Powered By Blogger





Showing posts with label Những bài viết nóng. Show all posts
Showing posts with label Những bài viết nóng. Show all posts

Friday, 18 January 2013

Lật tẩy ông già bán me


Cộng đồng xôn xao  
 
Mấy ngày qua, cộng đồng mạng chia sẻ hình ảnh của vợ chồng ông già ngày ngày trèo lên những cây me cao vút để bán cho người qua đường. Trên các diễn đàn, thông tin, địa chỉ của vợ chồng ông được cập nhật liên tục để mọi người có thể giúp đỡ hoàn cảnh đáng thương này.

Hình ảnh ông lão già ốm yếu, trèo lên tận ngọn, chuyền từ cành này sang cành khác, vươn người để víu những chùm me khiến không ít người thương cảm. Xót xa hơn khi bà Ánh chia sẻ vợ chồng đang mướn nhà bên đường Nguyễn Duy Trinh, P.Phú Hữu, Q.9 với giá 1,3 triệu đồng/tháng.

Hàng ngày, khoảng 3 giờ sáng, vợ chồng bắt xe buýt từ Q.9 lên trung tâm thành phố, rồi đi bộ trên các con đường để xem cây nào trái chín nhiều. Khoảng 4 giờ, trời rạng sáng, ông bắt đầu thực hiện công việc ròng rã suốt 30 năm nay vẫn làm. Sau khi hái được kha khá, khoảng 6 giờ, bà Ánh mang tới ngã 3 Ngô Văn Năm - Tôn Đức Thắng, P.Bến Nghé, Q.1 bày bán. Bà Ánh cho biết một ngày kiếm hơn 100.000 nghìn đồng, có ngày bán ế chỉ được vài chục nghìn, ngày cao nhất thì gần 200.000 đồng.

Với thông tin được truyền đi với tốc độ chóng mặt, khá nhiều người có lòng hảo tâm đã đến giúp đỡ ông bà hái me.

Nhưng, câu chuyện này trở thành nỗi nghi ngờ lớn, khi có người phản ánh, khi đi qua đường Tôn Đức Thắng và định mua me giúp ông lão ít tiền, mà ông lão không còn ở đó.

Sự thật chẳng ai chịu tìm hiểu   
 
Lật tẩy ông già bán me bên đường Sài GònHỏi cô bé bán mấy bài hát cải lương và nhạc vàng cũng ngay chỗ đó, cô bé tên Oanh, sinh viên ĐHKHTN, đã bán nơi này lâu rồi kế bên chỗ ông lão, cô bé nói : "Mấy ngày nay em lên face, em thật sự thấy bất ngờ, vì em ở đây, rõ hơn ai hết, nhiều người tới ủng hộ và giúp đỡ tiền ông lão rất nhiều.

Em cũng không muốn nói ra làm gì, nhưng thật sự thấy mọi người giúp không đúng người, lòng tốt chưa đúng chỗ, đó chỉ là 1 trò lừa. Ông ấy có nhà ở Tây Ninh.có 4 đứa con, đều có nhà cửa ở SG, công việc họ rất tốt. Ông bán me về, đi xe máy, và không nuôi cháu bệnh gì cả, vợ ông cũng bán me gần đó, ông bán me nuôi 4 người con trưởng thành.

Nhưng ông đề đóm, cờ bạc, con cái mua cho nhiều xe, rồi cũng bán hết ! Người con trai làm đô thị hay ghé thăm, kêu cha về đừng bán nữa ! Nhưng mỗi ngày ông kiếm hơn 500k nhờ sự ủng hộ của mọi người! Gần đây nhờ thông tin trên face, mọi người ủng hộ còn nhiều hơn, các bạn sinh viên mang thức ăn, cafe đến cho ông, người hảo tâm cho tiền !"

Trước thông tin xôn xao của cộng đồng vì bị lừa, đặt niềm tin không đúng chỗ, phóng viên chúng tôi đã có cuộc điều tra thực tế.

Tới khu vực ông lão hay hái me thì được bác xe ôm tưởng chúng tôi là những người làm từ thiện liền nói: "Cô đã tìm hiểu về vợ chồng ổng chưa mà giúp đỡ? Cô vào chốt dân phòng hỏi đi cho rõ sự tình"

Ngạc nhiên trước thái độ của chú xe ôm, chúng tôi gặp anh dân phòng của khu vực và được giải thích với thái độ khá bức xúc khi được hỏi về hoàn cảnh của vợ chồng ông già hái me xôn xao cộng đồng mạng: "Ổng hút xì ke 3 chế độ. Con rể (chồng của con nuôi bà bán me) là thanh tra xây dựng Phường Bến Nghé.

Ổng bán để đành hút, chích, đổi xe liên tục, đánh bài, chơi đề. Hái me chỉ là hình thức thôi, để người ta thấy tội nghiệp rồi cho tiền. Ông già được cho tiền rất nhiều, nghe nói 60 mấy triệu. Vợ chồng ổng chỉ bán ở đây khoảng 2 năm".

Quay lại gặp chú xe ôm, với bức xúc không kém, chú chia sẻ: "Vợ chồng dạng bụi đời. Mà tui thấy bức xúc khi từ thiện không đúng chỗ. Tôi làm ở đây sao không biết. Nhưng tui muốn em gặp dân phòng - người của chính quyền để xác thực thông tin. Một ngày đánh đề 2 cử."

Lòng tốt thật sự không chỉ "đến và cho"

Thiết nghĩ còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh đang thật sự cần giúp đỡ. Nhiều bệnh nhân tại Trung tâm ung bướu hay Viện tim đang chờ chết vì không có tiền điều trị. Nhưng vì sự vô trách nhiệm của một vài cá nhân và sự thiếu tìm hiểu của những nhà hảo tâm chỉ nghĩ từ thiện đơn giản là chỉ "đến và cho" khiến cho điều thiện không được hướng đúng chỗ.

Hi vọng mọi người hãy dừng lại đôi chút khi giúp đỡ một ai đó để thật sự đặt đồng tiền mình cực khổ làm ra nằm đúng chỗ của nó.

Theo NCĐT




Friday, 11 January 2013

Câu hỏi niềm tin






Những câu xưa của các thế hệ tiền bối: “Một lần không tin, vạn lần bất tín”; “mất niềm tin là mất tất cả”;… Đức tin trong Kitô giáo cho rằng người tu hành, ‘con chiên của Chúa’ luôn luôn cần đức tin: Tin vào điều ai đó nói, chấp nhận một lời tuyên bố; tin cậy người nào, khác với tin suông một điều gì. Đức tin cần có cho sự cứu rỗi bao gồm “tin rằng” và “tin vào”, “lấy gì để tin”, “tin thì được cái gì”, tức là phải có sự hiện hữu sự thật đủ sức thuyết phục để người ta chấp nhận một và tin cậy một người nào đó. Nhất thiết cả bốn căn nguyên đó phải được làm rõ trong thực tiễn cuộc sống, phải cho con người, vì con người.

Có người hỏi: “Tại sao không cần nhiều Viện nghiên cứu, tài liệu, giáo trình, nghị quyết, tập huấn, họp hành mà các dân tộc trên thế giới, đời này sang đời khác có rất nhiều tín đồ tự nguyện tự giác tôn thờ các tôn giáo mà họ chấp nhận, họ đặt niềm tin?”. Bởi lời dạy và các chỉ giáo đạo đức đi đúng nguyện vọng con người, lý giải có căn nguyên, đúc kết quy luật phù hợp tâm nguyện người đời. Hơn nữa, các đấng mà họ tin theo dù là người có thật hay nhân vật siêu nhiên, thần thoại đều chưa có biểu hiện thất hứa, chưa thấy làm điều gian ác, dối trá, không có sự hứa hão, nói mà không làm, hoặc nói một đường làm một nẻo. Lời nói và uy danh của họ vẫn giữ được đức tin. Và trong các đấng được tôn thờ, không có ai trong “một bộ phận không nhỏ”. Các thầy tu, thầy chùa giảng đạo, nhưng sau khi giảng họ không đi làm các việc gian tham, lừa dối, ác độc. Như Samuel Johnson, học giả người Anh thế kỷ thứ 18 nói: “Chúng ta thường dễ tin người chúng ta không biết bởi họ chưa bao giờ lừa dối chúng ta”. Còn nhà tâm lý học và triết học người Mỹ, ngài William James nói: “Luôn luôn, ở bất cứ đâu, và đối với bất cứ ai, thật sai lầm khi tin vào bất cứ thứ gì khi không đủ bằng chứng”.  
Từ nhiều thập kỷ qua, Đảng Cộng sản Việt Nam bị xói mòn dần và nhiều mảng lớn đã mất niềm tin trong nhân dân. Như vậy, chủ thuyết, đường lối, phương hướng vạch ra rất hay, hứa hẹn nhiều, quyết tâm dày đắp, quyết liệt hô vang, nhưng cuối cùng: “Không có gì”!, còn bị mất thêm. Thế thì bảo người dân phải tin tưởng, mà con tin tưởng tuyệt đối, vững chắc, thì ai mà chịu được. Đâu phải cứ ngồi trên ghế cao, đứng trên bục uy nghi nói hay mà không làm gì hoặc bắc loa hô khẩu hiệu là người đời phải tin, phải nghe. Nói thì dễ, làm mới khó. Vấn đề là anh nói như vậy, nhưng hành động cụ thể ra sao, kết quả thế nào, làm có đúng, có được như nói không?

Trong năm qua, nhiều bài phát biểu khai mạc, bế mạc các Hội nghị Trung ương 4, 5, 6, phát biểu và gặp gỡ cử tri nhiều nơi, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không quên nhấn mạnh thực trạng đã đến mức cấp bách và báo động nguy cơ mất chế độ chính trị-xã hội do Đảng lãnh đạo bởi dân đã mất hết niềm tin rồi!

Ngày 9/1, tại lễ kỷ niệm 63 năm ngày truyền thống HS, SV (9/1/1950 – 9/1/2013) ở ĐH Duy Tân (Đà Nẵng), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói nghe sang sảng: “Việc giáo dục thế hệ trẻ lòng yêu nước, trách nhiệm tiếp bước cha ông trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đang đặt lên vai mỗi chúng ta. Dù còn nhiều điều trăn trở, hãy giữ vững niềm tin và truyền lửa cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau”.

Nghe những lời phát biểu như vậy, bà con cả nước lại thêm một lần nữa thấy lãnh đạo ta nói rất thông thạo lý thuyết, đúng đường lối, có bài bản, và người nghe cũng thuộc hết rồi. Ai còn lạ gì những phát biểu như thế cả mấy thập kỷ xuống cấp nhiều mặt vừa qua?  
Nhưng tin vào đâu, tin ở ai, tin cái gì, tin thế nào? Đó là những câu hỏi đang đặt ra rất nóng hổi và gay gắt về niềm tin. Hàng loạt sự kiện ầm ĩ, vụ việc long trời lở đất như năm 2012 vừa qua, hỏi người dân còn tin vào đâu mà giữ vững niềm tin? Nghị quyết Trung ương 4 hay, trúng, thiết thực, quyết tâm cao như thế, sau Hội nghị Trung ương 6 mọi người mới thấy là bị thua đau cả ván “bài cào”, tức là chẳng mạng lại kết quả gì, thêm mất công, tốn tiền, sinh ra nhiều hệ lụy phức tạp thêm. Có không ít người còn chút niềm tin nay cũng dốc hết sạch luôn.  
Hết ông Bộ trưởng này đên nhà chính khách kia hứa ngon hứa ngọt, nói cứ vanh vách, nhưng làm được những gì? Các đơn, thư, kiến nghị gửi Bộ Chính trị, Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ, kể cả những thư gửi thẳng Chủ tịch nước, như có ai thèm trả lời không? Ngay như kiến nghị của tập thể sinh viên gửi Chủ tịch nước yêu cầu can thiệp vụ bắt nữ sinh Phương Uyên, nhưng vụ việc đúng-sai, phải-trái thế nào, có ai thấy Chủ tịch nước trả lời chưa? Thái độ dửng dưng, bàng quan, MACKENO, thiếu trách nhiệm, coi thường công luận và dư luận, biểu hiện khinh thường dân, vi phạm dân chủ rất rõ nét như vậy, ai tin được? Cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh từng nói đó là sự “im lặng đáng sợ” cách đây 27 năm, nhưng nay thấy thực tế trên đời “đáng sợ hơn”! Cần nhắc lại: Lấy gì để tin? Tin cái gì? Tin vào đâu? Tin ai?

Chủ tịch nước nói: “Truyền lửa cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau”. Truyền lửa bằng cách nhồi nhét vào đầu đứa trẻ lớp 3 “Hai Bà Trưng đánh giặc lạ, đánh kẻ xấu”; Anh hùng biên phòng Lê Đình Chinh bị “côn đồ” đánh chết; rồi: Trung Quốc đánh ta, xâm lược nước ta, nhưng ta phải ghi ơn họ? Truyền lửa bằng cách cho công an đến các trường đại học, cấp ủy và chính quyền nhắc nhỏ các tổ chức Đoàn không cho sinh viên, thanh niên bày tỏ lòng yêu nước hay sao? Truyền lửa bằng cách ngăn chặn, trấn dẹp, răn đe những người bộ lộ thái độ yêu nước. Rồi đến cự sinh viên đấu tranh chống Mỹ nổi tiếng năm xưa, người có nhiều công lao đóng góp như ông Huỳnh Tấn Mẫm cũng bị công an theo dõi, chế ngự, hạch sách, ngăn cản, bắt, đe dọa hay sao? Truyền lửa bằng cách Đại tá Trần Đăng Thanh ngênh ngang “coi Trời bằng vung” giao nhiệm vụ cho các trường Đại học, cao đẳng về việc chặn đứng lòng yêu nước của sinh viên hay sao? Vân vân, rất nhiều chủ trương, chỉ đạo, động thái, kế hoạch, lực lượng, vụ việc theo kiểu đó…  
“Xã hội tồn tại nhờ niềm tin, và phát triển nhờ khoa học” (Henri Fredẻic Amiel, nhà phê bình, triết gia Thụy Sĩ). Nhưng vơi snhững niềm tin như thé, xã hội có tồn tại không? Văn minh, khoa học có phát triển không? Cho nên, từ những câu hỏi về niềm tin, Tiến sĩ Albert Schweitzer, nhà triết học, thần học Đức, mang quốc tịch Pháp đã nói: “Con người cần ít đổ rắc rối của mình lên môi trường xung quanh, và học cách thể hiện ý chí – trách nhiệm cá nhân trong lĩnh vực niềm tin và đạo đức”


Bùi Văn Bồng

Monday, 7 January 2013

Diến biến hòa bình hay bạo lực cách mạng?







Nhà văn Hoàng Lại Giang
Nhà văn Hoàng Lại Giang
Dấu ấn của những cuộc “Bạo lực cánh mạng”

Nếu phải chọn một trong hai hình thái trên, tôi chọn ”DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH “. Bởi “Bạo lực cách mạng“ là bước đường cùng để nhân dân bằng “sức mạnh cứng” của mình đập tan một thể chế chính trị tàn bạo, tham nhũng, một thể chế đối lập với nhân dân về mọi phương diện, trong thể chế ấy mọi quyền của dân đều bị tước đoạt và kẻ cầm quyền lộng hành … đẩy dân vào con đường cùng. Tức nước vỡ bờ, trên thực tế đây là sự đối đầu một sống một chết giữa nhân dân – kẻ bị trị và bên kia là kẻ cầm quyền – kẻ thống trị nắm giữ mọi quyền lực. Với tôi dù bên nào thắng thì vẫn gây ra những tấn thảm kịch cho nhân dân, dẫn đất nước vào chỗ suy vong.

Nhưng nói thế không có nghĩa là tôi vô cảm với những cuộc “BẠO LỰC CÁCH MẠNG“ của nhân dân 13 xứ thuộc địa Anh cùng đứng dậy giành lại nền độc lập từ tay thực dân Anh và từ đó xây nên bản Hiến pháp Hoa Kỳ năm 1791 ,trong đó có 10 tu chính án như đóng đinh vào lịch sử tiến hoá của nhân loại về quyền của con người và quyền của kẻ cai trị, trong đó dân có quyền “Tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do tôn giáo …” Và cuộc “Bạo lực cách mạng” Pháp năm 1789-1799. Tuyên ngôn nhân quyền từ cuộc “Bạo lực cách mạng” này cho tới hôm nay vẫn là điểm son mà loài người tiến bộ nhớ ơn: “…Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. “Nguyên tắc chủ yếu đặt ở chủ quyền Quốc gia. Không một tổ chức, không một cá nhân nào có thể sử dụng quyền hành mà không xuất phát từ nguyên tắc đó”.

Hố sâu cũng tương ứng với đỉnh cao đã dựng





Tô Văn Trường


NQL: Hi hi mấy ngày nay bác Nguyễn Bá Thanh đọc bài viết về bác đau cả lưng!

Để quản lý đất nước xã hội phát triển bền vững, điều kiện đơn giản mà ai cũng thấy là cần có một hệ thống tốt và cả những con người có tâm và tầm. Hệ thống tốt thì sẽ đảm bảo công việc chạy tốt mà không quá phụ thuộc vào các cá nhân vận hành hệ thống đó. Hệ thống tốt còn có khả năng tự bảo vệ (loại trừ các cá nhân không tốt như là PC có cài đặt hệ thống diệt virus tự động). Hệ thống tốt cũng là một sự đảm bảo cho các cá nhân tốt (các mắt xích của nó) có được lợi thế và phát huy tối đa năng lực cũng như các yếu tố lành mạnh. Về mặt phòng chống tham nhũng thì đó là bộ máy mà “không ai muốn/ dám/ có thể tham nhũng”… Đó sẽ là mảnh đất màu mỡ cho các cá nhân có tâm, có tài và có các phẩm chất cống hiến cho cái chung. Một hệ thống không tốt thì ngược lại. Đáng tiếc là với các “lỗi hệ thống” mà công luận nhắc đến lâu nay, một hệ thống tốt của ta vẫn là cái đích còn rất xa. Trong điều kiện đó, các cá nhân dù xuất sắc đến đâu cũng khó có thể xoay chuyển thế cục.

Ai sát hại báo Dân Trí?




question[1]Mình ít khi chê bai quở trách đồng nghiệp nhưng lần này ức quá, không thể không nói.
Báo Dân Trí là tờ báo rất đáng đọc, đặc biệt mục blog có nhiều bài khá hay. Đặc biệt nữa, có anh bạn văn Bùi Hoàng Tám, một nhà báo sắc sảo, chính trực, một thư kí tòa soạn thuộc loại vững nhất nước tại thời điểm này.
Thế nhưng trong bài Anh hùng, liệt sĩ Lê Đình Chinh được đưa về quê an táng ( tại đây), khi nói về nguyên nhân cái chết Lê Đình Chinh đã viết: “Ngày 25/8/1978, trong khi đang chiến đấu bảo vệ đồng đội mình bị những tên “côn đồ” từ bên kia biên giới kéo sang đánh giết, Lê Đình Chinh đã bị sát hại.” 
Thật rõ ngao ngán.
Wikipedia ( tại đây) đã ghi rành rành thế này: “Lê Đình Chinh là chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đầu tiên mất trong chiến tranh biên giới Việt-Trung 1978-1989, tại mặt trận Lạng Sơn trong khi thi hành nhiệm vụ ngăn cản quân Trung Quốc tràn qua biên giới Việt Nam.Tên tuổi của Lê Đình Chinh trở thành một trong những biểu tượng anh hùng của thế hệ thanh niên Việt Nam trưởng thành trong khói lửa chiến tranh vệ quốc.” Chẳng cần viện đến Wikipedia, gần chín chục triệu dân Việt ai cũng biết rõ điều này.
Vì sao báo Dân Trí không chỉ đích danh kẻ sát hại anh hùng Lê Đình Chinh là bọn Trung Quốc xâm lược mà gọi đó là côn đồ? Đã côn đồ còn đóng ngoặc kép, thật mỉa mai thay!
Ai, kẻ nào đã cấm báo Dân Trí không được nhắc đến hai tiếng Trung quốc, kẻ đó nhất định là đồng bọn của lũ bán nước cầu vinh.
Nếu bị cấm nhắc đến, ít nhất cũng viết được như báo Tiền Phong ( tại đây): “Ngày 25- 8- 1978, anh Lê Đình Chinh đã hy sinh khi đang chiến đấu bảo vệ đồng đội và người dân khỏi quân xâm lược từ bên kia biên giới.” Gọi thế cũng là hèn nhưng dễ chấp nhận hơn.
Mình ức quá đã viết lên FB thế này :Nếu Lê Đình Chinh bị ” côn đồ” sát hại thì tác giả bài báo và báo Dân Trí đã bị nỗi sợ hãi sát hại.

Coppy từ blog: Nguyễn Quang Lập

 



Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên