetia. Điều này có nghĩa là nhất thời Nga vẫn chưa thể thay đổi lập trường quan điểm của mình trong vấn đề liên quan đến 2 nước cộng hòa nhỏ bé vùng Kavkaz này. Nhưng về lâu dài thì điều đó hoàn toàn có thể nếu Chính phủ Gruzia dưới thời ông Ivanishvili vận động quyết liệt cho mục tiêu, nhất là sau khi Tổng thống Saakashvili mãn nhiệm. Cho đến nay, nước Nga vẫn khăng khăng từ chối đối thoại với Gruzia, chừng nào ông Saakashvili còn tại vị.

Chưa biết tương lai của Georgia sẽ ra sao, nhưng bài học từ những biến chuyển ở Georgia cho thấy dầu dân chúng có thiếu hiểu biết về dân chủ chăng nữa, nếu chính quyền tham nhũng làm quá, thì chuyện con giun xéo mãi cũng quằn chắc chắn sẽ xảy ra. 

Tổng hợp từ internet:
Hoàng Thanh Hải







Wednesday, 12 June 2013

Điểm qua các cuộc cách mạng dân chủ Đông Âu










Sau thế chiến thứ 2 kết thúc, cộng sản Nga cùng tâp đoàn tay sai bản địa (khối Warsaw) đặt ách thống trị độc tài sắt máu lên toàn cõi Đông Âu. Từ đó, những cuộc cách mạng dân chủ & dân tộc rải rác nổ ra:
 
Cuộc Cách Mạng Hungari :




Bắt đầu vào những năm 1956, nhân vật Imre Nagy là Thủ Tướng trong hệ thống cộng sản Nga, nhưng ông là một nhà yêu nước thương nòi; cầm đầu dân tộc vùng lên chống Nga. Bọn tay sai cầu cứu Nga đưa trên 2.000 xe tăng qua dập tắt, hơn 3.000 người chết dưới xích sắt, Nagy bị treo cổ. Nga và tay sai tưởng chừng dùng bạo lực đập tan ý chí cách mạng nhưng không, làn sóng chống bạo tàn Nga và tay sai bán nước vẫn ầm ĩ cháy. Mãi cho đến 33 năm sau, vào mùa đông 1989; khi bối cảnh lịch sử và vận nước đã chín muồi. Từ đau thương cũ biến thành cách mạng mới bùng lên long trời lỡ đất tại Budapest và khắp nước; lập tức tập đoàn cộng sảntay sai bị sức mạnh toàn dân tiêu diệt nhanh chóng, kết thúc vĩnh viễn tà thuyết Mac Xit.
Imre Nagy cùng mấy ngàn liệt sĩ đã được cải táng rất trọng thể và làm Lễ Truy Điệu vinh danh vị anh hùng phi thường của dân tộc Hungari.


Cuộc cách mạng Tiệp Khắc :
 
Vào mùa xuân 1968, một cuộc nổi dậy tại Prague, tập đoàn Tay sai cũng rước quân Nga và khối Warsaw đưa hàng ngàn xe tăng cày nát cuộc cách mạng. Trong bối tang thương đó, đã khiến người thanh niên trí thức thuộc giới Văn Nghệ Sĩ (kịch tác gia) mới 20 tuổi là Vaclav Havel chứng kiến, tim anh như nát tan, lòng yêu nước lẫn căm phẫn như rực cháy.
Từ ấy, Havel bất chấp tử sinh, và tù tội; hy sinh thân mình, anh lao thẳng vào cuộc đấu tranh, bị bạo quyền bắt bỏ tù từ năm 1977. Nhưng nhờ những áp lực mạnh mẽ của các cơ quan Nhân Quyền Quốc Tế và Văn Bút Thế Giới phản đối kịch liệt. Buộc lòng cộng sản Tiệp phải thả Havel vào năm 1983 (với cái trò hề cũ rích; trước khi thả, cộng sản hết ép buộc đến khuyến dụ anh ký vào đơn hai chữ “xin tha” nhưng Havel cương quyết cự tuyệt). Ra tù, anh tiếp tục con đường đấu tranh vì anh tin rằng: chính nghĩa dân tộc nhất định tất thắng. Đầu mùa xuân 1989, anh lãnh đạo cuộc xuống đường đòi tự do & nhân quyền, liền bị bắt lại. Lần nầy cũng khắp quốc tế và dân chúng hậu thuẫn, phản đối quyết liệt, cộng sản vờ xoa dịu lòng dân trước những biến cố cách mạng dân chủ dồn dập, cộng sản Tiệp phải thả anh ra vào tháng 5-1989. Havel tiếp tục công cuộc đấu tranh; được thế giới bên ngoài và quần chúng nhiệt liệt hưởng ứng. Anh tiếp tục lãnh đạo những cuộc biểu tình vĩ đại nổ ra khắp nước. Chế độ cộng sản Tiệp đã cáo chung vào trung tuần tháng 11-1989. Nhân dân Tiệp bầu anh vào chức vụ Tổng Thống đầu tiên.


Cuộc cách mạng Ba Lan :



Khởi đầu cuộc đấu tranh năm 1975, năm mà cộng sản Hà Nội nhuộm đỏ miền Nam. Người lãnh đạo phong trào cách mạng là Lech Walesa, một thợ điện tầm thường, nhưng có trái tim yêu nước; trở thành người anh hùng áo vải vĩ đại của dân tộc Ba Lan, bất chấp tù tội và các hình thức khủng bố dã man của bạo quyền. Walesa can trường, dũng cảm đứng lên lãnh đạo Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan (Solidamose) vào tù, ra khám, ra khám vào tù như đi chợ từ 1975 đến 1987. Khi ấy vận nước và bối cảnh lịch sử đã trải qua những cuộc đấu tranh không ngừng tạo nên một thời kỳ chín muồi. Vào mùa xuân 1989, cơn lốc cuối cùng bùng lên là quét sạch bạo quyền cộng sản trên đất nước Ba Lan. Walesa được nhân dân bầu vào chức vụ Tổng Thống đầu tiên, khai sinh nền tự do, dân chủ.
 
Cuộc cách mạng Bungari :



Trước cơn bão cách mạng rung chuyễn Đông Âu, chưa tới lượt mình; thì tập đoàn cộng sản Bungari ma giáo, bằng hình thức đổi mới; từ độc tài sang dân chủ đa nguyên. Xóa tên đảng cộng sản, lập ra đảng Xã Hội hòng cứu vãn và thích ứng với tình thế mới. Khiến phe đối lập lúng túng chưa kịp đấu tranh thì đã thắng lợi. Lợi dụng phe đối lập chưa kịp chuẫn bị, liền tổ chức cuộc bầu cử bất ngờ. Con tắc kè cộng sản hiện thân đảng Xã Hội thắng lợi vẻ vang. Nhóm trí thức thủ đô Sofa đâu có thề để yên trước trò ma giáo kia; lập tức phản đòn để lật ngược thế cờ. Lập ngay phong trào đấu tranh vạch mặt tội ác cộng sản, gây áp lực mạnh mẽ buộc phải tuyên bố từ chức. Sau đó, một triết gia phe chống cộng sản chưa nhiều kinh nghiệm chính trị, được nhân dân bầu vào chức vụ Tổng Thống Bungari.




 
Cuộc cách mạng Đông Đức :




Vào trung tuần tháng 9-1989, khởi đầu cuộc cách mạng lật đổ cộng sản Đức bằng cuộc “bỏ phiếu chân” của làn sóng người tỵ nạn ồ ạt tràn qua Hungari, Ba Lan, Tiệp Khắc tìm đường đến Tây Đức. Trước tình thế cực kỳ hổn loạn; đảng cộng sản cứu vãn bằng cách thay đổi TBT Honecker đưa Egon Krenz lên thay, tên nầy có vẻ ôn hòa. Krenz thử ván bài liều, phá bức tường Bá Linh với hy vọng dân chúng thấy có tự do sẽ bỏ ý định chạy nạn. Có ngờ đâu ván bài Krenz hoàn toàn đảo lộn, nhân dân không còn sợ bạo lực nữa; vào ngày 18 đến 25 toàn dân Đông Đức đồng loạt xuống đường, diễn ra những cuộc biểu tình vĩ đại buộc Quốc Hội tuyên bố truất bỏ quyền cai trị độc tôn của cộng sản Đức và buộc tập đoàn Chính Trị Bộ, Trung Ương Đảng phải cút khỏi chính trường. Thế là sau 44 năm thống trị, cộng sản Đức đột ngột Sụp đổ trước sức mạnh thiêng liêng của quần chúng.

 
Cuộc Cách Mạng Nga :



Trải qua nhiều thập niên dài, diễn ra cuộc chiến tranh lạnh giữa Nga & Mỹ qua những cuộc chạy đua võ trang. Nga đổ hàng tỷ, tỷ… rup để sản xuất vũ khí chiến lược hạt nhân tạo ưu thế trên địa hạt phòng thủ và tấn công tiêu diệt đối phương, để duy trì vai trò siêu cường nguyên tử. Trong cuộc chạy đua nầy, Nga đã cạn kiệt nền kinh tế, khiến dân Nga khốn cùng, nhưng Mỹ vẫn là chú Sam cường thịnh.
Đến thời Tổng Thống Mỹ Ronald Reagan thấu cáy Nga những “pha ngoạn mục”. Reagan tuyên bố Mỹ đã hoàn tất hệ thống “Star War” (chiến tranh từ các vì sao) và lớn tiếng thách thức Nga. Nếu một cuộc chiến tranh nguyên tử xảy ra, thì Mỹ chỉ cần xử dụng hệ thống phi đạn chống phi đạn từ các vì sao, tiêu diệt ngay tức khắc các phi đạn tấn công của Nga trên lãnh thổ, thì lập tức nước Nga bị hủy diệt. Cuộc thấu cáy nầy đã khiến Nga dốc toàn lực vào cuộc chạy đua võ trang dẫn tới sự phá sản. 


Do đó, khi các cuộc cách mạng bùng lên ở Đông Âu, Nga không còn khả năng vói tay can thiệp, đã bỏ ngỏ. Làn sóng cách mạng như nước vỡ bờ tràn tới Đông Đức và dây chuyền qua Nga. Một yếu tố đặc biệt nữa là TBT/cộng sản Gorbachev thuở còn là cậu sinh viên đã có ấn tượng không mấy tốt đẹp về sự bạo tàn của đảng cộng sản Nga, từ những thời kỳ Stalin, đã thủ tiêu và hành quyết hàng vạn đồng chí đảng viên cộng sảnkhông thuộc phe nhóm, bất đồng chính kiến. Ấn tượng từ ký ức trôi về, đã khiến Gorbachev quyết định; nhân cơ hội nầy để mặc cho làn sóng cách mạng dân chủ Nga khai tử chủ thuyết cộng sản phi chính nghĩa trên đất nước Nga.




KGB không để yên; quyết xoay chiều tình thế bằng cách; đưa Gocbachev đi nghĩ mát ở bờ hồ Hắc Hải hình thức giam lõng, hòng làm cuộc đảo chánh lật ngược thế cờ, nhưng hoàn toàn thất bại; bị Boris Yeltsin thị trưởng thủ đô Moscow bẽ gãy. Ông lên xe tăng, kêu gọi quân đội đứng về phía nhân dân tiêu diệt bọn KGB, quân đội đã đáp tiếng gọi đánh tan bọn KGB. Kết quả sau 73 năm (1917 – 1990 = 73) chiếc nôi học thuyết Mac Le khai sinh cái quái thai chủ nghĩa cộng sản hoang tưởng lấy bạo lực làm cứu cánh đã gây vô vàn tội ác cho dân tộc Nga và Đông Âu đến thời cáo chung. Cả thế giới không ngớt lời ca ngợi Gorbachev & Yeltsin là người “hùng thế kỷ” của thập niên 90.
Nguồn: www.chinhviet.net
 



Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên