Powered By Blogger





Showing posts with label Nước Nga tôi yêu. Show all posts
Showing posts with label Nước Nga tôi yêu. Show all posts

Monday, 16 March 2015

Крым. Путь на Родину.






Xem xong phim tài liệu " Crimea con đường về Tổ quốc " mới thấy bác Putin thật đáng khâm phục.

Nếu không lấy lại Crimea và để cho mấy " con rối" Kiev phá như vùng miền Đông (Lugansk hay Donhest) thì hôm nay không biết Crimea sẽ be bét, tan hoang thế nào?

Ấy thế mà bác ấy lấy lại đc Crimea không tốn một viên đạn, không mất một người lính (Không kể vụ chiếm đồn lính NATO ở Feodosia, chỉ bắn đạn gió để trấn áp).

Trước đây mình ví như bác ấy ăn đc quân Xe trên bàn cờ với Mỹ thì sau khi xem phim mình mới thấy giá trị là không phải ăn riêng con Xe mà còn là Tượng và Mã, nói chung là phá tan nửa "bàn cờ chiến lược " của đối phương khi mà gần 18000 trên 20000 lính, sỹ quan của U đầu quân sang Nga, hơn 70 tầu chiến của Hải quân U chịu sự điều hành của hạm đội biển Đen Nga và chấp thuận treo cờ Nga.

Những chi tiết đúng là chỉ có "dân" tình báo mới làm đc như vụ bắt cóc cựu bộ trưởng quốc phòng U mang lệnh "nổ súng " cho lính biên phòng U, hay việc bác ấy ra lệnh lôi tên lửa chống hạm ra dọa tầu chiến Mỹ. (Cố ý để vệ tinh chụp ảnh) làm bộ trưởng quốc phòng Mỹ hoảng, phải rút lui và tiếp theo là viết đơn từ chức ...

Nhưng nói gì thì nói, đó là tình yêu đến người dân không kể là dân tộc nào, tính tôn trọng lịch sử và sự thật của Putin. Người dân quá hiểu và ủng hộ việc về lại với Đất Mẹ. Thế nên tất cả các chỉ số của việc lấy ý kiến, trưng cầu hay bầu cử đều đạt trên 80%.
Một bộ phim rất hay, đáng xem....




Дата выхода: 15/03/2015
Страна: Россия
Жанр: Документальный
Автор: Андрей Кондрашов
Режиссер-постановщик: Сергей Краус
Продолжительность: 2:24:48

Sunday, 11 January 2015

Về lại Sevastopol - Vùng đất của những đế chế






Không chỉ Sevastopol mà cả bán đảo Crime ở Ukraina lại trở thành trung tâm chú ý của thế giới như lịch sử của vùng đất bán đảo này vốn đã ghi dấu chân của nhiều đế chế.

Một bán đảo vốn dĩ nhìn lại quá khứ của nó là cả một thiên truyện kể mãi, kể mãi không ngớt về những truyền thuyết, những câu chuyện được thêu dệt từ những giá trị sống mà vùng đất nơi đây mang lại. Sevastopol không chỉ là một thành phố, một căn cứ, một trung tâm hay là một đài chỉ huy mà còn là di chỉ khảo cổ, du lịch và nghỉ dưỡng cho những ai tìm về vùng đất của nhiều đế chế được thành lập và đi qua…

Sevastopol là cội nguồn của một thành phố cổ Hy Lạp ngày xưa mà ngày nay những di tích và khảo cổ thời huy hoàng của nó vẫn còn được bảo tồn phần nào. Cũng như Krym, Sevastopol là nơi của những đàn ngựa càn quét của đội quân Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn đã thành lập tại Crime một đế chế Hãn quốc mà tới tận ngày nay, dòng dõi của Hãn quốc ấy vẫn còn sinh sống tự xưng là tộc người Tarta…

Tiếp theo đó là những đế chế khác lần lượt bước qua vùng đất này. Chiếm lĩnh Sevastopol xem như là chiếm lĩnh được cả bán đảo Crime quan trọng bên bờ biển Đen: Đế chế Ottoman, đế quốc Nga của Sa Hoàng, thời kỳ Liên Xô rồi trở nên độc lập sau khi Liên Xô tan rã. Sau khi người Krym nhận quy chế Cộng hòa tự trị trong nhà nước Ukraina thì Sevastopol càng trở nên quan trọng hơn bởi vị trí địa lý, giá trị lịch sử của nó.

Xét ở bán đảo Crime, thành phố Sevastopol có vai trò quan trọng ngay từ thuở xa xưa và đó là lý do tại sao mà Hạm đội biển Đen của Nga đóng quân tại đây. Đây là thành phố cảng quân sự nổi tiếng từ thời Xô Viết được cách ly không mấy ai được lai vãng đến vùng đất này. Sau khi độc lập, Sevastopol vẫn giữ vị trí quan trọng như thế khi Nga tiếp tục duy trì và phát triển một hải cảng quan trọng tại đây.

Thành phố nằm ở mũi phía tây nam bán đảo Crime trên một mũi nhô ra biển gọi là bán đảo Heracles nhìn ra Biển Đen. Thành phố bao quanh vịnh Sevastopol hẹp hai bên là những sườn núi dốc kéo dài nối vào cửa sông Chorna. Bờ biển ở Sevastopol đa phần là đá và vô số các vịnh ở Sevastopol tạo nên hệ thống vịnh như vịnh Nam, vịnh Archer, vịnh Deergrass, vịnh Cossack, vịnh Mặn và hơn ba mươi vịnh khác lớn nhỏ nữa thông qua khu vực dòng chảy của ba con sông Belbek, Chorna và Kacha. Sau thế chiến thứ II, thành phố Sevastopol sụp đổ và phải xây dựng lại từ đống tro tàn. Nhiều kiến trúc sư hàng đầu của Liên Xô từ Moscow, Leningrad, Kiev và các thành phố khác được huy động đã tạo nên một bộ dạng kiến trúc thành phố mới trong những năm 1950.


Theo: sotaydulich.com






Friday, 9 January 2015

Ngắm những "người tình tin đồn" xinh đẹp và nóng bỏng của Putin





Tổng thống Nga V.Putin không chỉ là một chính trị gia được cả nước Nga ngưỡng mộ mà còn là người đàn ông độc thân “mơ ước” của hàng ngàn phụ nữ xứ sở Bạch Dương. Trong đó, những “người tình tin đồn” của nhà lãnh đạo hàng đầu nước Nga luôn là chủ đề được báo giới săn đón.



Alina Kabayeva được cho là người Tổng thống Nga đề cập khi ông Putin nói rằng mình đang yêu và được yêu trong cuộc họp báo thường niên hôm 18.12.2014.
Người được nhắc đến nhiều nhất trong các tin đồn tình ái với ông Putin là cô gái vàng của thể dục dụng cụ Nga, Alina Kabayeva, 31 tuổi. Cô sinh năm 1983 tại thành phố Tashkent, thủ đô của Uzbekistan ngày nay. Alina từng tham gia Olympic Sydney 2000 và Athens 2004 và giành được huy chương đồng và huy chương vàng cho nội dung toàn năng môn thể dụng dụng cụ.

Sau khi giành được giải vàng tại Olympic Athens 2004, Alina chính thức tuyên bố giã từ sự nghiệp thi đấu. Hiện cô đang là một thành viên trong đảng Nước Nga của ông Putin.

Trước đó, từng có tin đồn Tổng thống 62 tuổi này và Alina Kabayeva đã có một gia đình bí mật với 2 hoặc 3 đứa con.




Người phát ngôn của Tổng thống Putin khẳng định ông Putin sẽ không tái hôn. Tuy nhiên, nhiều người Nga vẫn tin rằng vấn đề chỉ còn là thời gian để Alina Kabayeva trở thành Đệ nhất phu nhân bên cạnh Tổng thống Putin.




Tin đồn tình ái giữa ông Putin và cô Kabayeva gần đây lại rộ lên khi Tổng thống Nga thừa nhận ông đang yêu và được yêu trong cuộc họp báo lớn thường niên được tổ chức ngày 18.12.2014, theo Bloomberg.

Anna Chapman là một trong 10 điệp viên Nga bị Mỹ bắt và trục xuất hồi mùa hè năm 2010. Côđược đồn thổi có tình cảm với ông Putin hồi năm 2012, khi ông tới dự một buổi tiệc tổ chức tại nhà riêng của cô này và hát góp vui.

Xinh đẹp, sắc sảo và sở hữu thân hình nóng bỏng, Anna nhanh chóng trở thành một hiện tượng được báo chí để ý, đặc biệt là các chuyện liên quan đến đời tư.

Trước đó, tổng thống Nga cũng bày tỏ sự chào đón nồng nhiệt nữ điệp viên và các đồng nghiệp khi được đưa trở về Nga.

Ông Putin còn cùng họ cất cao bài ca ái quốc và không tiếc lời ca ngợi nhóm điệp viên này. Ana sau đó còn được nhận huân chương quốc gia cao quý nhất tại Điện Kremlin.

Năm 2013, Ana lại tỏ tình với Edward Snowden bằng dòng “Snowden, lấy em nhé?” trên tài khoản Twitter cá nhân. Song, một cựu điệp viên Nga cáo buộc rằng đây chỉ là kế hoạch của Moscow nhằm giữ chân Snowden ở lại Nga, theo Daily Mail.

Yana Lapikova là một người mẫu nhưng từng được chọn làm nhiếp ảnh gia riêng cho Tổng thống Nga hồi năm 2011.

Yana Lapikova cũng là cái tên được báo chí nhắc đến khi nói về các mối tình ngoài hôn nhân của ông Putin.

Yana Lapikova đang chụp ảnh trong một sự kiện chính thức tại Mátxcơva năm 2011.



Putin đang cho EU nếm 'trái đắng'





                     
Giá cả ở châu Âu sụt giảm tạo sự lo lắng 

Châu Âu đang trải qua nỗi sợ hãi mang tên giảm phát. Với chỉ số tiêu dùng giảm 0,2% trong khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone) hồi tháng 12 theo con số do CNN cung cấp, đây là lần đầu tiên kể từ đợt khủng hoảng kinh tế 2009 Liên minh châu Âu (EU) có giảm phát.
Nó cũng kéo theo việc euro tụt giá thấp nhất so với USD sau 9 năm. Vào ngày 6.1, tỉ giá euro/USD là 1 euro chỉ đổi 1,1876 USD, theo marketwatch.

Khó tháo gỡ

Sự giảm phát của khu vực châu Âu, mà Forbes gọi là “lạm phát tiêu cực”, sẽ dễ dẫn tới một vòng xoáy suy thoái kinh tế khó tìm thấy lối thoát. Nếu mức giá cứ tụt như hiện nay, có thể kích thích mua hàng, song đa số lại tạo tâm lý chung: Người dùng không muốn mua ngay, vì họ sẽ đợi... tụt giá tiếp mới mua.

Vào lúc này, tất cả đều đang trông đợi ở chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) Mario Draghi. Theo các cuộc phỏng vấn của BBC, CNN, Forbes... gần đây, phương án “nới lỏng định lượng” (QE) đang được xét tới, và sẽ có quyết định cuối cùng trong buổi họp ngày 22.1 tới của EU.

Các nước như Hy Lạp tạo cản trở cho sự phát triển của EU - Ảnh: AFP
Nới lỏng định lượng được hiểu là in thêm tiền, mua trái phiếu chính phủ, bơm thêm tiền vào thị trường để kích thích mua sắm. Nói cách khác, nó là điều mà Nhật Bản những năm 1990 và Mỹ năm 2008 đã làm để thoát khỏi cảnh giảm phát.
Tuy nhiên, Forbes nhận định chỉ nới lỏng định lượng thôi cũng chưa đủ để EU giải quyết tình hình. Nó sẽ cần thêm các cải cách kinh tế, đầu tư cơ sở hạ tầng, phúc lợi xã hội...
Nới lỏng định lượng có thể gây mâu thuẫn trong cộng đồng EU và khu vực Eurozone nói riêng, bởi tỉ lệ mua trái phiếu chính phủ sẽ không đồng đều. Nó phụ thuộc vào đóng góp của từng thành viên vào EU. Hơn nữa, một số thành viên “yếu” như Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha hay cả Hy Lạp vẫn còn đối mặt rất nhiều vấn đề. Chỉ riêng Tây Ban Nha và Hy Lạp, đợt giảm phát đã ghi nhận tới 1/4 của dân số hai nước này đang thất nghiệp. Quá khó cho EU.
Tổng thống Nga Putin đã có cơ sở tự tin - Ảnh: Reuters
Một chi tiết nữa: Có nên giữ Hy Lạp ở lại Eurozone hay không. Cuộc họp của EU diễn ra chỉ 3 ngày trước khi Hy Lạp bầu cử lại, và nếu có sự thay đổi trong nội các nước này, nó sẽ là điều quyết định đến tương lai của Athens trong cộng đồng EU, Reuters dẫn lời thủ tướng Đức Angela Merkel.
Đòn đau từ lệnh trừng phạt Nga
Tháng 8.2014, trang Quartz (qz.com) đã có bài viết cho rằng “Vũ khí bí mật của Nga để đối đầu với châu Âu là sự giảm phát”. Tháng 12.2014, tờ Independent của Anh giật tít: “Nỗi đau nước Nga, sự đón nhận từ phía phương Tây – sự sụt giảm giá dầu”.
Trong các bài tương tự như vậy, báo chí phương Tây đã dự đoán trước kết quả lệnh cấm vận của Mỹ và phương Tây áp vào Nga thực tế sẽ chỉ là “đòn hy sinh”, mà trong đó ai cũng tổn thương.
Chính việc giá dầu giảm đã tổn hại kinh tế Nga, nhưng cũng khiến chi phí sản xuất giảm theo giá thành một cách quá nhanh chóng và điều này tạo nên giảm phát.
Tổng thống Putin: "Kinh tế Nga sẽ phục hồi, khi các yếu tố bên ngoài thay đổi “Yếu tố bên ngoài” ấy là thái độ của EU. Và có lẽ, “thái độ” ấy sẽ thay đổi nhanh chóng khi họ nhận ra sự thiệt hại hiển hiện? - Ảnh: Reuters
Trang Quartz dẫn thông tin cho thấy việc cấm vận Nga đã khiến nhà sản xuất và người dùng mất niềm tin tiêu thụ. Ví dụ việc cấm xuất khẩu rau quả đến Nga đã làm nông nhân ở khu vực EU lo lắng, và các chính phủ phải nhảy vào trợ giá lương thực, thực phẩm trong bối cảnh cung nhiều hơn cầu.
Nói cách khác, việc Nga liên tục tuyên bố chính họ cũng sẽ trả đũa EU về lệnh cấm vận là điều không phải ảo tưởng. Điện Kremlin vẫn hiểu họ có gì trong tay và một khu vực đồng euro ngày càng suy yếu sẽ tự bản thân cảm thấy khó khăn trong việc cấm vận.
Đây là một “cuộc chiến” cả hai bên đang cầm cự nhau. Thành – bại của nó sẽ phụ thuộc rất nhiều vào niềm tin và sức chịu đựng của mỗi bên. Mà bản thân EU vốn đã là một liên minh với nhiều thành viên, sẽ dễ đối mặt cảnh xào xáo hơn.
Đến lúc này, hãy nhớ lại câu nói của Tổng thống Nga Putin ở buổi họp báo cuối năm tại Moscow: Kinh tế Nga sẽ phục hồi, khi các yếu tố bên ngoài thay đổi. “Yếu tố bên ngoài” ấy là thái độ của EU. Và có lẽ, “thái độ” ấy sẽ thay đổi nhanh chóng khi họ nhận ra sự thiệt hại hiển hiện?
Nhật Đăng

Wednesday, 31 December 2014

Mỹ - phương Tây sập “bẫy vàng” của Nga?








Trong cuộc khủng hoảng Ukraine, để khuất phục Nga, Mỹ và phương Tây tiến hành một cuộc chiến tiền tệ hòng làm sụp đổ nền kinh tế Nga bằng đòn USD-dầu mỏ. Đó là dùng sức mạnh toàn cầu của đồng USD kết hợp cùng những “cá mập tài chính” làm mất giá đồng Ruble, đồng thời giảm giá dầu tối đa để đánh vào nguồn ngân sách chính của doanh thu xuất khẩu và nguồn chính bổ sung vàng dự trữ của Nga.

Phải công nhận, đây là đòn hiểm, miếng võ “gia truyền” của Mỹ-phương Tây. Nói là “gia truyền” vì trước đây chính quyền của Tổng thống R.Reagan đã dùng và đã có hiệu nghiệm lớn khi hạ “knock out” Liên Xô, không những thế, sức mạnh và nguy hiểm của nó ngày nay còn khủng khiếp hơn khi đồng USD của Mỹ đang trở thành chúa tể thế giới và trong bản thân nước Nga đang tồn tại những “cá mập tài chính”.

Hiệu quả của đòn đánh bất ngờ này là sự thảm bại thê thảm của đồng ruble Nga. Ngày 16/12 được coi là “ngày thứ 3 đen tối” khi đồng Ruble giảm tới 10% và khiến Ngân hàng trung ương Nga quyết định tăng ngay lãi suất lên đến 17%/năm nhưng vẫn không ngăn được tình trang mất kiểm soát. Cùng với giá dầu giảm kỷ lục, đã khiến cho giới quan sát cảm nhận được khủng hoảng kinh tế Nga đến hồi trầm trọng.

Tuy nhiên, ngày 18/12, Putin trong cuộc họp với hơn 1200 phóng viên báo chí vẫn tươi cười và cho rằng: “Nền kinh tế Nga như hiện nay thì chỉ chừng 25-30% là do Mỹ-EU cấm vận và giá dầu giảm”. Vậy còn 70% là tại đâu? Có liên quan gì đến “những cá mập tài chính”?


1- Doanh vụ chưa từng có trong lịch sử thị trường tài chính (!)


“Trước đây, một phần cổ phiếu của các công ty năng lượng thuộc về các nhà đầu tư nước ngoài (người Mỹ và EU) - điều này có nghĩa rằng gần một nửa doanh thu không rơi vào ngân khố Nga mà vào các tài khoản những “cá mập tài chính" của châu Âu, Mỹ.

Khi Mỹ-phương Tây ra đòn, đồng ruble bất ngờ giảm sút, nhưng ngân hàng trung ương không làm gì được để duy trì tỷ giá đồng ruble, xuất hiện những tin đồn đại rằng Nga không có dự trữ ngoại tệ để duy trì tỷ giá đồng ruble.

Những tin đồn này và tuyên bố của Putin rằng ông sẵn sàng và sẽ bảo vệ người dân sử dụng tiếng Nga ở Ucraina đã đưa đến sự giảm sút lớn giá cổ phần của các công ty năng lượng Nga và "những cá mập tài chính" bắt đầu bán cổ phần khi chúng hoàn toàn chưa mất giá trị thực.

Putin đã chờ suốt một tuần, và khi giá đã sụt dưới ngưỡng, ông đã bất ngờ ra lệnh lập tức mua sạch tất cả các cổ phần của cả người Mỹ và người châu Âu. Khi "những cá mập tài chính" nhận thức được rằng họ bị đánh lừa thì đã muộn, các cổ phần đã nằm trong tay Nga và bây giờ Nga kiếm được hơn 20 tỷ dollars.

Nhưng vấn đề quan trọng hơn nhiều 20 tỷ dollars là người Nga đã lấy lại hơn 30% cổ phần, làm chủ hoàn toàn các công ty của mình và bây giờ doanh thu từ dầu mỏ và khí đốt sẽ không chạy ra nước ngoài, mà sẽ ở lại Nga, giá trị đồng ruble tự thân tăng lên và không cần chi dự trữ vàng ngoại tệ để duy trì nó, còn những "cá mập tài chính" của châu Âu, chỉ trong vài phút họ đã bị mua sạch các cổ phần và không còn doanh thu từ dầu mỏ và khí đốt”. (theo Kichbu)

Một doanh vụ siêu kinh điển như…trong phim Mỹ, khiến chúng ta chưa tin đó là sự thật. Tuy nhiên, doanh vụ tiếp theo của Nga sau đây là hiện thực.

2- Dùng vàng để triệt tiêu sự thống trị của dollars

Trong thế giới tài chính, vàng được coi như antidoollars (kháng dollars), nghĩa là trong giao dịch, dự trữ ngân khố thì chỉ có vàng mới có giá trị thách thức được sức mạnh của dollars. Vàng, có thể và duy nhất hiện nay, thay thế được dollars để trở thành phương tiện thanh toán cuối cùng và tích lũy tài sản.

Nhưng là quốc gia bá chủ thế giới, Mỹ buộc thế giới phải coi tờ dollars của Mỹ là thứ giao dịch mạnh nhất, có giá trị nhất và thực tế, với một nền kinh tế hàng đầu thế giới, dollars của Mỹ có sức mạnh như hiện nay là tất yếu. Và đương nhiên, để bảo vệ quyền thống trị của dollars trên thị trường tiền tệ toàn cầu, Mỹ có những chính sách, luật, để “đàn áp” buộc giá trị vàng phụ thuộc vào dollars tức phụ thuộc vào sự điều chỉnh của Mỹ.
Năm 1971, Tổng thống Mỹ R.Nixon ra lệnh đóng “cửa sổ vàng”, chấm dứt việc trao đổi tự do vàng với dollars.

Năm 2014 khủng hoảng Ukraine, Mỹ-phương Tây, bằng các nổ lực và nguồn lực của mình đã can thiệp vào giá dầu và vàng để làm tăng sức mạnh của dollars nhằm đánh sập nền kinh tế Nga. Tổng thống Nga V. Putin lập tức mở “cửa sổ vàng” bắt đầu trao đổi tự do giữa vàng và dollars mà không cần “xin phép Mỹ”.

Thứ nhất, về xuất khẩu. Nga không coi dollars là phương tiện thanh toán cuối cùng, không coi dollars là nguồn tích lũy chính mà thay vào đó là VÀNG. Tiền dollars thu được từ bán dầu, khí đốt…cho phương Tây đều được Nga quy ra vàng và biến thành vàng ngay và luôn.

Điều thú vị, trớ trêu ở đây là Mỹ-phương Tây mua hàng của Nga phải thanh toán bằng dollars, mà giá trị thực của dollars đã được Mỹ-phương Tây đẩy lên cao để giảm giá dầu và vàng (giả tạo), trong khi đó, Nga thì sử dụng tiền dollars thu được này để mua ngay vàng với cái giá thấp giả tạo đó. Rốt cuộc, “Nga đã đưa Mỹ-phương Tây vào vị trí của một con rắn, mạnh mẽ và siêng năng nuốt đuôi của chính mình”. Đây là lời bình mà tôi cho rằng hay nhất trong năm bởi Golbal Research thay vì như “tự ghè đá vào chân mình”, “gậy ông lại đập lưng ông”…

Chúng ta còn nhớ, vào những năm 70-80, Nhật đã mua rất nhiều tài sản ở Mỹ, kể cả trái phiếu chính phủ, vì Nhật có thặng dư mậu dịch lớn với Mỹ giống như Trung Quốc bây giờ. Thế rồi năm 1985 Mỹ đã buộc Nhật phải ký vào Plaza Accord để đồng yen lên giá hơn 50% so với đồng USD trong hai năm sau đó. Điều này tương đương với tất cả các khoản đầu tư trước đây của Nhật vào Mỹ bị mất giá hơn một nửa, cũng có nghĩa là Mỹ đã trắng trợn “quịt” 50% số nợ với Nhật.

Mỹ tuy chưa làm được điều này với Trung Quốc nhưng hơn 3000 tỷ dollars trái phiếu sẽ bị FED thao tác “bốc hơi” lúc nào là chuyện dễ như trở bàn tay. Trung Quốc thừa biết nhưng vì mục tiêu tăng trưởng nên buộc phải chấp nhận “lót tay”, chấp nhận có thể bị “quỵt nợ” ,“cố đấm ăn xôi”mà thôi.

Rõ ràng là Trung Quốc và Nhật Bản đã đem của cải, tài nguyên của mình đổi lấy những tờ dollars của Mỹ, do Mỹ in và phát hành, nhưng Nga thì không, Nga đem những thứ đó để đổi lấy vàng. Đây là những con số nói lên tất cả: Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cho biết dự trữ vàng của Liên bang Nga trong tháng 11 năm nay đã tăng thêm 19 tấn, đạt con số 1.187,5 tấn. Đây là chỉ số dự trữ vàng cao nhất của nước này trong 20 năm qua. Nga đã nhập khẩu vàng suốt 8 tháng nay để tận dụng mức giá thấp. Trong quý 3 năm nay, khi giá vàng đã giảm 1,9%, tất cả ngân hàng trên thế giới mua vào 93 tấn thì Nga chiếm một con số kinh ngạc là 55 tấn.

Thứ hai là về thanh toán nhập khẩu. Nga tuyên bố thanh toán bằng vàng được quy đổi theo dollars. Tuyên bố này gửi đến các nước BRICS và Trung Quốc hưởng ứng nhiệt liệt. Ngoài ra, Trung Quốc còn tuyên bố “Dừng việc tăng dự trữ quốc gia bằng đồng dollars”. Điều này có nghĩa là cũng như Nga, vẫn chấp nhận lấy dollars làm phương tiện trung gian thanh toán hàng hóa, nhưng sau đó sẽ loại bỏ nó bằng một thứ khác trong cơ cấu dự trữ quốc gia.

Có thể nói quan hệ Nga-Trung được coi là thành công nhất trong vụ hạn chế, tiến tới triệt tiêu sự bá chủ của đồng dollars mà Trung Quốc ấp ủ từ lâu. Hàng hóa của Trung Quốc và năng lượng của Nga được thanh toán cuối cùng bằng vàng. Trong cuộc chơi này, trong rổ tiền tiền tệ của nhóm nước BRICS sẽ không có sự xuất hiện của đồng dollars.

Châu Âu phải mua năng lượng của Nga bằng vàng và mua hàng hóa của Trung Quốc cũng phải bằng vàng và chắc chắn lúc đó vàng từ nguồn dự trữ của phương Tây sẽ chảy vào kho của các quốc gia BRICS, những quốc gia mà họ không dùng đồng dollars làm phương tiện thanh toán cuối cùng.

Vàng không dễ sản xuất như in ấn dollars, với sự giảm mạnh lượng dự trữ vàng hiện nay, phương Tây chỉ có thể chờ ngày dollars rời khỏi vũ đài lịch sử khi nó không còn là một phương tiện thanh toán, dự trữ cuối cùng cho các quốc gia trên thế giới. Những gì Nga và Trung Quốc đang làm cùng các nước BRICS đã thực sự thay đổi dần vị thế, vai trò của đồng dollars trong hệ thống tiền tệ toàn cầu.

Khi giá dầu giảm đến mức thấp nhất, Liên Xô lúc đó, đã bán vàng trong kho của mình. Kết quả là Liên Xô bị tan rã. Mỹ-phương Tây lên ngôi, đồng dollars đã trở thành chúa tể thế giới.

Còn bây giờ, khi giá dầu giảm đến mức thấp nhất thì Nga lại mua vàng nhập vào kho của mình. Kết quả sẽ ra sao? Đó sẽ là sự sụp đổ sự bá quyền của dollars-dầu lửa, mô hình thống trị thế giới của Mỹ-phương Tây?

Mỹ và phương Tây sẽ làm gì? Theo truyền thống, để loại bỏ mối đe dọa quyền bá chủ và lợi ích quốc gia, Mỹ-phương Tây sẽ tiến hành lật đổ chế độ Nga-Putin (cách mạng màu) hoặc tấn công bằng quân sự vào Nga, nhưng cả hai cách này xem ra đều không thể.

Mỹ-phương Tây đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng và tuyệt vọng trong “cái bẫy vàng” tiền tệ của Putin sau khi đã quá hiểu quy tắc vàng: “Ai có nhiều vàng ra những quy định” và chưa biết làm gì để thoát ra.

 Đã đến thời dollars phải chia sẻ quyền lực?



Theo: Tiền Phong





Monday, 8 December 2014

Phương Tây đã thất bại vì không hiểu người Nga





Các lệnh trừng phạt không có tác dụng đối với tính cách và tâm lý người Nga. Nếu mục đích trừng phạt là để thúc ép Nga thay đổi chính sách đối nội và đối ngoại thì việc này đã không thành công.

Trong bài viết có tiêu đề "Phương Tây không hiểu người Nga" đăng trên tờ Thời báo Moscow (Moscow Times), tác giả Pyotr Romanov - nhà báo kiêm nhà sử học Nga - cho rằng, các lệnh trừng phạt của phương Tây đối với Nga làm ông nhớ đến yếu tố đã tồn tại từ lâu trong nét đặc trưng của dân tộc.

Quay lại thời các chính khách “bậc thầy” như Otto von Bismarck và Klemens von Metternich có thể thấy rằng những người có tài ngoại giao luôn cân nhắc kỹ vấn đề (tính cách Nga) này. Tuy nhiên, các chính khách đương đại lại hoạt động ở trình độ kém hơn nhiều và tốc độ di chuyển của họ trên “bàn cờ lớn” tụt lại rất xa.

Cũng giống những người đi trước, các nhà ngoại giao phương Tây coi trọng lợi ích kinh tế nhưng các suy nghĩ của họ về đặc trưng dân tộc hoàn toàn không phù hợp với một thế giới hiện đại. Vì thế, họ phạm phải nhiều sai lầm và khiến tình hình thêm tồi tệ.

Phương Tây từ lâu đã rất cố gắng để nắm bắt được tính cách của người Nga. Các nhà quan sát đưa ra các lý lẽ, cho rằng người Nga thích một nhà nước tập trung vững mạnh hơn quyền tự do cá nhân. Thậm chí họ còn chỉ ra có một kiểu được gọi là “tâm lý Moscow” - đặc trưng với sức hồi phục mạnh mẽ, chủ nghĩa bảo thủ và một thế giới quan hình thành từ niềm tin vào Đạo Chính thống ở Nga và thiên hướng theo chế độ quân chủ.
 
Đây là một lập luận gây tranh cãi, nhất là khi nó đã hoàn toàn bỏ qua những gì mà nước Nga từng trải qua trong lịch sử với chế độ dân chủ. Họ đã bầu ra các hoàng thân, sa hoàng và tổng thống. Đất nước Nga cũng từng chấn động vì 3 cuộc cách mạng và nhiều cuộc nổi dậy đòi quyền tự do. Vì thế, không có cơ sở nào để nói rằng người Nga ít yêu quý và ít coi trọng tự do hơn những người khác.

Tuy nhiên, có một số cơ sở của lập luận này là gần chính xác. Để giữ gìn và bảo vệ lãnh thổ rộng lớn từ vùng Baltic đến Thái Bình Dương, người Nga cần một đất nước vững mạnh và một vị lãnh đạo cứng rắn và cần phải thể hiện được “khả năng hồi phục vượt trội” trong cuộc sống của mình. Qua nhiều thế kỷ, những điều kiện sinh tồn này đã hình thành nên tính cách Nga.

Nếu Chúa chuyển người Nga đến những nước Tây Âu nhỏ bé khác, thì hoàn toàn có khả năng họ sẽ lựa chọn một chính phủ nghị viện với quyền hạn mạnh mẽ của tổng thống và sẽ khá thoải mái trong khuôn khổ Liên minh châu Âu (EU).

Người Nga thích tự phê bình bản thân, chính quyền và đất nước to lớn, vụng về của mình; nhưng lại không cho phép người ngoài làm vậy. Có thể điều này là không đúng vì biết đâu ý kiến từ bên ngoài sẽ khách quan hơn. Nhưng dù đúng dù sai thì đấy cũng là con người họ, và điều làm họ khó chịu nhất là bị các cường quốc khác gây sức ép. Đó là cách tốt nhất để khuyến khích người Nga, buộc họ phải đoàn kết để chống lại kẻ thù.

Và cuối cùng, nếu người phương Tây quen với việc hoạt động trong một khuôn khổ có những điều luật quy định rõ ràng, thì người Nga lại thích sự công bằng thực tế hơn. Đó là lý do vì sao hầu hết người Nga không bận tâm đến các lý lẽ cho rằng Moscow sáp nhập Crimea là vi phạm luật pháp quốc tế.

Các nhà ngoại giao và chính khách Nga đang chuẩn bị tiến hành thảo luận về vấn đề đó, nhưng đại đa số người Nga sẽ khẳng định rằng sự sáp nhập đã khôi phục lại công bằng lịch sử. Giống với triết gia Cicero - nhà lý luận chính trị La Mã, họ quan niệm rằng điều gì công bằng nhất là điều đấy đúng nhất.

Đó là lý do tại sao các lệnh trừng phạt đó không hiệu quả đối với tính cách và tâm lý người Nga. Nếu mục đích trừng phạt là để thúc ép Nga thay đổi chính sách đối nội và đối ngoại thì việc này đã thất bại. Chỉ khi tự người Nga thấy rằng họ đã "chán ông Putin" thì sự cai trị của ông ấy mới chấm hết - chứ không thể xảy ra trước, và cũng không vì bất cứ áp lực nào từ phương Tây.

Hơn nữa, một cuộc điều tra gần đây do Trung tâm Levada tiến hành đã chỉ ra: trong khi tháng 9 có 60% người Nga cảm thấy bị ảnh hưởng từ các lệnh trừng phạt thì đến tháng 11 con số này chỉ còn 47%. Thật kỳ lạ, 80% những người tham gia khảo sát cũng nhận thấy giá các mặt hàng tăng rõ rệt và tình hình kinh tế Nga đang trở nên tồi tệ hơn trong những năm gần đây. Không phải điều này rất lạ hay sao? Phải chăng họ không hiểu?

Thực ra, chính phương Tây mới không hiểu. Người Nga tiếp nhận mọi thứ rất bình thản: “Đúng là cuộc sống có khó khăn hơn, nhưng chúng tôi vẫn sẽ tồn tại được”.

Có một câu chuyện kể rằng: khi một du khách nước ngoài bước trên con đường phủ đầy băng, tuyết ở Moscow đã bắt gặp một cậu bé thích thú ăn một chiếc kem ốc quế. “Giờ tôi thấy rằng những người này thật là phi thường”, người này nhận xét. Bạn hiểu ý của câu chuyện này rồi đấy!

Tác giả Pyotr Romanov cũng khẳng định rằng, ông không định chứng minh rằng người Nga là hoàn hảo hay họ luôn đúng: "Tôi muốn nói rằng các chính khách phương Tây nên ghi nhớ những điều mà ông cha họ trước kia đã biết: Dù muốn hay không thì phương Tây vẫn phải tìm cách để cùng tồn tại với Nga cũng như tính cách người Nga".

Đó là lý do mà nhà thiên tài chính trị vĩ đại nhất của thế kỷ 19 Bismarck đã cảnh báo đồng bào của mình: "God forbid, no 'Drang nach Osten'!" (“Lạy trời, đừng Tiến về phương Đông”). Tức là không nên bành trướng sang vùng Slavic ở phía đông. Tuy nhiên các lãnh đạo ngày nay lại không nhớ kỹ lời khuyên mà ông tổ ngoại giao người Đức đã đưa ra.

Dù cho các trừng phạt có thể làm suy yếu nước Nga thì chúng cũng sẽ thất bại với mong muốn đạt được các mục tiêu chính của mình. Hơn nữa, trừng phạt còn gây ra những khó khăn lớn đối với những người đã đề xuất. Tôi cho rằng các cử tri châu Âu sẽ muốn bầu lại lãnh đạo - những người đã làm họ mất đi thị trường béo bở từ Nga và khơi mào cho một cuộc Chiến tranh Lạnh mới.

Giải pháp duy nhất là tiến tới thỏa hiệp. Người Nga rất kiên quyết và mạnh mẽ, nhưng cũng thích các rắc rối không cần thiết. Và lúc bắt buộc, họ có thể gây thêm nhiều khó khăn, nhưng dù sao người Nga không phải là người muốn tìm niềm vui qua nỗi buồn của người khác.

Nội dung được thực hiện qua tham khảo nguồn tin từ The Moscow Times - tờ nhật báo tiếng Anh hàng đầu tại Nga, phát hành từ năm 1992. The Moscow Times thuộc sở hữu của công ty Truyền thông Độc lập, công ty xuât bản truyền thông lớn của Nga.

Huỳnh Linh (lược dịch)


Tuesday, 10 June 2014

Dứt được không một " tình yêu đơn phương"?








Một bài báo mang tính xuyên tạc chủ quyền lãnh thổ Việt Nam của một nhà báo người Nga (không mấy nổi tiếng của một Hãng tin từng một thời thực sự là “quyền lực” của Liên Xô (cũ) nay đang mất dần người đọc và bị Chính phủ Nga đưa vào lộ trình giải thể) đã làm truyền thông Việt Nam dậy sóng. Phản ứng của truyền thông Việt Nam là hoàn toàn chính đáng. 


Tuy nhiên, xét ở một khía cạnh khác chúng ta thấy rằng, rất nhiều người Việt nam chúng ta đang rất yêu nước Nga- một tình yêu âm ĩ, mãnh liệt, nhưng đơn phương. Tình yêu đơn phương này được truyền từ đời này qua đời khác, mặc cho có những biến đổi dữ dội của thời cuộc.

Tình yêu đó chẳng khác gì tình yêu trai-gái! Có lúc “cô gái Việt Nam” thùy mị, nết na, đoan trang, nhưng hồn nhiên và trong sáng tưởng như bị xiêu lòng bởi những “chàng trai Mỹ” mạnh mẽ, cường tráng, giàu có, nhưng lẵng lơ. Tuy nhiên chỉ đến khi “chàng trai Nga” đem lòng yêu “cô gái Trung Hoa” thì máu ghen của “cô gái Việt Nam” mới nổi cơn tam bành. Điều đó chứng tỏ Nàng còn yêu chàng lắm lắm!

Ghen là phải thôi. Bởi đã yêu chàng ngay từ khi mới biết yêu cơ mà.Trước đây đã từng có những thế hệ người Việt, nhất là ở miền Bắc, thực sự kính yêu ông Lenin, một người chưa bao giờ biết và nói gì đến xứ An Nam thuộc Pháp. Rồi ông Stalin, yêu lắm:

"...Yêu biết mấy, nghe con tập nói 
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin! 
Hôm qua loa gọi ngoài đồng 
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao 
Làng trên xóm dưới xôn xao 
Làm sao, Ông đã... làm sao, mất rồi! 
Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi! 
Hỡi ơi, Ông mất! Đất trời có không? 
Thương cha, thương mẹ, thương chồng 
Thương mình thương một, thương Ông thương mười 
Yêu con yêu nước yêu nòi 
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu! ...".

(Trích “Đời đời nhớ ông”- Tố Hữu-5/1953).

Với nhiều người Việt Nam, tình cảm với Nga từ nhiều năm qua được nuôi dưỡng qua nhiều thế hệ, bất chấp một thực tế là Việt Nam chưa bao giờ được Nga coi là một đối tác quan trọng ở châu Á. Thời Chiến tranh Lạnh, dù đầu tư vào chủ nghĩa cộng sản toàn cầu, Nga cũng chỉ “đến với” Việt Nam để cạnh tranh với Hoa Kỳ tại châu Á. Ngày nay, Lãnh đạo Nga đều cho rằng tại châu Á chỉ có ba nước mà Nga chú tâm nhất là Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản. Năm 2013 ông Putin có sang Việt Nam nhưng thực chất chuyến đi này đem lại nhiều lợi ích cụ thể cho Nga như các hợp đồng vũ khí tiền tỷ, hơn là một cái gì đó “sờ mó được” về sự hỗ trợ tinh thần, công nghệ, giáo dục cho Việt Nam.
Có một thực tế là từ khi Liên Xô sụp đổ, quân đội Nga – Việt chưa bao giờ diễn tập với nhau trong khi các đợt diễn tập quân sự trên bộ và trên biển chung của Nga và Trung Quốc xảy ra liên tục và ngày càng có tầm vóc lớn.

Rất có thể trong tâm trí người Nga, tình cảm của Việt Nam với họ thì cũng quý, nhưng về quyền lợi dân tộc thì Việt Nam cũng chỉ là một khách hàng mua súng đạn, tàu bay, tàu ngầm, chẳng có gì hơn Malaysia, Indonesia. Hai nước này cũng mua vũ khị́ của Nga rất nhiều và to hơn là Ấn Độ cũng có quan hệ quân sự chiều sâu với Nga. Điều quan trọng là từ lâu lắm rồi chúng ta không thấy các lãnh đạo Nga phát biểu gì công khai ủng hộ Việt Nam trên trường quốc tế.

Vì thế, đã đến lúc chúng cần đánh giá lại “mối tình đơn phương” này một cách cụ thể, tỉnh táo, bỏ sang một bên hoài niệm quá khứ hay ảo tưởng về tình “đồng chí” trong một thế giới đầy biến động để xác đinh lại đối tác chiến lược thực sự có lợi cho lợi ích dân tộc.


Bình Lê Thọ
Theo FB Bình Lê Thọ  




Thursday, 5 June 2014

Sự Điên Loạn của Hoàng Đế Stalin







Đến cuối thập niên 1920, Stalin đã sẵn sàng và đủ quyền uy để thực hiện một, hay đúng hơn là hai kế hoạch.

Một là hiện đại hóa công nghiệp và hai là buộc mọi người nông dân, lớn hay nhỏ, giàu hay lụn bại, phải nộp tài sản cho sở hữu tập thể.

Mọi nông trại sẽ bị quốc hữu hóa và đảng – những người Bolshevik ở Moscow thông qua các lãnh đạo vùng – sẽ biến từng người nông dân thành một kẻ tôi tớ có hợp đồng, cày sâu cuốc bẫm để rồi vụ thu hoạch sẽ được phân phát theo sự trung thành của anh với đảng.

Ngay từ đầu, đây là một vấn đề tính cách cho Stalin.

Từ hồi thanh niên, ông ta đã điên loạn. Từ những ngày đầu trong đảng, mắt ông đã láo liên, tai vểnh lên, mọi giác quan đều được huy động để tìm kiếm kẻ bội phản.

Điều này có nghĩa là trong một nhà máy, một người không đúng giờ giấc, một người không biết dùng máy móc mới, bất kì ai để máy hỏng đều bị xem là kẻ phản bội và bị bắn.

Kế hoạch tập thể hóa gặp phải một trở ngại to lớn – hơn 70% của cái gọi là dân vô sản là người nông dân, mà đa số không hề muốn giao nông trại cho cán bộ địa phương.

Ukraina là khu vực rất trù phú, là vựa lúa mì cho một nửa dân số Liên Xô. Những người nông dân cứng cỏi, độc lập ở đây đã nổi loạn chống tập thể hóa.

Stalin biết rõ phải làm gì – không thương lượng, không thỏa hiệp – ông ta đơn giản ra lệnh cho quân đội thu giữ lương thực và hạt giống của nông dân.

1933 là năm đầu tiên đánh dấu chiến thắng của Stalin trong việc thi hành kế hoạch tập thể hóa.

Trong năm đó, 4.2 triệu người Ukraina chết đói, 1.7 triệu người khác bị đầy đến các trại và bị bỏ mặc, để mùa đông giết chết họ.

Không một nhà báo phương Tây nào tôi biết có bài về Ukraina để gửi cho báo của họ.

Chúng ta quả thực có đọc về những phiên xử công khai các phóng viên, đảng viên, trí thức, những người bị nói là đã âm mưu chống đảng. Chắc chắn một số chống đảng, nhưng toàn bộ họ đã bị thanh toán.

Tại London, nhà văn Bernard Shaw bình luận: “Stalin đã đúng, ông bị kẻ thù bao vây.”

Stalin chắc hẳn hết sức tán đồng, ông ta bị nỗi lo ngại ám sát ám ảnh.

Tại Yalta, trong khi Roosevelt có hai vệ sĩ và Churchill một thám tử, Stalin sống và di chuyển cùng cả một sư đoàn lính và vệ sĩ Nga.

Ông ta ngủ vào ban ngày – ban ngày là lúc rủi ro nếu anh để lộ mình.

Ông thức dậy vào đầu giờ tối, ngồi xuống, nhấp ly vodka đầu tiên, và bắt đầu cái mà tôi từng gọi là chữ ký hoàng hôn – tức là lệnh hành quyết: hôm nay, một anh rể; ngày mai đốt sáu ngôi làng; ngày hôm sau nữa, nhờ vào chỉ điểm của một đại sứ rằng hai sĩ quan Nga có âm mưu phản loạn, Stalin ra lệnh bắn luôn 2000 sĩ quan từ cấp tá trở lên vào lúc rạng sáng.

Không lâu sau khi Thế chiến Hai bắt đầu, các văn phòng nước ngoài bắt đầu tính toán xem Stalin đã giết bao nhiêu người. Không kể số thương vong vì trận mạc.

Người Anh đoán chừng bảy, tám triệu.

Những người theo quan điểm tự do tiến bộ ở cả Anh và Mỹ miễn cưỡng, không muốn tin rằng ông ta đã hành quyết người vô tội, mà chỉ là những phần tử chống đảng nguy hiểm thực sự.

Bộ Ngoại giao Mỹ, quá lo ngại về chủ nghĩa Cộng sản, đoán là có 20 triệu người.

Cho mãi đến khi chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ năm 1991, người Nga mở kho tài liệu. Con số đúng của Kremlin là 27 triệu.

Vì sao những người Anh, Mỹ bình thường, có học thức, đàng hoàng lại có chung quan điểm về hai kẻ độc tài?

Hitler được xem là kẻ điên loạn và quái vật, Stalin là một lãnh đạo rất nghiêm khắc và có lẽ hơi tàn nhẫn trong đối xử với kẻ phản loạn, nhưng không đến mức là kẻ diệt chủng tàn ác như Hitler.

Quan điểm này có ở những người theo quan điểm tự do tiến bộ, đàng hoàng trong thập niên 1930, 40, 50 và nhiều người còn giữ nguyên nó cho mãi đến sự sụp đổ của Liên Xô.

Tôi tin rằng có hai lý do – đặc biệt trong và sau Thế chiến Hai – khiến Stalin có vẻ như là một nhà kỷ luật khắt khe đáng sợ hơn là kẻ điên loạn và độc ác nhất trong các bạo chúa.

Tầm mức các tội ác của Stalin, khi ấy mới là tin đồn, quá kinh khủng khiến con người không tin nổi.

Nhưng trên hết, tôi nghĩ, đó là chiến thắng tuyên truyền về một sự cai trị tuyệt đối mà chỉ có thể phá vỡ khi lãnh tụ qua đời đột ngột.

Mọi bộ phim, tấm ảnh về tình hình các nơi đều chỉ được công bố sau khi đã chịu kiểm duyệt.

Mọi thứ phải được ngăn chặn – mọi hình ảnh của trại lao động khổ sai, phòng tra tấn, đội hành quyết, ngay cả hình ảnh về đời sống khổ cực hàng ngày của nhân dân, dòng người xếp hàng mua bánh mì, xà phòng, mọi thứ ngoại trừ những trang trại mẫu dựng lên để khoe với khách nước ngoài.

Tổng kết lại, có thể nói thế này: có thính giả nào lại chưa thấy cả trăm lần những bộ xương người ở Dachau, Buchenwald, Auschwitz?

Nhưng bạn đã thấy một tấm hình nào chụp cảnh những viên đại tá nằm chết trên mặt đất, hình những ngôi làng đỏ lửa và các tử thi bốc khói, hình vụ hành quyết một viên tướng, một con rể, hình của bất kì người nào trong 27 triệu người chết?

Kết quả là chúng ta nhìn thấy Hitler với viễn kiến điên rồ, thành thật của y về chủng tộc hoàn hảo.

So với Stalin – kẻ điên của thế kỷ – Hitler chỉ là một hướng đạo sinh loạn trí.


Tác giả: Alistair Cooke
Theo BBC Vietnamese





Wednesday, 14 May 2014

Người mẹ và trẻ em qua ống kính nhiếp ảnh gia Elena Karneeva








Nhiếp ảnh gia Elena Karneeva vừa khiến cho các tín đồ đam mê nhiếp ảnh trên toàn thế giới phải nể phục với bộ ảnh ngực trần mô tả một cách nghệ thuật cảnh người mẹ cho con bú.
Sử dụng gam màu nóng ấn tượng, cách sắp xếp bố cục và ánh sáng hợp lý, bộ ảnh mang đến cho người xem cái nhìn rất khác biệt về một hoạt động tưởng như quá bình thường của mẹ và bé.
Mềm mại từ bố cục theo cách tạo vết uốn lượn cho đến màu sắc...
Ánh nắng xuất hiện khá nhiều trong bộ ảnh này, đại diện cho một sức sống mới...
Với gam màu vàng cam chủ đạo, Elena Karneeva đã mang đến cho bộ ảnh một sức sống diệu kì.
Elena Karneeva là người rất nổi tiếng trong việc bắt những shot hình của trẻ con.
Trước đây, cô đã từng rất nhiều lần chứng tỏ tài năng nhiếp ảnh của mình bằng những bộ ảnh về trẻ thơ rất độc đáo, nghệ thuật và xinh đẹp.
Qua tài năng của mình, Elena Karneeva đã biến những điều bình dị trở nên mới lạ.
Những bức hình luôn ngập tràn cảm xúc.
Bắt được khoảnh khắc cực "chất" từ trẻ thơ không phải điều dễ dàng.
Tuy nhiên các bức ảnh của Elena luôn đặc tả một nét rất "có hồn" nơi trẻ em.
Biểu cảm dạt dào...
Qua ống kính của Elena, người xem có thể sẽ biết về đứa trẻ của họ nhiều hơn, lắng nghe những suy nghĩ của trẻ nhờ sự thấy hiểu qua ánh mắt, nụ cười, hành động...
Cùng xem thêm những tấm ảnh trẻ thơ cực "chất" của Elena Karneeva...
.
.




Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên