Powered By Blogger





Showing posts with label Những bản nhạc và tình khúc vượt thời gian. Show all posts
Showing posts with label Những bản nhạc và tình khúc vượt thời gian. Show all posts

Thursday, 26 June 2014

Liên khúc Tình - Chiều mưa








Giọt rơi hơi bị trong veo
Mắt đi hơi bị vòng vèo lôi thôi
Chân mây hơi bị cuối trời
Em hơi bị đẹp anh hơi bị nhàu.


Không biết sẽ kể bao nhiêu nữa mới hết những câu chuyện về mưa...

Nhưng tôi vẫn muốn kể. Thêm một câu chuyện nữa thôi. Bởi bấy nhiêu tôi biết, hãy cứ nghĩ là đủ. Và nếu một ngày kia tôi có thay đổi. Hãy nhớ câu chuyện của ngày hôm nay. Để tìm thấy mình trong đó không? Và tôi nữa...

Mưa cất tiếng hát đầu tiên mà như đã muốn người ta quên đi chính mưa rồi. Vì mưa đêm... Khúc hát ru lách tách dường như đã tìm thấy màn đêm để giấu đi một điều. Rằng mưa vụng về và tẻ nhạt lắm...

Mùa Hè mới là mùa của mưa. Chẳng lạ gì nếu giấc ngủ đêm bị đánh thức vì mưa đến. Bởi sớm mai là chỗ của nắng vàng.

Mà cũng thật trùng hợp. Những cơn mưa Hè vẫn viết vào kỉ niệm của người ta những trang thật đẹp, thật lãng mạn và đáng nhớ biết nhường nào. Nhưng người ta chẳng thể phủ nhận một điều, những ấn tượng ban đầu bao giờ chẳng đẹp. Hạnh phúc thực sự mới là mãi mãi và người ta sẽ chóng quên đi làn mưa như chính sự Bất Chợt và Thoáng Qua của nó.

Mưa là một màu trắng xóa, trong trẻo và vô tư. Mưa chợt đến rồi chợt đi không dấu vết. Đó là mưa rào. Hồn nhiên chân thành, chẳng giấu giếm. Như nỗi lòng trút xuống vội vã không ngập ngừng, vì mưa cũng sợ ngập ngừng. Bởi nó vốn vụng về. Có những ngày mưa đến triền miên rả rích. Có những trận lũ kéo dài không báo trước. Có giông tố và bão biến dữ dội. Mưa cứ như không thể cản lại, không muốn chờ đợi. Mưa nóng nảy vội vàng thế đó. Vì mưa cũng sợ phải do dự. Bởi nó vốn vụng về...

Có những chiều cơn mưa chuyện trò không dứt. Chẳng biết ai đến, ai đi. Mưa cứ đều đều như vậy. Rất nhẹ nhàng và lặng lẽ vây kín cả trời. Mưa cũng tâm trạng như ai đó. Mưa phùn. Vu vơ ghé đến chẳng biết khi nào dứt, có những khúc hát ta chỉ thì thầm vậy thôi. Và mình ta nghe thôi. Bởi nó vốn vụng về...

Đôi lúc lặng lẽ mơ màng. Mưa bụi. Thật hiếm cho những phút yên lặng. Nhưng cũng không thật nhiều lúc mưa thật lòng trở về yên bình. Vì mọi người cũng đã quen với bóng mưa vội vàng. Những nhẹ nhàng tinh tế khó mà tìm thấy nhiều ở mưa. Bởi nó vốn vụng về...

Lại ngân nga đôi lúc bất tận. Lách tách hoài, chẳng ai hiểu gì đâu nhưng cảm thấy thích vì tiếng mưa thật vui tai. Mưa ngỡ hồn nhiên kì lạ. Và như thế ai đó mỉm cười nhẹ nhàng. Chẳng ai hiểu như thế nào là mưa ngâu. Chẳng ai ghét thậm chí hãy còn lim dim mơ màng. Chẳng ai biết mưa ấy đáng ghét biết nhường nào. Mưa lúc này khó hiểu nhất. Nhưng ngắn gọn thôi. Mưa buồn. Không trách chẳng ai hiểu cho. Bởi nó vốn vụng về.

Mưa cũng có lúc trở thành không tên. Vì nó đáng ghét quá, đáng ghét đến mức người ta chẳng buồn đặt cho nó một cái tên. Lúc phân vân, lúc bảng lảng một góc trời, ẩm ướt khó chịu. Chẳng ai biết mưa đến từ đâu và đi về đâu. Mà chẳng ô nào che hết được. Mưa đáng ghét. Nhưng ai hiểu mưa muốn được gọi. Mà chỉ cần gọi là "mưa" thôi. Khi mưa đã là chính mưa rồi. Nó vẫn vụng về như thế mà.

Ngọt ngào trắng tinh. Khi người ta bắt đầu mơ về những giấc mơ đẹp là lúc hạt tuyết trắng khe khẽ rơi. Mưa tuyết. Chẳng hiểu sao bầu trời ấy đem đến niềm hạnh phúc ấm áp lạ kì. Ai biết hạt tuyết kia là trái tim mưa lạnh khá buồn phiền. Nhưng lặng lẽ vậy. Cái thiên đường ấy vẫn đẹp khôn xiết. Trái tim mưa ít ra còn sót lại một mảnh, nhưng không phải dành cho nó. Mưa chẳng bao giờ biết làm người ta để ý và cảm thông với mình. Vì quá vụng về...

Một nụ cười chân thành nhất. Trong sáng nhất. Hồn nhiên nhất. Và niềm hạnh phúc như là duy nhất. Khi mưa lấp lánh khắp bầu trời, ấm lạ kì. Chẳng ai sợ và chẳng ai lo. Mưa bóng mây đó. Và đẹp hơn, tuyệt vời hơn nữa, điều ai cũng mong đợi. Cầu vồng... Xin lỗi, không phải vì mưa đâu. Đó là vì nắng. Và khi bỗng có ai sắp hỏi đến, bóng mưa vội tan biến, chỉ còn lại Cầu vồng. Niềm hạnh phúc ngắn ngủi lắm. Vì mưa cũng chỉ vội thoáng qua. Và mưa mãi vụng về...

Mưa chẳng thể làm cho mùa Hạ quên hết oi bức. Mưa cũng chẳng thể làm mùa Đông lạnh bỗng ấm lên. Từ một cái nhìn chân thật, chẳng trái tim nào đủ chỗ cho mưa cả.

Không ai yêu mưa thật lòng đâu. Cả khi người ta nói điều ấy trăm ngàn lần. Ai biết trước rồi có lúc họ khó chịu, họ trốn tránh và ghét mưa đến nhường nào. Ai lắng nghe mưa khóc khi người ta vội mở chiếc dù xinh khiến mưa luôn ở lại ngoài khung trời…

Vì thế mưa buồn. Người ta vẫn đổ lỗi cho mưa? Chỉ khiến con người ta buồn? Chẳng ai bênh vực. Và như thế mưa cũng mãi mãi buồn…

Tôi không muốn như một cơn mưa và càng chẳng xa xôi kì diệu gì để được xem mình như thế. Nhưng trong khoảnh khắc hòa vào làn mưa ngắn ngủi, không trốn tránh không lo sợ. Tôi thấy mình là mưa.

Phải chăng ẩn số lớn nhất và duy nhất để người ta cứ nói "yêu" mưa một cách hờ hững giả dối hoặc thơ ơ ngộ nhận, chỉ là cách mà người ta đón nhận? Phải biết cách đón nhận một con người, để hiểu. Và biết cách đón nhận một cơn mưa, để… yêu.

Một ngày bạn cảm thấy mưa thấm vào tim lạnh lẽo? Thấy mưa buồn bã rũ sầu? Hay trong trẻo ngọt ngào? Đó là khi trái tim bạn hãy còn ấm áp, còn hạnh phúc và biết yêu thương. Thì hãy đừng xa cách. Đừng hiểu lầm? Để mưa mãi buồn và lạnh lẽo.

Tôi chẳng biết phải làm sao để khiến mưa kia như là tôi trong tâm trí bạn để hiểu tôi cũng là một cơn mưa. Thật khó lắm. Vì tôi cũng vụng về...



Nguồn (http://m21love.blogspot.com/)




Wednesday, 18 June 2014

Đáp lời sông núi







Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng. 
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương. 

Đây muôn triệu con tim, đây muôn triệu khối óc, 
Cùng giòng máu Việt Nam. 
Đây Hưng Đạo Vương, đây Lý Lê Trần, 
Bốn ngàn năm, chưa một lần khuất phục ngoại xâm. 

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng. 
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương. 

Quyết bảo vệ giang san, từng tấc đất, từng cây cỏ, 
Từng phố phường, từng con đường, từng bờ biển quê 
hương 

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng. 
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Quyết bảo vệ giang san ta thà chết cho quê hương. 

Đây muôn triệu con tim, đây muôn triệu khối óc, 
Cùng giòng máu Việt Nam. 
Đây Hai Bà Trưng, đây Lý Lê Trần, 
Bốn ngàn năm chưa một lần khuất phục ngoại xâm. 

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi. 
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng. 
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi, 
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương. 



Trúc Hồ

 



Monday, 12 May 2014

Tự nguyện







    Theo dự kiến, người đăng quang Vietnam Idol mùa thứ 5 sẽ hát ca khúc “Khoảnh khắc tuyệt vời” của nhạc sĩ Phạm Toàn Thắng - một ca khúc viết riêng cho chương trình và được coi là ca khúc chiến thắng.
    Tuy nhiên, ban tổ chức đã mang đến một cái kết hoàn hảo, bằng việc linh hoạt thay đổi ca khúc chiến thắng bằng một ca khúc nhiều ý nghĩa trong thời điểm này. 
    Giữa lúc cả nước đang hướng về Biển Đông, Nhật Thủy đăng quang Vietnam Idol mùa thứ 5, cùng đồng điệu, hòa chung tâm hồn và thể hiện tình yêu nước với “Tự nguyện”. 

Thursday, 31 October 2013

Vì đó là em






Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông

Không cần biết đêm dài sâu
Không cần biết bao gầy hao
Ta ngồi đếm tên thời gian
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi
Như xa xôi nay quay về gần gũi
Yêu em khi chỉ biết đó là em

Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
Rồi từng chiều lên mang nỗi buồn vô biên.





 












Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em

 

Sáng tác: Diệu Hương
Trình bày: Quang Dũng


Monday, 24 June 2013

Ласковый Май - Tháng năm dịu dàng - Лето




 
Thật không gì chính xác hơn khi gọi ban nhạc này bằng tên đó!

Ở xứ ôn đới tháng Năm đúng là rất dịu dàng vì nó là thời gian chuyển tiếp giữa mùa Xuân và mùa Hè. Nước Nga mùa Đông lạnh hơn một số nước ở Châu Âu do nằm hơi cao trên phía Bắc và mùa Đông cũng kéo dài hơn. Có vẻ như mùa Đông muốn lấn át luôn Xuân nên tháng 3, tháng 4 dù đang tiết Xuân nhưng vẫn thấy lạnh bởi mưa phùn và sương mù… Nhưng qua tháng Năm, trời đất chuyển nhanh không thể tả. Tháng Năm nắng tươi, nói mát cũng đúng mà nói ấm cũng không sai, nói cuối Xuân cũng được mà nói đầu Hè cũng được nốt. Đâu đâu cũng thấy chim hót hoa nở và lá non xanh ngắt một màu… Thời tiết đẹp như vậy nên tâm trạng con người cũng phấn chấn và yêu đời lắm.




Trong bản nhạc Лето - Mùa hè có câu:

Нам, кажется длинная зима-зима, но Ласковый Май вступит в права…. 
Chúng ta cảm thấy dường như mùa Đông sẽ dài mãi nhưng tháng Năm dịu dàng đã đến như quyền lực tối thượng. 



Tháng Năm là mùa của yêu đương, mùa của vui sống. Những buổi sáng lạnh lẽo đã qua đi thay vào đó là những ngày rong ruổi vui chơi. Mặt Trời thức dậy cùng vạn vật từ sáng sớm và lang bang mãi đến 9 giờ vẫn chưa chịu nhường chỗ cho bóng tối. Đâu đâu cũng thấy con người tỏa ra khắp các công viên, bờ sông, núi đồi… với những tiếng cười đùa vui nhộn. Chung tâm trạng hứng khởi đó “ Ласковый Май” đã sáng tác rất nhiều bản nhạc ngợi ca đất trời, ngợi ca tháng Năm tươi đẹp.
Có thể nói nếu có một ban nhạc với những lời ca tiếng hát yêu mến và gần gũi thiên nhiên nhiều nhất trên thế giới thì đó chính là “Ласковый Май”. Ngoài sự ngợi ca tháng Năm mở đầu cho mùa Hè họ còn có rất nhiều bản nhạc viết về thiên nhiên trong mọi không gian và thời gian dường như bất tận. Những bản nhạc có thể làm cho những ai thờ ơ, vô cảm với môi trường phải giật mình tự cảnh tỉnh, phải trân trọng và yêu thiên nhiên nhiều hơn nữa. Những nhạc sỹ khác có liên quan đến ban nhạc sau này cũng đều ảnh hưởng phong cách và ý tưởng của nó.Có thể kể ra đây chỉ riêng những bài hát mà mới đọc tựa đề đã thấy hiện ra bao nhiêu quang cảnh thiên nhiên rồi: 




Белые розы, Belưie rozưi- Những bông hồng trắng.
Седая ночь, Sedaya noch- Đêm xám.
Розовый вечер, Rozovưi vechiar- Đêm hồng
Тающий снег, Tayushii sniek- Tuyết tan chảy
Звёздная ночь, Zviozdnaya noch- Đêm đầy sao
Майский вечер, Maiski vechiar- Chiều tháng Năm.
Старый лес, Starưi lek- Rừng xưa
Ночной вокзал, Nochnoi vakzan- Nhà ga đêm
Последний снег, Posleknhi sniek- Tuyết rơi lần cuối
Отзвенело лето, Atzvenenơ letơ- Mùa hè đã rung lên
А ночь темна, Ơ noch tema- Một đêm tối trời
Июльский дождь, Iuski dozd- Mưa tháng Bảy
Дождь, Dozd- Mưa
Зимний вечер, Zimnhi vechiar- Chiều Đông
Падают листья, Padaiut litsia- Những chiếc lá rơi
Глупые снежинки, Glupưie sniekziski- Những bông tuyết ngớ ngẩn
Детство, Detstvo- Tuổi thơ
После выпускного, Posle vưipuskovơ- Sau lễ tốt nghiệp
Và nhiều nhiều những bài hát khác nữa…



Ласковый Май thật đáng khâm phục và cũng thật đáng yêu. Đã 26 năm kể từ 1986, khi cậu bé 13 tuổi của một trường mồ côi nội trú Юрий Шатунов Yuri Shatunov cùng nhạc sỹ Сергей Кузнецов Sergei Kuznetsov và Андрей Разин Andrei Razin và một số bạn bè lập nên ban nhạc trẻ sống động thời đó. Từ một thành phố vô danh Orenburg của nước cộng hòa tự trị Bashkir dòng dõi dân tộc Tatar phóng khoáng trong dãy núi Ural, ban nhạc Ласковый Май của những cậu thiếu niên đã bay xa khắp nước Nga và cho đến tận bây giờ vẫn còn đó một Yuri Shatunov đầy nhiệt huyết, cất vang lời ca những bản nhạc của Ласковый Май ngày nào. Dù chỉ tồn tại chính thức 6 năm nhưng Ласковый Май vẫn còn sống mãi trong lòng những người yêu nhạc Nga. Những bản nhạc được Sergei Kuznetsov sáng tác sau này cho Yuri Shatunov vẫn mang hơi thở của Ласковый Май, vẫn một tình yêu cuộc sống và tình yêu thiên nhiên bền bỉ, nồng nàn.



Лето


Пусть ветер шуршит опавшей листвой.
Пусть в речке вода с кусочками льда.
Не будем плакать что лето, исчерпано в этом,
В этом году, и что здесь такого
Дни-то идут, ведь будет же снова.

 

Лето – ливни в ночи.
Лето – жаркие дни.
Лето в дверь постучит весны.
Лето – сказочный мир.
Лето – путь в добрый час.

Лето – время любви для нас.



Нам, кажется длинная зима-зима,
Но Ласковый Май вступит в права.
С нами мечта остается июльского солнца.
И время придет и заплачут сугробы.
И все расцветет, поскорей было что бы. 


Лето – ливни в ночи.
Лето – жаркие дни.
Лето в дверь постучит весны.
Лето – сказочный мир.
Лето – путь в добрый час.
Лето – время любви для нас.
Mùa hè 



Hãy để gió làm xào xạc những chiếc lá rơi.
Hãy để cho nước sông làm tan những tảng băng tuyết.
Chúng ta sẽ không rên rỉ cho mùa hè sắp tới vì vui chơi kiệt sức
Những ngày vui năm nay sẽ phải là như vậy
Những ngày vui cứ đến không thể nào khác hơn. 

Mùa hè – tắm vòi hoa sen lúc tảng sáng.
Mùa hè – những ngày bỏng cháy.
Mùa hè đang gõ cửa mùa xuân.
Mùa hè – với cả một thế giới cổ tích.
Mùa hè – cứ để thời gian may mắn còn mãi.
Mùa hè – thời gian của tình yêu dành cho chúng ta. 



Chúng ta cảm thấy dường như mùa Đông sẽ dài mãi
Nhưng tháng Năm dịu dàng đã đến như quyền lực tối thượng
Giấc mơ Mặt Trời tháng Bảy sẽ còn mãi trong ta
Thời gian sẽ đến và buông xuống trần gian.
Những gì rực rỡ nhất không thể nào tả xiết 



Mùa hè – tắm vòi hoa sen lúc tảng sáng.
Mùa hè – những ngày bỏng cháy.
Mùa hè đang gõ cửa mùa xuân.
Mùa hè – với cả một thế giới cổ tích.
Mùa hè – cứ để thời gian may mắn còn mãi.

 




Mùa hè – thời gian của tình yêu dành cho chúng ta. Yuri Shatunov hát bản ‘Mùa Hè” này khi mới 14 tuổi, giọng còn mỏng nhưng nghe chân thực và đầy hăng hái của tuổi thiếu niên. Nghe như cảm nhận được niềm vui của những ngày hè thanh bình và yêu đời. 


thanhhong0070
Nguồn: http://duongdoimuonloi.com



Friday, 29 March 2013

Áo Lụa Hà Đông





Áo Lụa Hà Đông là một bài hát nổi tiếng của Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, được phổ Nhạc từ bài Thơ cũng rất nổi tiếng của Thi sĩ Nguyên Sa (Trần Bích Lan). 
Ai trong chúng ta cũng từng một lần hát bài hát trên, nhưng ít người biết xuất xứ bài Thơ từ một cuộc thi Hoa hậu đầu tiên ở Việt Nam. Vào năm 1930, xứ Bắc kỳ tổ chức cuộc thi Hoa hậu ở Hà Nội, cho bất cứ ai, làm nghề gì, không kể tuổi tác..miễn là khi đi thi phải mặc Áo Lụa Hà Đông. Cuối cùng, người được đăng quang trong cuộc thi là người đẹp Lý Lệ Hằng. Cô xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở Thái Bình, vì mưu sinh phải trôi nổi lên Hà Nội kiếm sống và làm nghề hát Cô đầu cho các quán rượu. Sau khi thay đổi cuộc đời, Cô trở nên nổi tiếng và là niềm ước mơ của bao Công tử nhà giàu trong cả nước. Tuy nhiên chẳng ai có thể với tới được người đẹp “chân lấm, tay bùn” này và chỉ một thời gian sau Lý lệ Hằng trở thành người tình của Quốc Vương Bảo Đại.  
Có lẽ cũng như bao chàng trai si mê sắc đẹp khác, dù đã trải qua hơn 20 năm sau, nhà thơ Nguyên Sa vẫn mơ tưởng đến nụ cười, ánh mắt khuynh đảo của Hoa hậu đầu tiên và buộc Ông phải viết bài thơ ca ngợi người đẹp mặc áo lụa ấy.
Mãi đến năm 1969, khi nghe câu chuyện về Hoa hậu “thuần nông” phút chốc trở thành người yêu của ông Vua cuối cùng Việt Nam, chàng trai Ngô Thụy Miên đã viết nên ca khúc nổi tiếng “Áo Lụa Hà Đông” khi mới 21 tuổi, được phổ lời từ bài Thơ của Nguyên Sa như để ngưỡng mộ những cô gái tựa như đóa sen vươn lên từ đầm lầy. Và đây là nguyên văn bài Thơ: Áo Lụa Hà Đông:

Nguyên Sa
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng


Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa


Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu


Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt


Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu

Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại


Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi

Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng


Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
  



Vậy Lụa Hà Đông xuất xứ ra sao mà đã đi vào Thơ Nhạc lãng mạng như thế? 

Cách Hà nội 10km có một làng chuyên nghề dệt lụa tơ tằm đẹp nổi tiếng có từ ngàn năm trước, là Làng lụa Hà Đông hay Làng lụa Vạn Phúc, thuộc quận Hà Đông. Nằm bên bờ sông Nhuệ, làng lụa Vạn Phúc vẫn còn giữ được ít nhiều nét cổ kính quê ngày xưa như hình ảnh cây đa cổ thụ, giếng nước, sân đình, buổi chiều vẫn họp chợ dưới gốc đa trước đình…
Làng Vạn Phúc vốn có tên Vạn Bảo, do kị húy nhà Nguyễn nên đã đổi thành Vạn Phúc. Theo truyền thuyết, cách đây khoảng 1200 năm, có bà A Lã Thị Nương là vợ của Thái Thú Giao Chỉ là Cao Biền, từng sống ở trang Vạn Bảo, đã từng dạy dân cách làm ăn và truyền nghề dệt lụa. Bà Lã Thị Nga, vốn người Hàng Châu (nơi có thương hiệu lụa Hàng Châu nổi tiếng), theo chồng chinh chiến khắp nơi rồi ở lại nơi này. Thấy dải đất trù phú ven sông Nhuệ xanh trong, bà dạy người dân trồng dâu, nuôi tằm rồi cho những người thợ lành nghề nhất đến dạy ươm tơ, dệt vải. Từ một ấp nhỏ, Vạn Phúc đã phát triển thành làng nghề sôi động, nức tiếng gần xa. Sau khi mất, bà được phong làm Thành hoàng Làng.


Lụa Vạn Phúc được giới thiệu lần đầu ra quốc tế tại các hội chợ Marseille (1931) và Paris (1932), được người Pháp đánh giá là loại sản phẩm tinh xảo của vùng Đông Dương thuộc Pháp. Trong tổng số 18 thợ thủ công lành nghề Việt Nam được vinh danh trong 2 cuộc triễn lãm trên, thì có 3 người là con của đất tơ tằm Vạn Phúc (trong đó có cụ Nguyễn Chấp Chung, cụ nội nghệ nhân Nguyễn Hữu Chỉnh hôm nay, người đang làm lụa khá nổi tiếng tại Vạn Phúc). Từ 1958 sản phẩm lụa Vạn Phúc hầu hết được xuất khẩu ra nhiều quốc gia trên Thế giới. Đến ngày nay, làng Vạn Phúc có khoảng hơn 1000 khung dệt, trong nhiều gia đình, khung dệt cổ vẫn được giữ lại, xen lẫn với các khung dệt cơ khí hiện đại. Lụa Vạn Phúc có nhiều mẫu hoa văn và lâu đời bậc nhất Việt Nam và từng được chọn may trang phục cho Triều đình.
Đặc biệt, theo Ca dao truyền miệng, nổi tiếng nhất trong các loại lụa Vạn Phúc có lẽ là lụa Vân – loại lụa mà hoa văn nổi vân trên mặt lụa mượt.

The La, lĩnh Bởi, chồi Phùng
Lụa vân Vạn Phúc, nhiễu vùng Mỗ Bôn.
 


Lụa Vân nói riêng và lụa Vạn Phúc nói chung có đặc điểm ấm áp vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hè. Hoa văn trang trí trên vải lụa rất đa dạng như mẫu Song hạc, mẫu Thọ Đỉnh, mẫu Tứ Quý …
Tóm lại, với đặc tính mát vào mùa hè, ấm vào mùa đông, nhẹ nhàng, mềm mại làm nên giá trị vật chất của Lụa thì cái hồn cốt, cái in dấu trong lòng người từ bao năm qua lại nằm ở cái tình mà người Làng lụa gửi gắm đến chúng ta hôm nay: “Tiếng thơ buồn vọng lại…”
Mời Thân hữu cùng nghe : Áo Lụa Hà Đông của Ngô Thụy Miên và Nguyên Sa để nhớ một thời…

  Nguồn:http://www.tredeponline.com




Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên