Powered By Blogger





Showing posts with label Thắc mắc biết hỏi ai?. Show all posts
Showing posts with label Thắc mắc biết hỏi ai?. Show all posts

Tuesday, 3 December 2013

Ngọc Xá Li - Bảo vật của nhà phật








Đó là những hạt tinh thể với đủ màu sắc, long lanh như ngọc, rắn như kim cương, búa đập không vỡ, lửa thiêu không cháy. Chúng được tìm thấy trong đống tro tàn sau khi hỏa thiêu hài cốt của một nhà tu hành nào đó. Cho đến nay, khi nền khoa học kỹ thuật của nhân loại đã phát triển ở trình độ cao, chúng vẫn tồn tại như một bí ẩn chưa được khám phá. 


Xá lị là từ ngữ phiên âm tiếng Phạn: sarira - nghĩa đen là “những hạt cứng”. Theo ghi chép trong lịch sử Phật giáo, khi Phật tổ Thích Ca Mâu Ni viên tịch, các tín đồ đã đem xác của ngài đi hỏa táng. Sau khi lửa tàn, họ phát hiện thấy trong phần tro còn lại có lẫn rất nhiều tinh thể trong suốt, hình dạng và kích thước khác nhau, cứng như thép, lóng lánh và tỏa ra những tia sáng muôn màu, giống như những viên ngọc quý. 
Họ đếm được cả thảy 84.000 viên, đựng đầy trong 8 hộc và 4 đấu. Nó được đặt tên là xá lị, được coi là một bảo vật đặc biệt quý hiếm của Phật giáo.

Những năm gần đây, lịch sử Phật giáo cũng như nghiên cứu của các nhà khoa học đã ghi lại khá nhiều trường hợp các vị cao tăng sau khi viên tịch, hỏa thiêu đã để lại xá lị, chẳng hạn như:

Tháng 12/1990, một vị cao tăng là Hoằng Huyền Pháp sư ở Singapore viên tịch, sau khi thi thể được hỏa thiêu, người ta phát hiện thấy trong phần tro của ngài có 480 hạt cứng, hạt to cỡ như hạt đỗ tương, hạt nhỏ cỡ bằng hạt gạo, trông gần như trong suốt và tỏa sáng lấp lánh như những hạt kim cương. Sau khi phân tích, các nhà nghiên cứu đã xác định rằng, đó chính là thứ gọi là xá lị.

Tháng 3/1991, Phó hội trưởng Hội Phật giáo Ngũ Đài Sơn - ủy viên thường vụ Hội Phật giáo Trung Quốc, sau khi viên tịch đã được tiến hành nghi thức hỏa táng theo tâm nguyện của ngài, trong phần tro còn lại người ta phát hiện được tới 11.000 hạt xá lị, đạt kỷ lục thế giới từ trước đến nay về những trường hợp xá lị được ghi nhận một cách chính thức.

Viên xá lị có thể to như quả trứng vịt, đó là trường hợp của Pháp sư Khoan Năng, vị chủ trì Tây Sơn Tẩy Thạch Am ở huyện Quế Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Ngày 27/9/1989, ngài viên tịch thọ 93 tuổi. Sau khi hỏa thiêu người ta tìm thấy trong tro hài cốt 3 viên xá lị màu xanh lục, trong suốt, đường kính mỗi viên lên tới 3-4cm, tựa như những viên ngọc lục bảo.

Lại có một số trường hợp, xá lị chính là một bộ phận nào đó của cơ thể không bị thiêu cháy. Tháng 6/1994, Pháp sư Viên Chiếu 93 tuổi, chủ trì chùa Pháp Hoa, ở núi Quan Âm, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, trong một buổi giảng kinh tối đã nói với các đệ tử là: Ta sẽ để lại trái tim cho chúng sinh. Sau đó vị sư này ngồi kiết già và siêu nhiên viên tịch.

Theo đúng pháp quy của nhà chùa, các đệ tử đặt thi thể bà lên một phiến đá xanh, xếp củi chung quanh và tiến hành hỏa hóa. Lửa cháy sáng rực suốt một ngày một đêm. Trong đống tro nguội, các đệ tử thu được 100 viên xá lị to nhỏ khác nhau. Có viên thì hình tròn (xá lị tử), có viên lại nở xòe ra như những bông hoa (xá lị hoa). Những bông xá lị hoa trông rất đẹp, lóng lánh như những bông hoa tuyết, chung quanh còn được giát bằng những hạt xá lị nhỏ cỡ hạt gạo, sắc đỏ, vàng, lam, nâu... hết sức kỳ diệu. 
Nhưng điều kỳ diệu hơn cả là trái tim của bà không hề bị thiêu cháy. Sau khi ngọn lửa tắt trái tim vẫn còn mềm, nóng, rồi mới nguội dần và cứng lại, biến thành một viên xá lị lớn, màu nâu thẫm. 
Khoảng 100 đệ tử có mặt trong lễ hỏa táng đã tận mắt chứng kiến hiện tượng lạ lùng đó. 

Theo kể lại, Pháp sư Viên Chiếu là người từ bi, tính tình điềm đạm và ôn hòa, thường ngày bà chỉ ăn rất ít. Chùa Pháp Hoa đã cho người mang những viên xá lị đó đến giao lại cho Hội Phật giáo tỉnh Thiểm Tây.


Khoa học bó tay ?



Vài chục năm trở lại đây, giới khoa học bắt đầu tìm cách giải thích những hiện tượng huyền bí được nhà Phật nói đến trong kinh điển như họ đã từng nghiên cứu lý giải các hiện tượng trong thiên nhiên, vũ trụ và con người. Thế nhưng, khi bắt tay vào nghiên cứu hiện tượng xá lị, họ đã gặp phải không ít khó khăn, trở ngại.

Trước đây người ta không tin là có xá lị Phật tổ. Mãi đến năm 1997, ông W.C Peppé, người Pháp, khi tiến hành khảo cổ tại vùng Piprava, phía Nam Népal đã tìm thấy những viên xá lị đựng trong một chiếc hộp bằng đá. Trên hộp có khắc những văn tự Brahmi, và người ta đã đọc được nội dung của nó như sau: “Đây là xá lị của đức Phật. Phần xá lị này do bộ tộc Sakya, nước Savatthi phụng thờ” (Theo Phật quang từ điển)

Sự khám phá này đã chứng minh những gì được ghi lại trong Kinh Trường A Hàm và rải rác ở những sách kinh điển của Phật khác về việc phân chia xá lị đức Phật thành 8 phần cho 8 quốc gia cổ đại khi Phật nhập Niết bàn là có thật. Điều kỳ lạ là trải qua hơn 25 thế kỷ, xá lị đức Phật vẫn còn nguyên vẹn, lấp lánh màu sắc.

Về sự hình thành của những viên xá lị, cho đến nay vẫn tồn tại nhiều cách giải thích khác nhau. Các nhà xã hội học cho rằng, do thói quen ăn chay, thường xuyên sử dụng một khối lượng lớn chất xơ và chất khoáng, trong quá trình tiêu hóa và hấp thụ, rất dễ tạo ra các muối phosphate và carbonate, những tinh thể muối đó tích lũy dần trong các bộ phận của cơ thể và cuối cùng biến thành xá lị. 

Tuy nhiên, giả thuyết này không đủ sức thuyết phục. Bởi lẽ số người ăn chay trên thế giới có tới hàng trăm vạn, nhưng tại sao không phải ai khi bị hỏa táng cũng sinh xá lị. Số người theo đạo Phật cũng nhiều vô kể, thế nhưng tại sao trong cơ thể của những tín đồ bình thường lại không có xá lị?

Các nhà khoa học lại cho rằng, có thể xá lị là một loại hiện tượng có tính bệnh lý, tương tự như bệnh sỏi thận, sỏi bàng quang, sỏi mật... giả thuyết này cũng khó đứng vững. Bởi vì, sau khi đưa xác đi thiêu, trong phần tro của những người mắc các chứng bệnh kể trên, không hề phát hiện thấy có xá lị. Mặt khác, những cao tăng có xá lị thường là những người lúc sinh thời thân thể rất khỏe mạnh và tuổi thọ cũng rất cao.

Nhà Phật cũng có những quan điểm riêng về vấn đề xá lị. Quan điểm thứ nhất cho rằng xá lị là kết quả của quá trình tu hành và khổ luyện. Quan điểm thứ hai cho rằng: xá lị là kết quả của quá trình tu dưỡng đạo đức, chỉ ở những người có tấm lòng đại từ đại bi, luôn làm việc thiện thì sau khi viên tịch mới có thể sinh xá lị.

Tuy nhiên, cuối cùng thì xá lị đã được hình thành như thế nào? 


Thành phần của nó ra sao? Chẳng phải kim loại, chẳng phải phi kim, cũng chẳng phải kim cương, lục bảo, chỉ là tro cốt còn lại của người tu hành sau khi hỏa táng, vậy mà sao đốt nó hoài cũng không cháy, thậm chí vẫn sáng lấp lánh màu sắc, thách thức với thời gian, chẳng mảy may hư hỏng... 
Hàng loạt câu hỏi như vậy cho đến nay vẫn là những câu đố chưa có lời giải đáp!

Nguồn : Sức Khỏe & Đời Sống





Thursday, 24 October 2013

Chả lẽ tin chị Tiền?....







Theo Lao Động, kết luận ban đầu về nguyên nhân tử vong của 3 trẻ sơ sinh sau khi tiêm vắc xin viêm gan B tại Hướng Hóa (Quảng Trị) là do bị tiêm nhầm thuốc gây co bóp tử cung Oxytocin.

Sáng nay mở báo, cái tin đập ngay vào mắt. Đọc xong mà rụng hết cả rời.
Đấy, các bác thấy đấy, tiêm ngừa viêm gan thì ăn ngay một liều co bóp tử cung. (Bệnh nhân nam không hiểu uống xong nó bóp cái gì). 
Sau bộ sưu tập tàu Hoa Sen đồng nát, ụ nổi sắt vụn, giờ đến một cái thiết bị lặn 100 triệu được anh TGĐ Thuê tài chính II Vũ Quốc Hảo “thổi” lên thành 1.300 tỷ. 
Trong khi đó, ngay cả đại gia nhé: Anh Dũng lò vôi sau 7 năm chịu sóng thần nghiến răng kiện Thái thú Bình Dương. 
Làm đại gia chả sướng, cho nên anh Đặng Thành Tâm vừa than rằng chỉ muốn làm thường dân khi có lúc đã chỉ muốn uống thuốc sâu tự tử. 
Nghĩ tự tử giờ cũng không dễ đâu. Mua thuốc trừ sâu có khi lại nhầm sang thuốc tránh thai. 
Trở lại vụ Cát tường, thợ lặn đã 48h mò tìm thân xác nạn nhân trên sông mà không thấy. Định mời nhà ngoại cảm, thì đụng ngay chuyện dùng xương bò làm thủ cấp cho tướng quân cách mạng. 
Định viết rằng giờ chẳng còn biết tin ai nữa, nhưng bớ ngay được cái tin em Chi Pu đấu giá một cuộc hẹn đi chơi với em một buổi, để lấy tiền làm từ thiện. 

Các bác đừng mỉa em í “đem thân đấu giá”. 

Phải tin vào Chi Pu, đơn giản niềm tin phải níu giữ bằng một cái gì đó chứ, đơn giản là không có Chi Pu, nhẽ lại bảo tin vào chị Tiến?.. 

------------------------- 

* Đào Tuấn FB 




Sunday, 5 May 2013

Luơng bác sĩ bao nhiêu là đủ ?







Đủ để bác sĩ đi xe hơi => là để bảo vệ cái mạng của mình, một bác sĩ chết đi thì có bao nhiều cơ hội cứu sống phải chờ đợi

Đủ để gia đình no ấm, con cái học hành nghiêm túc => nhà 3 tỉ xài 30 năm => 1 tháng 10 triệu + ăn uống học hành, điện nước của 1 vợ 2 con là 10 triệu

Đủ để bác sĩ dành thời gian cho nghiên cứu khoa học mà không phải tốn thời gian làm phòng mạch thêm, móc ngoặc trình dược ....

một chiếc xe hơn 500 triệu xài 5 năm => 1 tháng 10 triệu + tiền nuôi 1 chiếc xe hơi 4tr = 14 triệu



Vậy một tháng luơng bác sỉ khoảng 35 triệu là đảm bảo mức an toàn tuơng đối  

Vậy là một giờ làm việc được trả 200 ngàn, =>1trieu6/ngày, =>8 triệu/ 1 tuần => 35 triệu/1 tháng là chuyện nhỏ nếu 1 ngày chỉ điều trị 16 người, bệnh nhân trả 100 ngàn cho 30 phút khám của bác sĩ => giá này vô cùng hợp lý

Vậy thị luơng bác sĩ hoàn toàn có thể được bảo đảm vậy thì tại sao tại sao tại sao ....???? bác sĩ chưa sống được bằng luơng => các nhà hoạch định chính sách nên cho cơ chế mở bằng xã hội hóa y tế




Magicboy




Monday, 29 April 2013

Vì sao chúng ta chưa xây dựng thành công CNXH?









Ngày 30/4 này là đã 38 năm đất nước thống nhất, dồn lực xây dựng chủ nghĩa xã hội (CNXH). Thế mà tới nay chúng ta vẫn chưa xây dựng xong chế độ XHCN như “Bác Hô và nhân dân đã chọn” ( lời của Đảng). Một xã hội cái gì cũng hay, cũng đẹp, không còn giai cấp lãnh đạo hay bóc lột, mọi người hưởng thụ theo nhu cầu, ai cũng ấm no, hạnh phúc … thì ai mà chẳng muốn. Nhưng chưa bao giờ thấy, dù chỉ thoảng qua, vì sao?

Tôi bèn lên Google đánh câu : “ Vì sao chưa xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội?”. Kết quả là … không có trả lời nào !

Suy nghĩ một lát, tôi liền nhớ Bác Hồ có nói: “muốn xây dựng thành công CNXH thì phải có những con người XHCN”. Ngày còn đi học ở trường Đại học kinh tế TP.HCM, tôi được giảng và nhớ đại khái con người XHCN rất là hay, và phải là người: vô sản (không có tài sản riêng), luôn sẵn sàng hy sinh vì mọi người, có lý tưởng cao đẹp, có tri thức …vv.

Tôi ngồi nghĩ hoài, chẳng thấy ai trong số những người mình quen, hoặc biết xứng đáng là con người XHCN cả. Tôi lại tự hỏi: vậy lấy đâu hay từ đâu mà có được những con người XHCN?

Thế là tôi lại tiếp tục tìm trên mạng internet. Thì vừa may, tìm được bài “ Tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng con người mới”. (tại đây) 
Trong phần “Quan điểm của Hồ Chí Minh về vai trò của con người và chiến lược trồng người”, chỉ ra rõ là “Muốn xây dựng CNXH, trước hết cần có những con người XHCN”. Và giải thích thế này: “Con người XHCN đương nhiên phải do CNXH tạo ra”. (Xin nói rõ : Đây là tài liệu chính thống đang được giảng dạy ở các trường Đại Học. Khoảng những năm 1990, khi tôi đang học đại học thì chưa có môn “tư tưởng Hồ Chí Minh” này). Đến lúc này và theo đó, tôi mới vỡ lẽ là: Thì ra lâu nay chúng ta chưa có những “con người XHCN” là vì chúng ta chưa có CNXH. Cương lĩnh, đường lối của Đảng cộng sản Việt Nam tới nay đều khẳng định là chúng ta đang xây dựng, chứ chưa có CNXH.

Thế nhưng, Bác Hồ lại dạy là “muốn xây dựng CNXH thì trước hết cần phải có con người XHCN”. Thế mới khó chứ. Việc này sao thấy cứ như là đánh đố theo kiểu: con gà có trước hay quả trứng có trước.

Chợt nhớ cách nay cũng chưa lâu, ở TP.HCM có qui định là muốn có hộ khẩu thành phố thì phải có nhà ở thành phố. Mà muốn có nhà ở TP thì phải có hộ khẩu ở TP. Làm người dân, trong đó có tôi, phải kêu trời ! May quá, sau đó có Luật cư trú, nên mới thoát được cảnh “thách đố” nhau như vậy.

Quay lại chuyện xây dựng CNXH ở nước ta. Theo tôi được học, thì chính chủ nghĩa Mác – Lê Nin cũng chỉ đưa ra mô hình XHCN dựa theo trí tưởng tượng của mình. Còn trên thực tế chưa từng có. Và khoảng 200 quốc gia trên toàn thế giới hiện nay, hình như cũng chỉ có duy nhất Việt Nam mình là chọn con đường XHCN.

( Có người nói là Trung Quốc, hay Triều Tiên, Cu Ba cũng chọn con đường XHCN. Nhưng thực ra không phải. TQ là nước đa đảng, còn Triều Tiên và Cu Ba thì giống như phong kiến thì đúng hơn, chế độ cha truyền con nối, hoặc anh nhường cho em…).

Như vậy, nói túm lại, thắc mắc của tôi là : chúng ta chưa có CNXH, thì làm sao có con người XHCN ? Mà chưa có con người XHCN thì làm sao có thể xây dựng CNXH được? Bác nào biết vui lòng giải thích dùm !



Trần Ngọc Phong
(Tiêu đề do chủ blog đặt)

Sunday, 21 April 2013

Việt Nam mình có mấy ông tổ ?






Bài nhàn đàm này mình viết từ lần giỗ Tổ đầu năm 2010. Khi các Dự án xây đền thờ, đúc tượng Lạc Long Quân đã hoàn thành. Đền thờ Âu Cơ cũng vừa mới xong. Đây là năm đầu tiên, lễ cúng Lạc Long Quân và Âu Cơ sau đó, được báo chí truyền thông gọi là "Lễ Giỗ Quốc Tổ Lạc Long Quân". Trong khi đó, đã từ thời phong kiến, các vua chúa và nhân dân coi ngày giỗ các Vua Hùng là giỗ quốc Tổ.

Từ truyền thuyết dân gian, câu chuyện "bọc trăm trứng" cội nguồn các dân tộc Việt đã được chính thức thừa nhận bằng các dự án kinh tế - văn hóa. Mấy năm nay, báo chí cũng đề cập đến việc quản lý tiền công ích do dân cúng ở các di tích văn hóa chùa chiền. Người ta mới biết rằng, cái lợi thu được từ các dự án này cho ngân sách địa phương là không nhỏ. Vì thế nhiều địa phương chạy dự án để xây dựng đền đài và bằng "di tích văn hóa". 
 
Thế mới biết vì sao đến thế kỷ 21, không phải các nhà khoa học sử, khảo cổ, mà là các nhà quản lý hành chánh địa phương mới khẳng định ai là ông Tổ (nguồn gốc người Việt) của Việt Nam?
Nhân ngày giỗ Tổ Hùng Vương, mình post lại lên Facebook để chia sẻ quan điểm với bạn bè. Bài chỉ mang tính thư giản. Các Bố chớ có mà suy diễn à nha! He he…


Chẳng phải tự dưng mình cắc cớ hỏi vậy. Con nít 10 tuổi hỏi đấy.  
 
Tối hôm qua, mình đón cô út từ Nhà văn hoá Thiếu nhi về, nghe “nàng” thông báo: ”Thứ Sáu này con được nghỉ học. Giỗ Tổ Hùng Vương. À, hôm qua ba đọc báo có nói người ta giỗ quốc tổ… Lạc Long Quân. Thế Việt Nam mình có mấy ông tổ hở ba?”. Mình tắc tị!
Ừ nhỉ? Nếu cứ như báo đài đưa tin thì Việt Nam mình có mấy ông Tổ nhỉ? Sở dĩ con mình hỏi như thế là vì mấy hôm liền, các báo đài đồng loạt đưa tin: “Dâng hương Giỗ Quốc Tổ Lạc Long Quân”. Thế mới có chuyện con gái hỏi: Việt Nam mình có mấy…ông Tổ?He he...

Mọi người đều biết truyền thuyết Lạc Long Quân & Âu Cơ sinh ra 100 người con từ bọc trăm trứng. Bọc trăm trứng là hình tượng “đồng bào” các dân tộc ngày nay có cùng một cội nguồn. Năm mươi con theo Bố lên rừng. Năm mươi con theo Mẹ xuống biển. Mới hình thành nên trăm tộc người Việt (Bách Việt).

Đó là truyền thuyết. Truyền thuyết thì do dân gian truyền miệng từ đời này sang đời khác mà nên. Không phải được ghi lại bằng văn bản sử sách hay chứng tích để lại. Truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ với bọc trăm trứng trăm con là một cách lý giải sự ra đời và hình thành cội nguồn con người các dân tộc Việt. Đó là lý giải bằng tâm linh và trí tưởng tượng của thời cổ đại hay trung cổ, khi chưa có khoa học phát triển.

Những ai có dòng máu Việt, đều biết câu ca dao: 
 
Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba. 

Mùng Mười tháng Ba là ngày giỗ “các Vua Hùng”. “Các Vua Hùng”, theo truyền thuyết kinh văn, là 18 đời Vua truyền từ Người Con Cả trong số 100 con của Lạc Long Quân và Âu Cơ.

Nơi giỗ là vùng đất cổ Hương Sơn (Phú Thọ), Chùa Hương Tích và đền thờ các Vua Hùng trên núi Nghĩa Lĩnh. Đền thờ các Vua Hùng được xây dựng từ thời Đại Cồ Việt của Đinh Bộ Lĩnh (924-979). Đến thời Hậu Lê, thế kỷ 15, thì hoàn chỉnh như trước năm 2000.


Vì sao ngày giỗ các Vua Hùng lâu nay được coi là giỗ Tổ?

 
Các nhà sử học nói rằng, chính thời đại các Vua Hùng mới có sự hình thành NHÀ NƯỚC (VĂNLANG) đầu tiên. Còn trước đó chỉ là các bộ tộc bộ lạc rãi rác khắp vùng lúa nước ven Tây Thái Bình Dương này. Từ đó,người ta coi Nhà nước Văn Lang là cội nguồn của nhà nước Việt Nam ngày nay. Vì thế, ngày giỗ các Vua Hùng, mùng 10 tháng Ba lịch ta được coi là giỗ Tổ. Các đời vua chúa và dân Việt khắp nơi ghi nhận ngày giỗ Tổ đó dễ có đến mấy ngàn năm nay, sau thời kỳ Bắc thuộc.


Năm 1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, tại Đền Hạ, ngày 18/9, Bác Hồ căn dặn vệ quốc quân Đại đoàn 308 về tiếp quản Thủ Đô Hà Nội: “Các vua Hùng đã có công dựng nước. Bác cháu ta phải giữ lấy nước”. Đó cũng là cách Nhà nước Việt Nam mới thời Cụ Hồ gián tiếp ghi nhận các Vua Hùng là người lập nước đầu tiên, xứng đáng là ông Tổ của Việt Nam ngày nay.

Đến con cháu các Vua Hùng hôm nay lại lý luận bằng phương pháp luận… suy diễn mà rằng: nếu không có Lạc Long Quân thì làm gì có các Vua Hùng? Tại sao lại không có đền thờ Lạc Long Quân nhỉ? Tại sao không có đền thờ Âu Cơ?

Có lẽ họ không phân biệt được truyền thuyết (huyền sử) khác với lịch sử (sự thật) chăng? Cứ luận theo cách đó thì các Vua Hùng là ông Tổ của Việt Nam. Còn Lạc Long Quân trong truyền thuyết là bố các ông Tổ. Nói nôm na là… Tổ bố ! Thế thì phải tạo ra đền thờ “Tổ bố” và tượng “Tổ bố” để thờ chứ ! He he… 
 
Nói là làm, năm 2007, người ta tạo ra một… dự án rồi dựng nên một ngôi đền mới trong khu vực Chùa Hương. Gọi là đền thờ… cha của các vua Hùng: Lạc Long Quân. Ông Tổ… bố ! (Cái này là vi phạm Luật Di sản à nha (1)). Chẳng biết căn cứ vào hình hài ở đâu để có tượng Tổ bố nhỉ? Sau hai năm xây dựng người ta rùm beng làm lễ khánh thành đền thờ Lạc Long Quân (28/03/2009). Đủ các quan chức đến dự. Trước đó người ta đã cho đúc pho tượng ông Tổ… bố (gọi là “Quốc Tổ Lạc Long Quân”, 07/02/2009) tại khu vực đền Hùng. Đã làm lễ “dâng hương” Tổ bố ngày mùng 6-3 Âm lịch (19/4/2010).

Còn tại sao lại là ngày mùng 6-3 thì chỉ có Trời biết? Từ nay người ta sẽ “ăn giỗ” ôngTổ bố (Lạc Long Quân) vào ngày mùng 6 tháng Ba lịch ta và “ăn giỗ” các ông Tổ con (các Vua Hùng) ngày mùng 10 tháng Ba.

Hợp lý nhỉ? Chả nhẽ cúng Tổ bố lại sau ngày Tổ con? Nếu cứ theo báo đài nhà nước các cấp thì ngày mô, 6-3 hay 10-3, cũng Quốc Tổ cả! Rồi đây, người ta đưa ra Quốc Hội hợp thức hoá và quyết luôn những ngày giỗ các Quốc Tổ. Khi đó bà con ta tha hồ mà được nghỉ lễ cả tuần! Sướng nhé! He he…


*** 
 
Vậy thì có gì là đáng bàn nào? Tốn tiền bạc ư? Không thành vấn đề. Khi đã “phú quý” thì phải “sính lễ nghĩa” thôi. Các cụ dạy thế. Lại thêm có đền có tượng từ nay địa phương có thêm điểm để hốt bạc… lẻ nhé! Làm ăn phải thế chứ! Thì cũng như Tây đó thôi. Cậu Rô-mê-ô và cô Giu-li-ét từ văn học bước ra cuộc sống và mang tiền về cho nước Anh, nước Ý thì đã sao?

Vấn đề ở đây là từ một truyền thuyết dân gian, các nhà sử học mấy chục đời nay chưa có cơ sở để chứng minh hay làm sáng tỏ ông Tố bố là ai. Giờ được “hợp thức hoá”bằng các quyết định “hành chính nhà nước”. Thế mới biết vì sao đến thế kỷ 21, không phải các nhà khoa học sử, khảo cổ, mà là các nhà quản lý hành chánh địa phương mới khẳng định ai là ông Tổ (nguồn gốc người Việt) của Việt Nam? 
 
Rồi đây, các truyền thuyết gắn liền với những huyền sử mơ màng như của chàng Chữ Đồng Tử với nàng Tiên Dung công chúa; hai chàng Sơn Tinh – Thủy Tinh đánh nhau để giành cháu gái ông Tổ bố, trong các trang sách thiếu nhi sẽ bước ra hiển hiện ở đời sống hiện đại sau mấy ngàn năm tại vùng đất Phú Thọ. Thế mới có chuyện con trẻ học lớp 3 lớp 4 lại cắc cớ hỏi bố mẹ. “Việt Nam mình có mấy ông Tổ? Câu hỏi đó đâu phải nêu ra ở giữa cuộc hội thảo khoa học lịch sử để mà lý giải bằng các công trình khảo cứu sử học, trình bày chứng cứ khảo cổ, chứng mình bằng kỷ thuật các bon đồng vị 16, 18 hay 21?

Câu hỏi đó cũng đâu phải nêu ra trên các tạp chí khoa học, các diễn đàn chính thức và không chính thức để mà các chuyên gia quốc tế quốc nội khắp nơi bàn luận mổ xẻ?  Có nhà quản lý văn hoá nào; có nhà sử học nào; có thầy giáo dạy sử nào,… sau khi chứng kiến và tham dự các lễ hội “khánh thành” “dâng hương”, “rước tượng” Tổ bố, rồi tự hỏi: Việt Nam mình có mấy ông Tổ?

Với mình,sinh ra và lớn lên trong khói lửa chiến tranh liên miên. Thoát đựợc chiến tranh đã là may mắn nói chi đến có được học hành bài bản để biết về lịch sử khảo cổ, lý luận học, chính trị học lô gíc học,… để mà trả lời ngay cho đứa trẻ lên 10 bằng một câu đơn giản?

Thôi thì để khỏi “lo bò trắng răng”. Mình xin nợ con mình câu hỏi: Việt Nam mình có mấyông Tổ? Nhưng chắc chắn các nhà sử học, các nhà quản lý cũng nợ các thế hệ trẻ thuộc dòng máu Lạc Hồng câu hỏi: VIỆT NAM ƠI, MÌNH CÓ MẤY ÔNG TỔ ?


Sao Hồng
(Created 20-04-2010 . Edited 30-03-2012)


Monday, 14 January 2013

Bất công




Vừa sinh ra, họ được xếp ngay vào “phái đẹp”, chẳng cần chờ ban giám khảo chấm điểm, lựa chọn quyết định gì cả! Họ được “Bình Chọn” là “Phái Đẹp” thì dĩ nhiên đàn ông bị loại vào “Phái Xấu” !!

Đàn bà khoái ăn mặc đẹp, đeo bông tai, dây chuyền, hột soàn lóng lánh. Họ thích đi mỹ viện, sửa chỗ này, sửa chỗ nọ, độn cái này vô, lấy cái kia ra, sao cũng được, mọi người cho đó là chuyện bình thường, bởi họ là phái đẹp! Còn đàn ông như lũ ca sĩ về chiều T. Anh, V.Khanh, El Vít Phưỡn, D. Quang, mới chỉ sơ sơ, đeo bông tai, căng da, cắt mắt, sửa mũi, người đời đã xầm xì: sao không cắt mẹ nó cái ấy đi cho thành gái già ... xí !... đồ pêđê, đồ bóng lại cái, đồ đĩ đực ...

Ở phòng khám và chữa trị bệnh béo phì, có bao nhiêu bà, bao nhiêu cô bụng to cỡ “thùng nước lèo”, hông bự cỡ “võ sĩ sumô”. Chảng ai thắc mắc gì cả ... bởi vì họ là “Phái đẹp”, họ cần hút mỡ bụng, hút mỡ đùi cho đẹp. Ấy vậy mà nếu đàn ông bụng to đi chữa mập thì bị các bà, các cô nhòm ngó, dè bĩu: “Uống cho lắm vào, cái bụng bia ... rõ chán!”.

Đàn bà đựơc phép quyến rũ đàn ông  bằng các chiêu: khoe đùi, hở ngực, ngoáy mông, liếc mắt đưa tình, cười duyên, cười nụ, cười tủm, cười tình, giọng nói âu yếm thỏ thẻ và chiêu cuối cùng dứt điểm đàn ông là vén váy mời anh “sơi”. Chiêu nào cũng khiến cánh đàn ông được gọi là phái mạnh bỗng yếu xìu, gọi dạ bảo vâng, sai đâu làm đấy, làm theo mong muốn của họ. Thế mà dư luận vẫn cứ đổ tội chê bai chúng ta mất đạo đức, làm bại hoại gia phong, tan nát gia đình.

Đàn bà được quyền thích được người khác ôm, nhưng nhất định không chịu bỏ tiền ra “ôm” ai !

Sưu tầm

Monday, 17 December 2012

Phụ nữ nghĩa là gì nhỉ?





Tự nhiên lẩn thẩn đặt ra một câu hỏi rồi thấy khó trả lời quá. Mặc dù ai cũng biết, tôi cũng biết, nhưng nói cho rõ ra thì khó thật. Có thể nói rằng: đó là một nửa của thế giới loài người có khả năng sinh nở, phân biệt với nửa còn lại kia có thể tham gia các hội thi chim, chẳng hạn thế. Nhưng thế thì chung chung quá, vả lại có thể động chạm tới nỗi đau của những người hiếm muộn. Hoặc có thể nói rằng đó là những người đẹp, “phái đẹp’ mà, nhưng chẳng lẽ phần còn lại của loài người là xấu? Hoặc nói phụ nữ là “phái yếu”, tức là những người yếu ớt cần che chở, vậy thì không lẽ trẻ con hay người già đều là phụ nữ cả hay sao v.v…Tóm lại là rất khó, rất phức tạp.

Bởi thế nên tôi chỉ nói về cái vỏ ngôn ngữ của khái niệm phụ nữ thôi, tức là: từ phụ nữ nghĩa là gì?

Phụ nữ, theo tôi hiểu, gồm 2 từ gốc Hán ghép lại: từ “phụ” và từ “nữ”.

Có nhiều chữ Hán có cùng một âm là”Phụ”, nhưng chữ “phụ” ở đây có nghĩa là người vợ. Để chỉ một người vợ trẻ thì người ta nói “thiếu phụ”, người vợ góa là “góa phụ”, người vợ hung dữ hay bắt nạt chồng hoặc giết chồng (ồi, sợ lắm) là “ác phụ”. Rồi thì “cô phụ”, “dâm phụ”, v.v…, cứ thế mà luận ra.

Còn từ “nữ” là chỉ những người về sau có thể thành “phụ”, nhưng hiện tại vẫn chưa có chồng. Còn trẻ thì gọi là “thiếu nữ”, nếu muốn nhấn mạnh rằng vẫn còn trinh tiết thì gọi là “trinh nữ”. Nếu đọc truyện chưởng thì sẽ còn thấy cả “ma nữ”, “xử nữ”, v.v…, nhiều lắm.  
Còn trong tiếng Việt thuần của ta thì “phụ nữ” được gọi một cách dân dã là “đàn bà con gái”. Tuy nhiên nếu tìm hiểu kỹ một chút thì cũng có đôi chút khác biệt. Ví dụ, “đàn bà” trong tiếng Việt không đồng nhất với “phụ” trong Hán ngữ (tôi không biết có tiếng Hán không nên dùng Hán ngữ cho chắc). Trong quan niệm của người Việt và do đó, trong ngôn ngữ của người Việt, đàn bà hay con gái chỉ cách nhau cái trinh tiết. Đàn bà trong tiếng Việt không nhất thiết là đã có chồng (biết rồi – đừng hỏi), cũng như con gái không nhất thiết là chưa chồng (chuyện này thì hiếm hơn).

Tự nhiên tôi tò mò: sao ngày xưa các cụ nhà mình đưa ra khái niệm “đàn bà con gái” dựa trên những tiêu chí rất …khó như vậy? Theo tiêu chí của người Tàu, có chồng hay không thì còn dễ thấy, dễ biết, chứ theo tiêu chí của các cụ thì …bó tay! Hay thời xưa, chưa chồng chắc chắn là còn “con gái”? Ngày nay, chị em ta chưa chồng nhưng không thèm làm con gái là chuyện bình thường, hoặc khi gặp phải chú rể dở hơi nào cứ khăng khăng đòi cô dâu phải còn “gin”, các bác sĩ thừa sức biến đàn bà thành con gái, thì có lẽ ta cứ gọi “đàn bà con gái” theo kiểu Tàu là “phụ nữ” cho chắc, lại còn có vẻ sang trọng nữa.  
Thế nhưng khi viết “người phụ nữ tất tả đi vào chợ…” chẳng hạn, thì tự nhiên lại thấy có gì không ổn: đã có “phụ” lại còn có “nữ”. Chẳng lẽ có 2 người? Lại tặc lưỡi: Tiếng Việt nó thế. Khó vậy. Rất lằng nhằng. Viết về phụ nữ lại càng khó, càng lằng nhằng. 


P.S  
Lại nhớ tới bài hát “Triệu bông hồng”. Tự nhiên nổi máu “toán học”, muốn biết “Đại dương hoa hồng thắm” với một triệu bông hồng thì rộng cỡ bao nhiêu? Căn nhà của họa sĩ to cỡ nào để mua được triệu bông hồng?

Cứ cho là 1 bông hồng chiếm 1 diện tích chừng 7cm mỗi chiều, như vậy 1mét vuông có khoảng 250 bông (làm tròn), 1000 bông cần 4m vuông và 1 triệu bông cần 4.000 mét vuông, cỡ bằng hồ Con Rùa (tôi ước lượng hồ Con Rùa có đường kính khoảng 80m). Ở trong nội đô Sài gòn hay Hà nội thì cũng hoành tráng đấy. Nhưng ra bãi cát sông Hồng hay về miền Tây thì thường thôi.  
Còn nếu chàng họa sĩ dại dột chọn mấy ngày hôm nay để mua hoa thì nếu tính rẻ 20 chục ngàn 1 bông chàng phải có 20 tỷ VNĐ để có 1 triệu bông hồng. Căn nhà mà chàng đã bán để lấy tiền mua hoa tặng người đẹp chắc phải ở mặt phố chính Sài gòn hay Hà nội, hay tầm cỡ như căn hộ triệu đô ở “Keng nam” chẳng hạn.

Yêu thế mới máu chứ, mới gọi là yêu chứ!


Coppy từ blog Cua Đồng


Миллион алых роз



Жил был художник один,
Домик имел и холсты,
Но он актрису любил,
Ту, что любила цветы.

Он тогда продал свой дом,
Продал картины и кров,
И на все деньги купил
Целое море цветов.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Утром ты встанешь у окна,
Может, сошла ты с ума?
Как продолжение сна,
Площадь цветами полна.

Похолодеет душа,
Что за богач здесь чудит?
А под окном, чуть дыша,
Бедный художник стоит.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Встреча была коротка,
В ночь ее поезд увез,
Но в её жизни была
Песня безумная роз.
 
Прожил художник один, 
Много он бед перенес,
Но в его жизни была
Целая площадь цветов!

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Alla Pugacheva


Triệu bông hồng

Xưa, một chàng họa sĩ
Có tranh và có nhà.
Bỗng đem lòng yêu quí
Một nàng rất mê hoa.

Và chiều lòng người đẹp,
Để lấy tiền mua hoa,
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà.

Chàng đã mua hàng triệu, triệu bông hồng.
Ngoài cửa sổ, cứ nhìn, ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không,
Khi bán nhà để mua hoa như vậy

Sáng hôm sau, tỉnh dậy,
Nàng nhìn ra, lặng người.
Tưởng đang mơ, vì thấy
Cả một rừng hoa tươi.

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ:
Ai đây chắc rất giàu,
Thì thấy chàng hoạ sĩ
Đứng tội nghiệp, cúi đầu.

Họ gặp nhau chỉ vậy.
Rồi đêm, nàng đi xa,
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa.

Còn chàng họa sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không.
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng.

Chàng đã mua hàng triệu, triệu bông hồng,
Ngoài cửa sổ, nhìn ra ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà để mua hoa như vậy.

Dịch: Thái Bá Tân








Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên