Powered By Blogger





Showing posts with label Câu chuyện tình yêu. Show all posts
Showing posts with label Câu chuyện tình yêu. Show all posts

Thursday, 17 July 2014

Vì ta không là tình đầu của nhau







- Vì không phải là mối tình đầu của nhau nên sẽ khác nhiều lắm phải không anh?

Em không là tình đầu của anh và anh cũng không phải tình đầu của em. Bước qua 1 đoạn tình cảm, em nhìn ra rất nhiều sự thay đổi của chính bản thân mình hôm nay và có lẽ là mãi về sau. Tình đầu ngây ngô, bồng bột của tuổi trẻ như những giọt sương mai buổi sớm, bất chợt ngơ ngẩn, thì ra những chiếc lá ngoài vườn trở nên sinh động và tràn đầy sức sống hơn dưới màn sương mờ nhạt. Một chút se lạnh, một chút hương vị tươi mát của ngày mới, một chút trong lành của khí trời.

- Vì không phải là tình đầu của nhau nên em chưa từng đặt nhiều câu hỏi như trước đây em vẫn muốn tìm hiểu với người xưa. Cô ấy tên gì, bao nhiêu tuổi, có xinh không, tính tình như thế nào, anh yêu cô ấy nhiều ra sao, tại sao lại chia tay, anh còn nhớ cô ấy chứ… hàng ngàn câu hỏi đáng lẽ ra em nghĩ mình có thể chất vấn anh. Em không làm được, vì em cũng từng trải qua mối tình sâu đậm như thế thì biết làm sao đây, nếu đổi ngược lại là anh với những câu hỏi như vậy em sợ trái tim mình sẽ lại nặng trĩu, sợ nó đột nhiên nhói đau thì biết làm thế nào. Chắc anh cũng vậy? em sẽ không hỏi.

- Vì không phải tình đầu của nhau nên em không thể vô tư như trước. Tuổi mộng mơ cho những câu chuyện đẹp như tranh của em nằm ở mối tình đầu kia, cái anh thấy bây giờ là em với suy nghĩ bắt buộc phải trưởng thành hơn.

- Vì không phải tình đầu của nhau nên đôi lúc em sẽ rất vô tâm mà bản thân không hề biết.

- Vì không phải tình đầu của nhau nên em không thể ghen tuông vô cớ. Trái tim ai cũng cất giấu những điều bí ẩn cho riêng mình cho dù đó là vì ai đi chăng nữa.
- Vì không phải tình đầu của nhau nên tình yêu lại là một định nghĩa khác. Với em ngày trước tình yêu là hàng ngàn định nghĩa xoay quanh 2 chữ ảo mộng, em hạnh phúc trong thế giới riêng ấy cho tới ngày hôm nay mới nhận ra tình yêu của mình không có định nghĩa. Cuộc sống thực tế, ảo mộng tan biến. Đừng nói từ yêu khi em chưa tìm ra được định nghĩa cho riêng mình được không anh.

- Vì không là tình đầu của nhau nên cách yêu thương trong em cũng sẽ khác, em từng dốc hết tâm can để yêu thương một người, em từng chịu tổn thương và mất mát cho một người.
Anh và tình đầu của em là 2 người hoàn toàn khác nhau. Vì thế xin đừng hỏi em câu hỏi nào về tình yêu hết nhé. 


Bài viết: Phương Bảo Kiều 
Theo: Depplus.vn 






Monday, 7 July 2014

Người dưng, người nghĩa, người tình!









KD: Tiếng Việt thật đẹp, lóng lánh đến độ, chỉ có vài chữ- người dưng, người nghĩa, người tình, mà các nhà ngôn ngữ VN, và nhà báo Đào Dục Tú cũng phải trăn trở tự viết và tự hỏi, dẫn chứng đủ thơ phú, ca dao…

Nhưng anh Đào Dục Tú, quê làng quan họ, lại quên một từ tuyệt đẹp, mà mình vốn rất thích. Đó là “người ngọc”. Thật khó có thể có từ nào diễn tả hay hơn một người đẹp, bằng cái từ này. Hy vọng bữa nào đó, anh viết tiếp về “người ngọc” nhé

Cảm ơn anh Đào Dục Tú


Kim Dung/Kỳ Duyên
——-



Dù không phải là “nhà ngữ học”, nhưng 40 năm làm nghề viết lách liên quan thường nhật đến chữ nghĩa, tôi thuộc trong số những người hay vu vơ nghĩ về cái “vỏ ngôn ngữ Việt” chứa phần “ruột” ý nghĩa , thấy có nhiều điều rất thú vị!

Chẳng hạn ba từ: “dưng” thuần Việt, “nghĩa- tình” gốc Hán Việt nhưng chắc chắn đã được Việt hóa lâu đời ba bốn trăm năm khi mà ngôn ngữ Việt đã trưởng thành, đủ sức từ khởi điểm “nôm na” trở thành ngôn ngữ nghệ thuật ngôn ngữ thi ca. Xin có đôi lời tạp cảm phiếm đàm về ba từ, ba tiếng này

Người Việt mình, nhất là những ai đã trải đời, hỏi mấy người không biết câu thành ngữ quen thuộc “người dưng nước lã”. Và còn mấy ai không biết từ “dưng” thuần Việt là để chỉ người không có máu mủ ruột rà thân tộc nội ngoại gì với mình. Mà sao người mình lại gọi người dưng? “Dưng” có phải “cách nói rút ngắn” xuất xứ từ . . .từ láy hai, láy ba “dửng dưng” “dửng dừng dưng”, chỉ thái độ thờ ơ, vô cảm nhạt nhẽo của người mình trước sự vật ,sự việc, trước người thiên hạ. . . .đâu đâu chăng?

Người dưng, nói nôm na là “người xa lạ”, người ở đâu đâu, chỉ có một điểm chung duy nhất cũng mơ hồ xa xôi thôi, là đồng hương ,đồng bào, đồng chủng hoặc “cùng một lứa bên trời lận đận” sau những biến cố chính trị xã hội có tính vật đổi sao dời ,nương dâu bãi bể. Ấy thế nhưng trong mọi quan hệ xã hội như bằng hữu, đồng nghiệp, đồng hương, đồng môn, đồng liêu( cùng cơ quan,công sở), đồng niên, đồng chí cùng đủ thứ “đồng” khác, thì đâu phải là người trong tộc họ, mà chủ yếu, nếu không muốn nói duy nhất là “người dưng”.

Người dưng nhưng . . .có phải “nước lã”, “nhạt như nước ốc” hay không thì lại là chuyện khác, tùy vào chất lượng quan hệ. Có lẽ người Việt mình sinh ra từ một bọc (đồng bào) theo huyền sử “mẹ tiên Âu Cơ đẻ trăm trứng” nên có căn tính xem trọng họ hàng thân tộc máu mủ ruột rà “một giọt máu đào hơn ao nước lã”.

Coi người dưng là . . . nước lã, trước hết ở cái nghĩa “người ấy” không thuộc nội tộc ,ngoại tộc của mình, không liên đới dây dưa với dòng máu bên cha bên mẹ của mình. Sự thể là trong mọi mối tương giao bạn hữu , bạn hàng ,bạn chơi, bạn học ,bạn đồng môn ,đồng niên, đồng nghiệp vân vân và vân vân. . . tạm gọi là “quan hệ xã hội”, thì bao giờ các cụ ngày xưa cũng lấy cái nghĩa làm chuẩn mực xử thế, lấy cái nghĩa làm gốc, để cho mọi quan hệ giữa người với người được lâu bền, tốt đẹp.

Chữ ” nghĩa” gốc Hán đã “Việt hóa” lâu đời, được hiểu nôm na là xử thế theo chuẩn mực đạo đức xã hội đương thời. Hay nói cách khác, mở rộng nghĩa, nghĩa là tin cậy lẫn nhau, chia ngọt xẻ bùi cùng nhau, đồng cam cộng khổ, cùng hội cùng thuyền, tương trợ ,tương thân tương ái. Cái nghĩa ấy là nhân nghĩa ở đời. Người dưng ” lên ngôi” người nghĩa.

Cái nghĩa ấy cũng có thể xuất xứ từ cái tình . . . ngày xưa, kể cả tình trai gái, nay đã trở thành kỷ niệm; người xưa thành . . . “cố nhân”, người của một thời ,người. . . . cũ. Bởi thế cho nên nàng Kiều sau mười lăm năm lưu lạc, thấy chàng Kim “ngày xưa” trong tâm cảm chỉ còn là:

“Tiếc thay chút nghĩa cũ càng
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng” .

Nhân đây cũng thấy cần lưu ý rằng tình yêu , “tiền sự” “tiền đề” của hôn nhân, thì “nhân sự” cũng là “người dưng” đến với nhau từ đủ loại con đường. Duyên may “duyên phận phải chiều” có nhiều mà tiền tài tính toán “đưa chân” cũng không phải là ít. Nhất là thời hiện đại, con người có “quyền” lựa chọn và quá nhiều tham vọng, kể cả thủ đoạn. . .tinh vi. Nên người ta không lạ gì có lúc, có nơi (phố thị nhiều hơn làng quê) tỷ lệ gia đình tan vỡ, vợ chồng đưa nhau ra tòa chiếm quá bán số cuộc hôn nhân!

Viết đến đây tự nhiên tôi muốn nêu một điều khó hiểu của mình . “Nhân nghĩa” hay người nghĩa, nói chệch thành ” nhân ngãi”; cũng như . . . “nhân bánh” hài hước, thường được dùng với nghĩa tiêu cực, không hay. Vì sao vậy? Hay đấy là cái “tội” của “thằng hoàn cảnh” của “con mẹ lịch sử đành hanh” sớm nắng chiều mưa, buổi giao thời nhiều nhiễu loạn chuẩn mực đạo đức?

Tôi đã từng nghe không ít lần người ta chỉ trích mỉa mai, kiểu ” Gớm cho cái lão ấy, tẩm ngẩn tầm ngầm mà nhân tình nhân ngãi hàng đống!”. Hoặc “Nhân tình với chả nhân bánh, chán mớ đời !”. Chữ nhân tình nhân ngãi xuống giá, rớt giá thảm hại trông thấy !

Người “dưng” chỉ lên ngôi trở thành. . .”nhân tình”, người tình, trước hết, lạ thay, thường là “nhờ cậy” ở duyên số, cơ duyên, duyên. . . .trời định đưa đẩy hai “người dưng” tới với nhau. Không sao giải thích được cô gái Nam Bộ gặp người dưng rồi, là gắn kết trong lòng tới mức:

“Thương sao thương dữ vậy trời
Đêm nằm không ngủ, ngủ thời chiêm bao
Lệ sa chảy xuống má đào. . .”

Lại có người con gái bồn chồn tự hỏi:

“Cơm ăn nửa chén lưng lưng
Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này?”. 

Những đôi tình nhân ấy nếu có cơ may, duyên may thành vợ thành chồng thì sau nhiều năm “gừng cay muối mặn” “sim chát đào chua” , ngoài cái tình trai gái ban sơ, khởi thủy, cái nghĩa vợ chồng, nghĩa nặng phu thê ” răng long đầu bạc” sẽ đến về sau. Người Việt thường nói “tình nghĩa vợ chồng” là vì vậy.

Tình bồng bột khởi đầu có trước ,nghĩa “nặng chìm” có sau. Nghĩa nặng chỉ có, chỉ được kết thành sau bề dầy thời gian cả hai vốn “người dưng” cùng gánh chịu “nợ đời” với điều kiện cái tình còn đó như là một tiền đề, một “điều kiện tiên quyết”; như sợi chỉ điều xuyên suốt thời gian, hay chí ít cũng như hòn than còn ấm nóng trong đống tro của tuổi bóng chiều! Đã không tình lại không nghĩa thì thật khó “bách niên giai lão”(cùng chung tuổi già trăm năm) với nhau, dù theo bất cứ chuẩn mực đạo đức nào.

Người dưng người nghĩa gần với các quan hệ xã hội ,gần với chuẩn mực đạo đức xã hội :

 “Dạo chơi quán cũng như nhà
Lều tranh có nghĩa hơn tòa ngói cao”. 

” Người dưng có ngãi (nghĩa) ta đãi người dưng” . . .Còn người tình? Khởi đầu cũng là người dưng đấy, nhưng quả là người dưng . . .quá chừng đặc biệt! Người dưng như đã biết nhau từ kiếp nào. Ca dao có câu tưởng cường điệu vô lý hóa ra vô cùng hữu lý

“Yêu em từ thủa lên ba
Mẹ bồng ra ngõ hái hoa em cầm”.

Người dưng khi đã lọt ” mắt xanh”, đã đến với nhau theo sự mách bảo không phải của lý trí ,đạo lý và mọi toan tính ở đời mà là sự mách bảo linh diệu của trái tim thì “người dưng nước lã” hóa ra trở nên thân thiết ,quan thiết với đời sống tâm hồn tình cảm của con người. Đến độ vì một lẽ nào đó hạnh phúc lứa đôi không “đơm hoa kết trái”, người ta có thể vẫn tôn thờ ,tôn vinh “tình xưa nghĩa cũ ” suốt đời. Một trong không nhiều lý do khiến “đời còn đáng yêu” “đời còn đáng nhớ” là ở đó chăng ?

Xin tạm kết bài tạp cảm. . . vu vơ này bằng những câu thơ của Trần Kiêm Đoàn, một người không phải nhà thơ chuyên nghiệp hữu danh, nhưng thơ ông trải đời, rất. . . . động tâm người đọc:

Đêm qua mưa lũ ta về
Đứng im như tượng bên hè nhà xưa
Một hồn rũ rượi trong mưa
Nhớ ơi ngọc trắng ngày chưa cát lầm

Tác giả: Đào Dục Tú





Wednesday, 25 June 2014

Tình yêu của em có hình gì ?






Em chọn hình gì để gọi tên tình yêu? Hay em sẽ lấy tên anh, để đặt tên tình yêu đó, đặt tên cho cả trái tim em... Đã bao giờ em thử dừng lại, rồi lắng lòng mình và nghĩ tình yêu của mình có hình gì chưa? Chẳng phải tình yêu là vô hình hay sao ?

Thế mà, tình yêu có hình thật đấy! Có thể, tình yêu là một hình tam giác… … hình trái tim đứng ngược, để nhắc ta rằng yêu một người nào đó, là sẵn sàng dốc hết những yêuthương mình có, dù giản dị, đơn sơ nhưng chân thành, để quan tâm, chăm sóc cho nhau. … là hi sinh cho người mình yêu, là đặt nụ cười của mình lên tay một người khác, dù có thể đớn đau, dù biết đâu sẽ có một ngày yêu thương kia hóa thành mũi kim sắc nhọn. 

Có thể, tình yêu là một hình vuông… … khi bốn cạnh bằng nhau tựa như yêu thương bốn mùa vẫn đều đặn từng ngày vẫn thế. Khi yêu thương từng giây, từng phút vẫn ngọt, vẫn sâu dù không biết mãi mãi là ở đâu… 

Có thể, tình yêu là một hình thang… … khi hai cạnh song song không dài bằng nhau, tựa như em và anh, ngỡ như những ẩn số khác biệt, vẫn gặp nhau ở một góc khuất nào đó cuộc đời, vẫn đến với nhau, và vẫn nguyện yêu nhau. … như những con đường dù ngắn, dù dài, vẫn có nhau, và vẫn được ở cạnh nhau…

Có thể, tình yêu là một hình bầu dục… … khi yêu thương không phải lúc nào cũng bình yên đến thế, sóng gió vẫn ở quanh và ngày mai chẳng biết điều gì sẽ đến. … chỉ biết rằng yêu thương vẫn nối liền và không thể nào đứt gãy… 

Có thể, tình yêu cũng như hình cầu của trái đất… … khi ở cạnh nhau cũng có nghĩalà đang cách xa nhau một vòng trái đất,  khi xa nhau cũng có nghĩa là đang bước từng bước gần hơn để được về cạnh nhau … nên hãy trân trọng từng phút khi được bên nhau, vì trái đất hình cầu để không ai nhìn được quá xa về phía trước, nên, hãy bước thật chậm cùng với nhau. 

Có thể, tình yêu là một hình tròn vừa vặn… … để dù có xa nhau mấy, đi hết một vòng, người ta cũng được trở về cạnh với nhau…

Và… Có thể tình yêu là cảm xúc, là những vương vấn khó nguôi của một trái tim hướng về một trái tim nào đó… Có thể tình yêu là những nụ cười vẩn vơ khi cùng nhau xuống phố, trời chợt đổ mưa rồi vai nép vai, hai bóng người đi cạnh nhau lặng lẽ… Lòng dào dạt những an yên… 

Có thể tình yêu là cái nắm tay khi một bàn tay bỗng nhiên thấy lạnh,bàn tay còn lại lần lữa những yêu thương để siết chật chặt, rồi ủ ấm nhau… 

Có thể tình yêu là một cái ôm, dù là giữa trưa hè nắng gắt vẫn không ngột ngạt, mà chỉ thấy những dịu êm… 

Có thể tình yêu chỉ là một cái tựa vai thật khẽ, khi mỏi mệt nhiều rồi, người ta cần dựa vào nhau… 

Hữu hình mà vô hình, đó mới là tình yêu… Hạnh phúc lọc chắt trong đớn đau, đó mới là tình yêu… Em đã chọn được cho mình hình gì để gọi tên tình yêu? Hay em sẽ lấy tên anh, để đặt tên tình yêu đó, để đặt tên cho cả trái tim em..?

Coppy từ blog Camera mini





Monday, 17 February 2014

Chồng Tôi Bắc Kỳ 54






 

Hồi nhỏ, mỗi lần nhắc đến hai chữ “Bắc Kỳ” tôi tự nhiên thấy mất cảm tình. Những hình ảnh của các bà, các cô khăn quấn mỏ quạ, răng đen ánh hạt huyền, còn các ông thì hút thuốc lào kêu két két, đi đâu cũng đủng đẳng đeo theo cái điếu cày, của những màn đánh ghen, chửi thề nghe như hát cải lương mà không hiểu gì, của cái tính keo kiệt dân xứ Bắc là những gì vẫn thường ám ảnh trong đầu bọn trẻ chúng tôi.

Trong trường gặp mấy cô em “Bắc Kỳ nhỏ nhỏ” là bọn Nam Kỳ Lục Tỉnh chạy xa. Ăn uống thì một con tôm cõng ba hạt muối, chém to kho mặn, rau muống luộc chấm mắm tôm cũng xong một bữa cơm, dư đồng nào dắt vào ruột tượng.

Mấy nơi dân Bắc Kỳ tụ lại sống chung với nhau như Phú Nhuận, Lăng Cha Cả, Xóm Mới, Vườn Chuối, Vườn Xoài, Cái Sắn, Hố Nai, Gia Kiệm thì đến “Việt Cộng” trước và sau tháng 4 năm 1975 cũng phải chào thua!  Nhà thờ mọc lên san sát, xứ này đến xứ kia sáng sáng chuông nhà thờ thi nhau đổ có muốn ngủ nướng cũng phải bò dậy. Vậy mà nếu ai đụng đến một chút là “tiên sư tổ bố nhà mày, để ông, để bà dậy cho mà biết nhá!...”  Những tài xế lái xe chạy qua ngả Hối Nai, Gia Kiệm nhiều lần phải toát mồ hôi hột mỗi khi sơ ý để xẩy ra tai nạn.

Trở lên là những hình ảnh tôi có được về người Bắc Kỳ. Những hình ảnh này dường như nó đã ăn sâu vào tâm trí tôi trong suốt thời gian còn cắp sách đến trường.  Sau này nhờ ơn ông chồng Bắc Kỳ “giải phóng” mà tôi mới biết mình sai, và cũng từ đó, tôi yêu, tôi mến người Bắc.  Nếu ai hỏi tôi, thì tôi rất hãnh diện trả lời: “Chồng tôi là Bắc Kỳ 54 đấy!”

Nhớ lại thời còn là nữ sinh St. Paul, đa số bọn con gái chúng tôi đều mơ mộng các chàng Taberd hay một trường Tây vì đa số dân ở đó là con nhà giầu, công tử có nhiều tiền, nói tiếng Pháp, và nhiều chàng còn mang song tịch Việt-Pháp.

Nhưng thói đời dường như trái ngược, phần đông dân St. Paul chúng tôi đều bị mấy anh Bắc Kỳ “dzớt”.  Có phải là “ghét của nào trời trao của đó” không?  Hay tại con trai Bắc Kỳ dẻo mép, lỳ, và biết tâm lý con gái.  Ba tôi thường nói với chúng tôi phải tránh xa bọn con trai Bắc Kỳ. Chúng nó nói “con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”. Nhưng nghe rồi thì khổ cả đời!!!

Riêng tôi thì chẳng lo gì trai Bắc Kỳ theo tán tỉnh, vì cả tuần trong trường với các Soeur. Đi về đã có tài xế đưa xe đến đón chung với chị và em gái.  Ngoài ra trong nhà còn có hai ông anh một ông đệ tam, một ông đệ tứ đẳng huyền đai Thái Cực Đạo (Tae Kwon Do) thì lo gì bị trai Bắc Kỳ tấn công hay bắt cóc.  Còn những ngày nghỉ lại được ba bảo chú tài xế chở về quê ngoại ở Cái Bè để đùa chơi với sông nước, với vườn trái cây, với đồng ruộng thẳng cánh cò bay.  Đã vậy ông già tôi thuộc loại nghiêm khắc, đi đứng, giờ giấc luôn phải rõ ràng. Thí dụ, đi đâu, với ai, và lúc nào, bao giờ về. Tóm lại, từ ba má đến các anh chị tôi, và cả chính tôi “hổng” ưa Bắc Kỳ.

Ghét Bắc Kỳ nhưng lại lấy Bắc Kỳ. Chuyện tình của tôi với chàng trai Bắc Kỳ bắt đầu từ một chiều thứ Bảy.  Hôm đó, anh Năm của tôi, thiếu úy tùy viên cho một vị chỉ huy trưởng nào đó về chơi và dẫn theo một sỹ quan bạn của anh.

“Người đâu nước họ, chẳng nọ thời kia,” vừa gặp tôi là cứ chăm chăm nhìn từ đầu xuống chân làm tôi thấy mắc cở muốn chết.  Sau này tôi mới biết chàng là một trung úy làm trong phòng hành quân và là bạn thân của anh Năm.  Người trông lịch sự, trí thức, và thêm chất lính nên không đến nỗi tệ. Khổ cái vừa mở miệng ra đã biết đó là Bắc Kỳ:

“Không dám ạ!
Vâng! Không dám ạ!”

Lại còn gọi tôi là “bé”. Tôi nghe chàng ta nói thầm với anh Năm:
“Mày cho tao làm em rể mày nha. Em mày xinh gái quá!”

Chuyện gì thì được chứ chuyện “làm em rể” coi bộ khó. Bởi sau lần đầu ra mắt đó, toàn bộ gia đình tôi đều “chê” chàng.
1- Thứ nhất, vì tôi đang có chàng võ sĩ bạn của anh Tư trồng cây si, mà chàng là người Nam.
2- Thứ hai, ba má tôi rất khó về chuyện tình cảm của các con.
3- Thứ ba, cả nhà tôi đều không ưa Bắc Kỳ!

Nhưng đúng như lời ba tôi nói, “Bắc Kỳ nó nói con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”.

Một vài tuần sau đó, anh Năm đánh lừa chở tôi đi ăn kem với chàng và tôi thấy “mê” cái lối nói chuyện và phong cách người lớn của chàng.

Không như những tin đồn về Bắc Kỳ keo, Bắc Kỳ kẹo kéo, chàng chi cách rất hào sảng, mặc dù mỗi lần đi chơi như vậy với anh Năm và với tôi, chàng đã phải dành dụm, và nhịn ăn cả nửa tháng lương.

Còn về cái tài thu hút và kể chuyện thì khỏi nói. Người ta chỉ cần cái miệng, nụ cười, và ánh mắtlà đủ để làm mê mẩn lòng người rồi, nhưng ở chàng thì có cả ba.

1- Nụ cười và ánh mắt chàng trông rất đa tình,
2- còn cái miệng thì giẻo như kẹo kéo. “Bé! Bé của anh”, “Bé muốn gì anh mua tặng bé!”, “Nhìn bé là trái tim anh thổn thức!”...

Một hôm chàng trổ tài nói tiếng Pháp với anh Năm và tôi. Chàng thừa biết là gia đình tôi ai cũng học trường Pháp từ nhỏ, nhưng không biết vì cao hứng hay vì để tán tỉnh, chàng kể câu chuyện tiếng Pháp mà mãi đến hôm nay mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy cái xạo, nhưng lại đã trót yêu cái xạo của chàng.

Chàng kể là một anh lính nọ trong phiên gác đêm ở bìa rừng, không biết vì ngủ gật hay vì sợ, anh nổ súng khiến cả đồn lính nhốn nháo.  Cấp chỉ huy Phap của anh ra hỏi, anh diễn tả bằng một loại tiếp Pháp nhà quê: “Lúy bớp, lúy pá bớp. Lúy gầm, lúy gừ, lúy măng dê me xừ, lúy măng dê mỏa, mỏa tia rê lúy”. Tôi và anh Năm nghe xong nhìn nhau không hiểu gì. Anh Năm hỏi lại:

- Mày nói gì, tụi tao học tiếng Pháp từ nhỏ sao nghe không hiểu?

Chàng tỉnh bơ trả lời:

- Tại tiếng Pháp cậu không tới. Này nhá, anh lính đó trả lời vị chỉ huy là trong ban đêm anh nhìn thấy một con cọp tiến vào đồn lính nên anh phải nổ súng. Cọp nghe tiếng súng đã bỏ chạy.

Thấy anh Năm và tôi còn ngơ ngác, chàng lên mặt cắt nghĩa tiếp:

- Lúy bớp (nó là con bò), lúy pá bớp (nó không phải bò), lúy gầm, lúy gừ. Trông như bò mà không phải là bò lại còn biết gầm, biết gừ, biết ăn thịt ông và ăn thịt tôi nữa thì là con cọp chứ con gì. Vì vậy mà phải bắn nó.

Nghe chàng cắt nghĩa, anh em tôi cười quá chừng. Thì ra đó là câu truyện ông thày Pháp văn của chàng đã bịa ra để dậy về động từ manger (ăn) và động từ tirer (bắn).

Chuyện tình của tôi và chàng vừa bước vào những chặng đầu êm ả của bốn mắt nhìn nhau không nói ấy, bỗng nhiên biến cố 30 tháng 4 năm 1975 ập xuống cho cả miền Nam. Chúng tôi mất liên lạc.

Sau khi tốt nghiệp năm đó, tôi về nhà giúp ba má, trông nom công việc nhà, vì ba tôi không muốn để bọn Cộng Sản nhòm ngó. Nếp sống sống đài các tiểu thư của tôi và anh chị em tôi chấm dứt từ đây.

Dưới những khắc nghiệt của đời sống trong chế độ Cộng Sản, năm 1980 ba má lo cho tôi và em trai Út vượt biên.  May mắn chuyến đi tuy vất vả nhưng trót lọt, chúng tôi qua đến Thái lan trong tình trạng rất khó khăn.  Phần vì quen lối sống tiểu thư nên hòa mình trong trường như vậy thấy khó sống quá. Nhưng rồi cũng phải sống. Lo lắng về những chuyện gì sẽ xẩy ra cho mình và em trai mình trong những ngày tháng kể tiếp, và hôm đó, sau thánh lễ Chúa Nhật, tôi đang còn nán lại dưới chân đài Đức Mẹ lòng tràn đầy khổ đau thì bỗng nhiên có ai động nhẹ vào vai. Quay lại thì là chàng.

- Bé sang đây bao giờ, sao không thấy đến trình diện Ban Trại Trưởng?

- Mới tới hồi qua. Ủa mà sao anh cũng ở đây?

- Chuyện dài nhân dân tự vệ, để mai mốt rảnh anh kể cho nghe. Bây giờ “bé” ở khu nào? Cần gì cho anh biết nào?

Thì ra sau khi miền Nam mất, chàng trốn lên Hố Nai rồi Gia Kiệm, và sau cùng xuống Cái Sắn ở ẩn tìm đường vượt biên.  Ba lần thất bại, bị rượt bắt thoát chết.  Lần thứ 4 may mắn qua được Thái lan. Nhờ gốc gác nhà binh, lại thêm chút vốn liếng Anh Văn, chàng đang làm thiện nguyện cho cơ quan thông dịch của trại. Tôi cũng nhờ có tiếng Pháp, nên được chàng giới thiệu vào làm giúp thông dịch các hồ sơ đi Pháp. Cũng nhờ ở đây tôi mới khám phá ra khả năng tiếng Pháp của chàng chỉ là vừa đủ để thi tú tài Việt.  Tiếng Pháp mà sau này tôi vẫn chọc quê chàng là tiếng Tây “Tây Ninh”. Mỗi lần như vậy, chàng đều chống chế: “Anh mà không xổ nho như vậy thì sao có người lúc đó tròn xoe con mắt ngó anh để anh tìm thấy hình ảnh của anh trong đôi mắt đó chứ?” Nghe mà thấy ghét.

Khi nghe tin tôi quen lại với chàng ở xứ lạ, quê người, cả nhà đều lo lắng chỉ sợ tôi bị gạt.

Riêng ba má tôi khi nghe anh chị em nói tôi gặp lại chàng đã phản ứng rất gay gắt:

“Thà nó lấy ba Tàu, Tây đen, Mỹ, Thái, Mên, Lào gì cũng được. Lấy Bắc Kỳ là tao không ưng.”

Có lẽ ông không có thiện cảm với người Bắc vì ông hay kể cho chúng tôi nghe ở đồn điền Bàu Cá của ông, hàng đêm vẫn có những người dân di cư chung quanh nhảy rào vào ăn cắp trái cây, gây thiệt hại nhiều cho ông. Ông còn nói, làm xui với Bắc Kỳ họ nói gì tao không hiểu. Tao không biết ăn thịt chó. Tao không ăn được rau muống và mắm tôm…

Được gia đình chấp thuận hay không, cuối cùng thì tôi cũng từ giã chàng sang định cư ở Orange County, California sống với người cậu họ.  Tại Mỹ chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau qua thư từ và điện thoại, nhưng chuyện tình cảm thì không thể tiến xa được một bước.

Tôi vừa đi làm nhà hàng vừa đi học, còn chàng cũng vừa lao động vừa đi học. Một sự tình cờ xẩy ra khiến cho tình cảm của chúng tôi đi vào thêm những rắc rối.  Số là ông cậu bà mợ của tôi rất mê nhẩy đầm. Tuần nào không đi thì nhớ. Nhưng đi nhẩy đầm riết kiếm đâu ra tiền, đành bắt tôi trở thành cái mỏ vàng khai thác. Bởi vì khi tôi đi với cậu mợ thì đương nhiên có những chàng khác cùng đi, và như vậy cậu mợ tôi được vào cửa free.

Hồi đó một chàng tự xưng là không quân theo bám tôi rất sát. Hầu như tuần nào cũng ghé nhà cậu mợ để đón chúng tôi đi nhẩy đầm.

Đã có lần chàng hào sảng đưa cho tôi mấy cái Visa và Credit Card, cho tôi luôn cả passwords của chàng và nói tôi muốn xài gì tùy ý. Mợ tôi thấy vậy nói với tôi: “Dại gì mà không xài. Tiền cho gái mà!”, nhưng tôi không muốn vì trong tim tôi lúc này vẫn chỉ có chàng. Tôi đã trả lại những thẻ đó, và cầu cứu chàng. Nghe tôi nói, chàng bảo tôi cho chàng vài ngày để thu xếp công việc và sang với tôi.

Sở làm chàng không có chi nhánh ở California, nên chàng đành phải làm đơn thôi việc. Nhưng có một điều khiến tôi lo sợ, đó là nghe rằng ông không quân này dân Bình Định có võ dữ lắm. Và tôi đã nói với chàng:

- Ông phi công đó có võ anh ơi! Coi ổng cũng ngầu lắm.

- Nó là lính, anh cũng là lính. Nó có võ, anh cũng có võ chưa chắc ai hơn ai?

Nghe chàng nói chàng có võ, tôi nghĩ lại vốn liếng tiếng Pháp của chàng, nên hỏi chàng:

- Em hỏi thiệt anh đừng buồn nghe. Anh có võ thiệt không? Em sợ anh có võ cũng như anh biết tiếng Pháp vậy.

Nghe vậy, chàng không buồn mà còn cười như nắc nẻ ở đầu dây:

- Tiếng Pháp của anh đâu đến nỗi tệ chứ. Miễn sao có người học trường đầm nghe mà không hiểu là đủ rồi.

Qua California cỡ chừng 3 tháng thì chàng mới tìm được việc làm và ổn định nơi ăn chốn ở. Nhờ chàng, tôi tự tin hơn và nhất định không đi nhẩy đầm nữa. Cũng nhờ một vị hảo tâm đã nhận tôi làm con nuôi giúp đỡ về kinh tế, nên tôi và cậu Út ra ở riêng để trở lại học full time. Điều này làm phiền lòng cậu mợ.

Thời gian quen nhau cũng đã dài, và đã làm hao mòn nhiều kiên nhẫn, tuy nhiên, việc cưới xin vẫn dậm chân tại chỗ.

Cả nhà chỉ có anh Năm là tán đồng, vì anh biết chàng từ trong đơn vị.

Ngoài ra người chống đối nhất vẫn là anh Tư vì bạn anh Tư chính là người từng trồng cây si trước cửa nhà tôi, và đến bây giờ anh vẫn còn độc thân.  Mấy năm trước khi có dịp về thăm quê, tôi gặp anh sang chơi và hỏi anh sao anh không lo lập gia đình. Anh trả lời: “Anh đã có một người rồi, nhưng người ấy lại bỏ anh đi lấy chồng.” Tôi rất trân trọng sự chung tình của anh, nhưng đối với tôi người chồng Bắc Kỳ 54 vẫn là number one.

Sau gần 5 năm chờ đợi, có lẽ ba tôi sợ tôi ế chồng và làm gái già ở ngoại quốc chăng. Cũng nhờ có ông cậu bên Mỹ nói vô, và anh Năm ở Việt Nam nói vào, ba tôi cuối cùng cho chúng tôi tổ chức đám cưới.

Sau ngày cưới, chúng tôi thường xuyên thư từ và điện thoại với ba má tôi, nên lần lần ông đã bị chàng cảm hóa. Trước khi ông qua đời 10 năm trước đây, ông đã sang Mỹ và ở với chúng tôi 2 tuần.

Mặc dù tôi cũng có các anh chị em khác ở Mỹ, Pháp, Bỉ, Hòa Lan nhưng ông nhất định dành thời giờ ở với chúng tôi. Không biết chàng làm gì với ông bố vợ mà trước khi về lại Việt Nam, lúc chỉ có hai cha con, ông đã nói với tôi một câu rất yên ủi:

“Mày có phước đa. Kiếm được thằng Bắc Kỳ tốt quá ta. Ba biết vậy gả phức mày cho nó từ sớm để mày đỡ cực khổ!” Nhưng có lẽ ông ưng ý nhất là một lần sau khi ăn cơm xong, chàng lao vào bếp rửa bát. Thấy vậy, ba tôi nói với chàng:

- Việc đàn bà con gái, sao làm chuyện đó làm gì con?

Nghe ba tôi nói với chàng bằng tiếng “con” ngọt ngào, thân thương quá khiến tôi rươm rướm nước mắt. Và chàng đã gọn ghẽ đáp lại:

- Việc trong nhà là việc chung thưa ba. Con chỉ sợ con gái ba mệt thôi!”

Nói đến ông xã của tôi, Bắc Kỳ thứ thiệt. Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 54 bằng tàu há mồm. Sống và lớn lên ở Gia Kiệm, sau đó lên Sàigòn học và đậu Tú Tài II ban Toán rồi đi lính làm sĩ quan. Tính tình cẩn thận và tiết kiệm chứ không keo kiệt. Hồi đầu tôi thường lẫn lộn mấy chữ tiết kiệm và keo kiệt nên hiểu lầm chàng. Dĩ nhiên chàng hào hoa và nói năng khéo léo. Thêm vào đó là có tính khôi hài hết xẩy. Chịu khó và thực tế hơn mấy công tử Taberd ông xã của vài đứa bạn tôi.

Sau những năm tháng chung sống, đúng như lời ba tôi đã nhận xét, tôi may mắn và hạnh phúc vì có người chồng với ý thức trưởng thành và sự chung thủy tuyệt đối. Câu nói “Trai Bắc Kỳ lấy vợ Nam Kỳ phè cánh nhạn” với tôi chỉ đúng một nửa, vì trong trường hợp của tôi, người phè cánh nhạn chính là tôi, và các con. Nói ra sợ mắc cỡ, nhiều hôm công việc bề bộn tôi không kịp nấu ăn thì chàng là người đầu bếp tốt nhất. Ngoài ra còn là ủi quần áo cho vợ con nữa. Còn việc rửa chén bát sau bữa ăn là “chuyện nhỏ” đối với chàng. Chàng thường nói: “Vợ cũng như chồng, ai cũng phải có trách nhiệm chung. Trong gia đình, ai cũng mệt, cũng cực cả, nên làm gì được cho nhau thì cố mà làm. Tình yêu là cái “chó” gì khi chỉ nói cái miệng!”. Tôi thích nhất câu nói kiểu Bắc Kỳ này của chàng. Nói cho đúng Bắc, Trung, hay Nam cũng tùy từng người. Và đó là lý do tôi vẫn tự hào “Chồng tôi là Bắc Kỳ 54”.

Jeanne K
 


Sunday, 12 January 2014

Bức thư tình từ ngôi mộ cổ






Ảnh chỉ mang tính minh hoạ


Mới đây, các nhà khảo cổ Hàn Quốc đã phát hiện xác ướp của một người đàn ông sống cách đây hơn 400 năm.  Điều đặc biệt là bàn tay người đàn ông này còn đè lên một bức thư tình mà được các nhà chuyên môn đánh giá có thể là thư tình của người vợ đang mang thai viết cho người chồng sau khi người chồng mất.

Bức thư có nội dung như sau:



Phu quân, chàng từng cùng thiếp thề nguyền sống cùng nhau đến đầu bạc răng long, nắm tay nhau đến già, rồi cùng nhau lìa thế. Vậy tại sao chàng lại không giữ lời, tại sao chàng nỡ bỏ thiếp mà đi? Không có chàng, thiếp cũng không thiết sống. Thiếp muốn đi theo chàng. Xin chàng, hãy đưa thiếp đi cùng, để thiếp được mãi mãi bên chàng. Thiếp không cách nào quên được bóng hình chàng, hàng ngày đau khổ sống không bằng chết. Thiếp trao trọn tình yêu cho chàng, vậy mà chàng đành lòng buông tay sao? Xin chàng hãy xuất hiện trong giấc mơ của thiếp và nói cho thiếp biết đi.

Ai có thể hiểu cho cảm giác của thiếp lúc này không? Cuộc đời này còn chuyện nào có thể đau đớn hơn chuyện này? Bi thương quấn chặt lấy thiếp, nên thiếp mới viết bức thư này cho chàng. Xin chàng, hãy xuất hiện trong giấc mơ của thiếp đi. ""

Ngày tháng trên phong thư là 1/6/1568, tức là cách đây 446 năm. Điều kỳ lạ là bức thư được viết trên giấy nhưng vẫn còn tồn tại được đến ngày nay. Thế mới biết tình yêu là vĩnh hằng, tình yêu có thể vượt qua hằng trăm năm để hôm nay làm xúc động rơi nước mắt  của biết bao người tin vào tình yêu.

 








Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên