Powered By Blogger





Showing posts with label Trang Hạ. Show all posts
Showing posts with label Trang Hạ. Show all posts

Monday, 13 January 2014

Bí mật của Trang Hạ







Sau nhiều năm kết hôn, hình như mình không còn yêu ông xã một chút nào nữa.

Hai đứa sống với nhau y như hai thằng bạn trai, cùng đi làm nuôi con, mỗi tối mỗi người cắm đầu vào cái màn hình của người ấy. Ngày nghỉ mình ra sức nấu ăn ngon để phục vụ một lũ bạn bè của ông xã đến chơi, mà trong lòng chẳng còn cảm thấy vui vẻ gì. Nấu ngon chỉ vì mình đã được những năm hôn nhân huấn luyện thành một bà vợ nấu ăn ngon, chứ không phải vì mình muốn làm một công trình bếp núc khiến cả nhà hạnh phúc. Hết tiền, cả hai cùng chia nhau ít dằn túi. Có việc lớn trong gia đình, cả hai cùng phân chia công việc để gánh vác. Ngoài ra, không còn gì tồn tại ở giữa những lúc riêng tư nữa. Chúng ta lăn ra ngủ vô tư và bình yên giữa một cuộc sống không còn gì làm ta có thể thổn thức và mất ngủ nữa.

Một buổi tối đầu mùa hè, trời mưa vừa tạnh, ông xã lôi lũ trẻ con ra công viên tìm ve sầu lột xác cho chúng chơi. Mình quần đùi cộc áo hai dây mát mẻ xách laptop ra đầu ngõ rung đùi uống cà phê và lên mạng chinh chiến với những nickname luôn online chực chiến trong forum.

Mình thường hẹn một người online, người có thể tâm sự và chia sẻ.

Mình thường có một đôi lá thư rất “nam tính” tràn đầy sự thấu hiểu chờ sẵn trên mạng. Đừng hỏi tại sao mình phải lòng một người chưa biết mặt. Và thỉnh thoảng trả lời lại những lá thư ấy, cũng với tâm trạng phấp phỏng, thận trọng và hơi lo âu.

Reply thư không có gì là tội lỗi. Chia sẻ nhiều hơn và thật lòng hơn một chút cũng đâu phải tội lỗi. Chúng ta dù chỉ là nickname ảo trên mạng, nhưng cũng biết ít nhiều về nhau, vài bức ảnh chân dung và du lịch, một con người thật, làm việc trong một tòa nhà nào đó trong thành phố, biết vài thói quen của nhau, có ít nhiều cảm tình qua các trao đổi.

Thương thêm một chút nữa, cũng không sao cả. Thiện cảm dành cho một nick nào đó trên mạng vốn không hiếm gặp.

Buổi tối mùa hè, lá thư gửi mình rất bất thường, bởi vừa được viết trong một chuyến xe buồn rầu đi lang thang vô định, người ấy muốn gặp mặt.


Cảm ơn smartphone và laptop cùng wifi quán cà phê, giúp mình nhận ra, những lá thư được reply ngay lập tức, chứng tỏ sự mong ngóng và muốn gặp thật sự. Và một bầu không khí đặc quánh dụ dỗ: Hãy đến đây, gặp nhau, trò chuyện vài câu, uống chung một tách cà phê, cùng tận hưởng một buổi tối ý nghĩa, đối diện một con người thú vị, làm ta thiện cảm đã lâu.

Trình tự ấy là những nấc thang lên thiên đường hay dẫn đi đâu, mình không biết, nhưng chắc chắn không dẫn về ngôi nhà có hai đứa trẻ của mình.

Mình ngồi ngẩn ra trong hơi mưa sót lại và bầu khói thuốc đặc quánh trong quán cà phê, cảm nhận những khao khát bí mật đang trỗi dậy trong trái tim trống trải của một người phụ nữ đang đi dần càng nhanh tới cột mốc bốn mươi tuổi. Có một lời mời mọc, một đề nghị bí ẩn. Một người đàn ông đang chạy xe loanh quanh chỉ chờ mình gật đầu. Một mối quan hệ mờ ảo và sự thiện cảm lớn nhanh theo thời gian. Và sự lãng mạn đậm đặc đầy lôi cuốn. Người đàn ông kia, vào giây phút này, không quan tâm việc mình đã có chồng và hai con nhỏ, trong tâm trí họ chỉ có mình, và họ chỉ quan tâm tới chính cái – tôi – phụ – nữ của mình.

Một khi đã phải lòng nhau, cuộc gặp sẽ để chúng ta vẫn còn khoảng cách cũ hay đẩy chúng ta vào nhau?

Mình sực nhớ đến đôi dép lê dưới chân, chiếc quần đùi và áo ba lỗ đang mặc, một thứ thời trang sơ sài của những bà vợ vốn đã bị ông chồng quen mắt.

Mình sực nhớ đến người yêu cũ mình từng yêu tha thiết, giờ đang ngồi gốc cây bắt ve cho con chơi!

Ông ấy có muốn lên mạng kiếm người tán tỉnh không? Chắc là có? Ông ấy có muốn rảnh rang ngồi làm thứ gì thì làm, không bị con cái bám đuôi vướng bận không? Chắc hẳn là có! Ông ấy có muốn bắt đầu mối quan hệ lãng mạn với ai đó không? Chắc có!

Sao ông ấy lại nhường những điều ấy cho mình?

Mình gấp laptop lại, đi về nhà. Kết thúc một tình yêu ngoài hôn nhân, đáng lẽ sẽ yêu, vào phút cuối cùng.

Đường về nhà thật dài. Hoặc có lẽ bởi mình đã quay về, dù với một trái tim nặng trĩu.


Coppy từ facebook Trang Hạ





Tuesday, 12 November 2013

Tâm thư của một " con lợn " gửi nhà văn Trang Hạ







Ngay sau bài viết “Đàn ông lên tiếng vụ “Đàn ông và con lợn” của Trang Hạ - Lê Hoàng”, nhà thơ trẻ Trương Xuân Thiên đã tự nhận mình là một con lợn và viết thư gửi đến nhà văn Trang Hạ.






Thưa cô Trang Hạ!





Trước hết tôi xin tự giới thiệu tôi là một thằng đàn ông mà sau khi đọc bài viết của cô tự thấy mình là một con lợn đực. Một con lợn đích thực. Một con lợn giống như bao con lợn khác ở đất nước này từ cổ chí kim đa phần mỗi khi về đến nhà chỉ biết ăn ngủ và… tắm. 



Về phần này, đôi lúc tôi còn là con lợn tệ nạn, hay thậm chí không được bằng con lợn vì nhiều hôm còn không thèm tắm. Ví như hôm nay chẳng hạn. Trời lạnh quá lợn có quyền không tắm cô nhỉ? Có đôi khi con lợn tôi không ăn mà chỉ ngủ, bởi trước khi vác xác về nhà đã nhậu lu bu say bí tỉ với bạn bè. Tất nhiên con lợn tôi nhiều lúc cũng cố gắng chia sẻ việc này việc kia trong bếp, cũng bóc hành đuổi ruồi giúp vợ nấu cơm, cũng tíu tít nói cười vui vẻ khi vợ đang rửa bát, hay cũng pha cho vợ ly lipton trong lúc nàng đang phơi phóng quần áo. Hẳn như thế tôi cũng chưa hẳn là con lợn bỏ đi hoàn toàn, trong sâu thẳm con lợn ấy vẫn còn chút… “heo cách” phải không cô? 



Chắc cô cũng biết lợn cũng có năm bảy loại lợn. Và chẳng có con lợn nào ngay khi sinh ra chỉ muốn sau này đời mình chỉ quẩn quanh ăn, tắm và ngủ. Tổ tiên chúng tôi cũng sục sạo khắp nơi, cũng đào bờ đào bụi, cũng sẵn sàng nhe năng chiến đấu với kẻ thù rình rập để bảo vệ bầy đàn, cũng tung tăng trên bờ dưới bãi, và cũng… yêu nữa đúng không cô?





Nhà thơ trẻ Trương Xuân Thiên: "Chưa làm lợn nên hẳn cô không biết đó thôi, làm lợn cũng chẳng sung sướng gì đâu cô ơi".



Nhưng số phận đã sắp đặt loài lợn ngày nay phải ăn - ngủ - tắm để phù hợp với tiêu chí tăng trọng nhanh và… siêu nạc nữa. Dần dần, loài lợn chúng tôi trở nên thụ động và chỉ còn biết ăn, ngủ cô ạ. Chúng tôi đâu muốn thế, là nhà văn hẳn cô hiểu điều tôi muốn nói. Bản chất chúng tôi không hẳn như thế nhưng xã hội này với nền văn hóa lúa nước mang nặng tính nông nghiệp này nó đã như thế rồi. Chỉ ăn, ngủ, tắm cũng không hẳn là không biết thương vợ, thương con đâu cô ạ.



Chưa làm lợn nên hẳn cô không biết đó thôi, làm lợn cũng chẳng sung sướng gì đâu cô ơi. Một ngày phải ở cơ quan ít nhất 10 tiếng, rồi phải lo toan tính toán đủ thứ. Lúc nào cũng có cả một gánh nặng tài chính, gánh nặng công việc trên vai. Nhiều lúc cũng muốn… xõa, muốn đổi cho vợ, mình làm vợ, vợ làm lợn nhưng vợ nhất quyết không chịu đổi. Suy cho cùng vợ làm lợn không thể bằng chồng, mà lợn làm vợ không thể bằng vợ xịn được. Xã hội tự nó đã phân công như thế. Tự nhiên đã ban cho mỗi phái những đặc điểm như thế. Sinh ra và lớn lên đã được giáo dục như thế. Trách nhiệm với gia đình và xã hội quy định mình phải như thế. Lối sống đã ăn sâu vào máu như thế rồi cô ạ. Bởi vợ ai không biết chứ vợ tôi thích tôi làm lợn mới khổ chứ. 




"Vợ ai không biết chứ vợ tôi thích tôi làm lợn mới khổ chứ".  

Thưa cô Trang Hạ, chẳng biết hoàn cảnh hay nền văn minh cô đang sống thế nào chứ cứ như gia đình tôi, vợ tôi nhất quyết không cho tôi từ bỏ quyền làm lợn cô à. Nói đúng hơn vợ tôi thích tôi làm lợn. Cô ấy tranh thủ đi học lớp nữ công gia chánh và mỗi khi có dịp là trổ tài nấu nướng, cắm hoa, thuê thùa, may vá. Trong lúc cô ấy nấu nướng thì tôi giúp cô ấy cắm nồi cơm điện. Khi hai vợ chồng đi siêu thị thì tôi chỉ có nhiệm vụ đẩy xe hay xách giỏ hàng.   

Tôi chọn cách chia sẻ với vợ bằng cách giúp cô ấy những thứ lặt vặt và trò chuyện. Và mỗi khi tôi rửa bát thì cô ấy lại giành lấy cho mình. Trước khi lấy vợ tôi vẫn tự tay làm tất cả những việc ấy. Mỗi khi vợ đi vắng hay đau ốm tôi vẫn làm tốt những công việc nhà một cách bình thường. Nhưng đa số cánh đàn ông chúng tôi bắt đầu đổ đốn ra như thế từ khi lấy vợ. Bụng to ra, lười đi. Có lẽ chồng biến thành lợn là do phụ nữ trong gia đình đa số đều mong muốn khi thế. Hẳn cô sẽ cho là ngụy biện. Có thể cô đúng.


PV_301212_TrangHa_006_DH

Bởi suy cho cùng có thể cô cũng tặc lưỡi: “Xin lỗi, cũng chỉ là con lợn”

Tôi biết vợ vui khi tôi đổi xe cho vợ từ Attila sang LX, khi tôi thay máy giặt cũ sang máy giặt có chức năng sấy. Cô ấy hãnh diện khi tôi có thể kiếm đủ tiền để đóng học phí cho con học trường chuẩn quốc tế. Cũng đôi lần chúng tôi nghĩ đến phương án thuê người giúp việc nhưng thời buổi này tìm người giúp việc như ý mình quá khó. Vả lại làm thế tôi sợ cô lại ví von vợ tôi là… lợn nái thì oan cho cô ấy quá. 


Một mình tôi làm lợn là quá đủ rồi cô nhỉ. Vợ tôi bảo cô ấy vui nhất là khi cô ấy nấu nướng xong thì cả nhà ăn bằng hết và khen ngon. Có thể cô nghĩ gia đình tôi lạc hậu, nhưng chúng tôi đang cảm thấy phù hợp và tạm hài lòng với những gì đang diễn ra.


Thưa cô Trang Hạ, một vài lời mạo muội gửi đến cô mong cô thông cảm cho tôi. Bởi suy cho cùng có thể cô cũng tặc lưỡi: “Xin lỗi, cũng chỉ là con lợn”. Nhưng ngay cả khi là con lợn tôi cũng không có diễm phúc và không bao giờ chấp nhận làm con lợn của cô. 

Chúc cô bình an và nhiều niềm vui trong cuộc sống! 

Trương Xuân Thiện


Monday, 17 June 2013

Tùy tưởng







Về năm tháng:



Khi ta ba mươi, nỗi buồn tuổi hai mươi sẽ không trở lại.
Khi năm mươi nhớ về sinh nhật tuổi ba mươi, sao đẹp đẽ thế
Khi chín mươi chín, nghĩ về cả cuộc đời mình đã bình yên trôi qua, có lẽ sẽ vui mừng cười hỉ hả như tên trộm chưa từng bị tóm.

Hãy tin vào cuộc sống và thời gian,
Cho dù cuộc sống có thể sẽ không tạo được cho ta niềm vui mới
nhưng thời gian cũng giúp ta xoá hết tất cả mọi nỗi đớn đau.

Đau lòng: 


Nỗi đau không thể trả một lần, nó như một khoản vay trả góp

Cho dù bạn giàu có
thì đối diện nỗi đau
bạn cũng khó lòng một lần rũ sạch nợ nần

Có lần, tôi muốn tôi tàn nhẫn với bản thân mình hơn, không cho phép bản thân tôi buồn đau.
Thà đau buồn một lần, thật đau, rồi sống tiếp
Còn hơn ngày qua ngày cứ mặc cả lần hồi với những nỗi buồn nhỏ nhặt nỗi sầu bé mọn kiểu chả buồn sống chả buồn chết.

Có những người mà oán hận buồn bã là thói quen của người ta, bạn chớ động vào, buồn đau chẳng qua là cách họ hưởng thụ cuộc sống mà thôi.

Chúng ta cũng có khi đau đớn vì bị oan uổng, nhưng lại không chịu thanh minh, thì nỗi niềm đó chẳng qua cũng chỉ là tự mình tự tạo tự gánh chịu.

Người thông minh thường không thấy niềm vui
người trí tuệ vượt bậc mới hay mỉm cười.

Tạo hoá trêu ngươi
Người dựa vào chính người để trêu tạo hoá.



Về tình yêu: 



Trong cuộc sống rất khó có tình yêu vĩnh hằng, nhưng chắc chắn cuộc sống có tình ruột thịt vĩnh hằng. Nếu tình yêu hoá được thành tình thân, những gốc rễ đó mới không phải lâu đài xây trên cát.

Có những tình yêu, có những người, mà tình yêu chỉ có nghĩa là "cảm xúc" của thời điểm đó. Mà nếu bạn cứ cho rằng tình yêu của họ là một tình yêu dài lâu, thì bạn mới là ấu trĩ (non nớt).

Bạn đừng buồn nếu bạn đãng trí. Đãng trí là chuyện bình thường, còn hơn là cái gì cũng nhớ rành rành.

Trên đường tình, những người thản nhiên đầy rẫy. Nhưng dù họ chỉ chân tình trong giây phút, cũng không thể nói họ giả dối.

Tình yêu nếu như không trở về với những gì chân thực trong cuộc sống như áo mặc, cơm ăn, đếm tiền, giấc ngủ, thì sẽ không thể dài lâu. Có những lúc chúng ta nhầm tưởng một thói quen trong cuộc sống, với một người đàn ông hoặc đàn bà nào đó, là tình yêu.

(còn nữa, lúc nào rảnh thì dịch)

P/s:
Tam Mao - Nhà văn Đài Loan, sinh năm 1943 tại Triết Giang, Trung Quốc. Đã từng học khoa Triết học Đại học Văn Hoá Trung Quốc. Du học châu Âu, du học ở Tây Ban Nha, Đức v.v.. sau định cư ở Sahara, quần đảo Canali, về Đài Loan dạy đại học năm 1981, viết tản văn theo dọc đường bà lưu lạc khắp thế giới.

Tuy nhiên bà chưa tốt nghiệp bất kỳ trường nào. Bỏ học từ lớp 6, cha dạy viết, bạn bè dạy vẽ, giáo sư quen xin cho học dự thính khoa Triết học, tuy thành tích học tập ở khoa Triết rất xuất sắc nhưng cuối cùng không tốt nghiệp, xin nghỉ học đi lưu lạc, du học ở châu Âu qua nhiều trường nhưng không có bằng cấp gì. Cho đến khi về Đài Loan dạy đại học cũng chỉ là dạy phụ, đi diễn thuyết.

Những sáng tác có giá trị nhất của Tam Mao là những tập tản văn viết trong 14 năm lang thang khắp thế giới. Sau khi người chồng Tây Ban Nha mất tích trong một cuộc thám hiểm, bà trở về Đài Loan. Tam Mao mất năm 1991, thọ 49 tuổi. Tự tử tại một bệnh viện ở ngoại thành Đài Bắc.

Bà có bạn đọc rộng rãi trên khắp thế giới, nhất là các bạn đọc ở Trung Quốc và Đài Loan, đã in 24 tập sách dịch và tản văn.

Tam Mao
(Trang Hạ dịch)

Wednesday, 29 May 2013

Người con gái bước ra từ ký ức













Người con gái ngang qua ký túc chiều hôm ấy
Mười năm sau anh còn nhớ tán cây mùa hạ
Lén lút che lên mái tóc em dài


Từ khi nào ta đã quên những yêu thương vô điều kiện
Những bạn bè chung, những mưa ký túc, những hoa phượng tháng năm nở tình cờ
Những giấc mơ phấp phỏng
Có một mùa thi anh đứng lại
Sau lưng cả một trời lá bay




Để lại ngăn bàn lá thư gửi một người không bao giờ đọc được
Giá như một ngày ta quay trở lại
Nơi tuổi hai mươi nguyên vẹn mối tình đầu
Anh sẽ nói:
- Tạm biệt nhé, người con gái bước ra từ ký ức
Em còn nhớ cơn mưa hoa chiều nao như thể rất tình cờ?


Trang Hạ
(Tít chủ blog tự đặt)

Tuesday, 14 May 2013

Đào sâu chôn chặt





Anh nghĩ Em là lựa chọn tốt nhất của anh.
Anh tưởng anh là lựa chọn tất yếu của Em.
Ngày rời Đài Bắc anh nói với em trên xe, anh có một quà tặng dành cho em!
Thì ra anh tặng em một bài hát, cả một buổi tối vừa hát vừa ghi âm hàng chục lần
Cuối cùng cho em bản ghi âm thứ mười lăm
Bảo, bản này dễ nghe nhất
Tặng một bài tình ca cho một phụ nữ đang bôn ba phương xa, chia tay tình yêu như em xem ra thật hợp
"Nhớ là anh yêu em!"
Bài hát nghe lại vài lần, xe đã tới sân bay Chiang Kai-shek
Anh tận tình xách hành lý cho em, làm thủ tục lên máy bay,
Vào lúc em chưa rời đi, anh hỏi, anh có thể chụp chung một cái ảnh với em được không?
Anh muốn giữ lại hình ảnh em
Sau đó chúng ta vẫy tay chào nhau, em đi vào khu kiểm tra Hải quan...


 
Chỉ có vậy, chỉ vậy mà thôi,
Suốt nửa năm quen nhau, chỉ có một lần anh nắm tay em
Anh không dám thất lễ với em, nói, anh sẽ chờ đến khi em cảm động.
Nhưng, vào lúc đi vào hành lang ra phòng chờ lên máy bay, điện thoại của em bỗng đổ chuông
Em cầm điện thoại lên xem
Anh gọi
Anh đang đứng ngay trước mặt em, nhìn em cười sáng bừng như ánh mặt trời
Anh đứng ngoài bức tường kính của hành lang, chúng ta đối diện nhau nói với nhau qua điện thoại
Lúc đó là khi mặt em và mặt anh sát gần nhau nhất từ xưa đến nay
"Nhớ là anh yêu em!"

........
Tặng một bài hát là lãng mạn ư?
"Nhớ là anh yêu em!" là lãng mạn ư?
Đi cùng em đến phút cuối cùng là lãng mạn ư?
Sao em không chút cảm động, em chỉ thấy đau đớn?
Vì em biết, phải chăng anh tưởng cái em cần chỉ là một câu chuyện lãng mạn?
Tưởng cái em cần chỉ là những cảm xúc ngọt ngào?
Bởi thế nên anh mang cho em lãng mạn, anh mang cho em ngọt ngào
Ngoài ra, em không nhận được bất cứ thứ gì khác nữa!
Em nghĩ lãng mạn là đoá hoa của đời người, là trang sức đẹp đẽ của ái tình
Nhưng đời người đâu phải là một dạ yến vĩnh viễn không có phút kết thúc
Và khi em gỡ trang sức xuống, khi đoá hoa thanh xuân của em đã tàn úa, sau đó thì
Chúng ta còn lại gì?

Em cần chân tình
Em cần một đàn ông
Em không cần tính từ Yêu, em cần động từ Yêu
Và những đàn ông không dám hứa hẹn thì liệu có thật lòng?
....

Nếu đời anh hoàn hảo bởi được ghép bằng những mảnh Lego vừa vặn
Mà Em là miếng ghép lãng mạn
Con đường anh tiễn Em về là miếng ghép ngọt ngào
Vợ anh là miếng ghép thực tại
Nhớ cũng là một mảnh Lego
Thì những lãng mạn ngọt ngào anh trao phải chăng lại là một cách anh xúc phạm Em?
Trang Hạ


 

Monday, 15 April 2013

Làm thế nào hất được bạn gái xuống giường






Đưa được bạn gái lên giường là kỳ tích của một cậu trai mới lớn, là thành công của một chàng trai đôi mươi, nhưng sẽ làm đàn ông ba mươi cười khẩy. Bởi đưa được bạn gái lên giường kể cũng khó, nhưng sau đó, tống cổ được bạn gái ra khỏi giường mình còn khó hơn! Mà đa số đàn ông, bạn biết rồi đấy, … (tôi không nói nốt sợ bị họ ném đá!).......


Thường có các tình huống đại loại thế này:


Chàng vừa gặp nàng đã phải lòng. Rồi lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Rồi gái phải hơi giai như thài lài phải cứt chó (!), rồi chữ trinh đáng giá ngàn vàng, rồi đến thề thốt yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua. Xong, sẽ đến giai đoạn yêu nhau trong sáng – phang nhau trong tối. Rồi đến giai đoạn lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem. Rồi, đến giai đoạn ông ăn chả bà ăn nem, gian phu dâm phụ hay cái gì đại loại mà vốn từ của tôi đã gạn hết kho cũng không thể mô tả nổi! => Đó là phương pháp hất bạn gái xuống giường một cách phổ thông nhất, tức là để bạn ấy tự trèo xuống, sau chục năm hôn nhân mỏi mệt. Hình như đa số chúng ta đều thế này! 

Chàng yêu nàng tha thiết, bỗng nhiên hai gia đình thù ghét đâm chém nhau hay vứt rác sang cổng nhà nhau, đứng ở ngõ chửi đổng v.v… đại khái thế khiến tình nhân chia lìa. Hai gia đình trở mặt, đôi trẻ bị tách ra, chàng được gửi vào Sài Gòn bán đinh sắt và tay nắm cửa, nàng bị tống lên thành phố đi bưng phở. Oái oăm thay nàng có mang. Bèn cắn răng không cho gia đình biết, lặng lẽ sinh con một mình, nuôi cho nó lớn. Một ngày kia chàng ở tuổi trung niên ra Hà Nội rình xem rùa Hồ Gươm, bỗng gặp lại nàng năm xưa giờ thành bà chủ quán xôi xéo. Hai người ngỡ ngàng nhìn nhau, và chàng ôm ngực cao huyết áp tăng xông vì biết mình bỗng dưng làm cha. Nàng nắm tay chàng, hai người nước mắt rưng rưng trong tuổi đã về bên kia dốc đời. => Nghe rẻ tiền như kịch bản phim truyền hình trên VTV3 bây giờ. Khốn nỗi, những chuyện thế này đầy rẫy. Chẳng cần đưa nàng xuống giường vì đã bao giờ phải nhọc lòng đưa nàng lên giường đâu. Tình một đêm đâu phải là Tình, chỉ là Một Đêm mà thôi. Vào cái thời táo tợn của tuổi trẻ và điên rồ của “tình cho không”, thì xó xỉnh nào chẳng có thể… Nhưng, bi kịch chỉ ở chỗ, nhiều người đàn bà cứ nghĩ tình một đêm hoàn toàn không phải là Một Đêm, mà là Tình!

Chàng yêu nàng tha thiết nóng bỏng, nàng yêu lại cũng long trời lở đất. Móc chìa khóa của chàng phải là hình nàng cười như hot-girl. Nàng phải đeo dây chuyền có lồng tên cả hai người. Đến nỗi, áo cũng phải mặc áo đôi của tình nhân, đi giầy cùng màu, hòm thư điện tử dùng chung, tên nhau trong máy di động phải là vợ yêu, chồng yêu. Đùng một cái, một ngày chàng biến mất trong không khí. Chàng dằn vặt bao năm, lòng đau như cắt, nghĩ rằng mình đã như thể mất luôn nửa con tim, nửa đời người. Chàng nghĩ mình nên cao thượng ra đi để nàng có cơ hội gặp được người yêu nàng hơn, gặp người con trai xứng đáng hơn, tuyệt vời hơn. Chàng sẵn sàng hy sinh để cho nàng được hạnh phúc! => Chàng nghĩ thế trong lúc xóa tên nàng trong máy di động và vứt cái áo tình nhân cho cún nhá! Còn nàng gọi lại tên chính xác cho người yêu cũ là thằng Sở Khanh! Trách đời mình bạc, “thằng” nào cũng chỉ mặn nồng lúc đầu, đến khi lên giường vài lần là đánh bài chuồn! Lần này, là đàn ông xuống giường, đàn bà ở lại, có muốn xuống hay không, đàn ông cũng chẳng thèm bận tâm nữa. Thật là bẽ bàng.

Nếu yêu một người đàn ông, hãy lôi anh ấy lên giường, thiên đường của bạn!

Nhưng trước lúc đó, hãy nghĩ xem, bạn sẽ xuống khỏi cái giường bằng cách gì, trong tư thế nào!


Trang Hạ


Thursday, 20 December 2012

Vừa ăn cắp vừa la làng




Có lần, tạp chí Playboy chẳng đã từng đăng nguyên văn một cái khuyến cáo, chữ đậm, dài ngang hai trang : “Đàn bà làm nhiều việc nhà sẽ giảm hào hứng với sex!”. Khổ nỗi, chả mấy đàn ông đọc được thông điệp ấy vì họ mở Playboy ra toàn mải xem có mỗi ảnh minh họa thôi!

Cũng có bà vợ dũng cảm, thất bại sau khi đòi chồng bớt chầu bia bọt buổi chiều để về nhà giúp vợ lúc chiều tối, bà ấy bèn gửi tin nhắn tối hậu thư vào máy di động cho chồng:
- Về nhà! Hoặc là ngay bây giờ, hoặc là không bao giờ!
Ông chồng về ngay chứ. Chồng bảo:
- Nhà tôi mua, máy giặt tôi sắm, vợ tôi bỏ tiền ra cưới! Thế mà có mỗi đi chợ, nấu cơm, tắm cho con và lau nhà mà bà cũng phải gọi chồng về ư? Bà nghĩ xem bà thông minh hay ngốc nghếch?
Bà vợ nói:
- Thế tôi cho ông ăn ngày ba bữa chẳng thiếu bữa nào, ngày nào tôi cũng cho ông ngủ, thỉnh thoảng tôi lại còn vào tắm cho ông nữa! Thế thử hỏi ông khác con lợn ở chỗ nào?

Và lập luận của bà vợ ấy là: Đàn ông muốn khác con lợn, thì ngoài việc về nhà ăn-ngủ-tắm, đàn ông còn phải đi rửa bát nữa! Tháng rồi có cuộc thi tuyên truyền về “Sự chia sẻ việc nhà giữa đàn ông và phụ nữ”, suýt nữa giải Nhất đã được trao cho tác phẩm:

Chiều qua ra đứng ban công,
Thấy chồng hàng xóm chổng mông lau nhà!

Trời ơi, còn gì quyến rũ được phụ nữ bằng hình ảnh một người đàn ông đang chổng mông bên nhà hàng xóm? Con gái thì yêu bằng tai, mê giai đẹp. Chỉ những người phụ nữ đã làm chủ gia đình mới hiểu giá trị của một người đàn ông chổng mông làm việc nhà, nó hiếm và quý trong thời buổi này ra sao! Và nó là mơ ước của những người đàn bà cứ chiều chiều về nhà, nối dài ngày làm việc bằng những công việc không được trả lương!
Này, phụ nữ cũng chỉ có 24 giờ để sống – làm việc nhà – yêu – ghét, tìm đâu ra thời gian để nuôi nấng, đào tạo, giáo dục và còn mở cửa để đàn ông vào bếp, chia sẻ việc nhà đây? Có phải các ông đang vừa ăn cắp thời gian của chị em chúng tôi vừa la làng không? Nào thì “hãy trả lại cho đàn ông quyền rửa bát”, nào thì “khao khát cháy bỏng của đàn ông là làm việc nhà”. Chẳng phải các ông cũng ăn, cũng ngủ, cũng muốn hưởng thụ “thành quả” từ cái bếp sạch, nhà thơm ah? Thế thì từ nay hãy lao vào mà làm đi, nhớ là hứa suốt đời nhé! Chúng tôi hoan nghênh hai tay ba chân. Đánh giá tiêu chuẩn của phụ nữ thông minh qua cái công việc bất công này thì quả là tầm thường vá ích kỷ quá! Nếu yêu thương đích thực, xuất phát từ tận trái tim, các ông chồng sẽ biết lý do những cơn cau có mệt mỏi của vợ chỉ là bởi thiếu thời gian nghỉ ngơi thực sự và sẵn lòng tự nguyện chia sẻ việc nhà với vợ như một niềm hạnh phúc chứ!

Ôi, mà phụ nữ có giở bao nhiêu “chiêu”, có ngọt nhạt, điêu ngoa (vốn chẳng phải là việc xứng đáng với sự cao quý của phụ nữ và thật bất công cho họ!), cũng khó lòng “cảm hóa” tất thảy những đức ông chồng “nghĩ cho bản thân nhiều hơn”. Thỉnh thoảng vẫn có những người đàn ông trốn việc nhà bằng cách ngồi quán cà phê viết văn, khoe khoang tình yêu và niềm vinh quang với kỹ nghệ rửa chén.

Tin được không ta?

Trang Hạ

Friday, 14 December 2012

Đọc ký hướng dấn sự dụng đàn ông trước khi dung.

 

 

 

 

Phần 2: Nếu em đã lên giường với anh.... 

.......Thì tụt xuống khỏi giường, anh vẫn là anh, còn em đã là một người đàn bà.

Nếu em đã lên giường với anh 1 Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như, tôi đã gặp không ít cô gái trẻ vì đã trao thân cho người yêu, nên về sau chấp nhận lấy “người đàn ông đầu tiên” ấy làm chồng, dù từ lần đầu tiên ấy cho đến đám cưới, cô phát hiện ra bao nhiêu những điều không ổn chút nào ở người chồng tương lai. Trên báo mạng, không khó để đọc được tâm sự kiểu như, đã trót trao thân cho người yêu, giờ anh ấy bỏ em, em biết làm thế nào?
Nhưng tôi hình như chưa gặp một anh đàn ông nào, nhằng nhẵng bám theo một cô gái và nằng nặc đòi, vì anh đã ngủ với em lần đầu tiên, vì anh đã biến em thành đàn bà, nên kiểu gì em cũng phải lấy anh làm chồng, anh xin em đấy! Em mà không lấy anh là chẳng còn cô nào thèm lấy anh nữa!!!
Vì thế nên tôi viết tạp văn này. Tôi chỉ muốn nói rằng:
Bạn có phải là người con gái đã bị màng trinh bắt cóc hay không? Và vì thế, bạn mang cả cuộc đời và hạnh phúc tương lai ra để chuộc?

Vì em đã dễ dãi với anh, nên em cũng dễ với thằng khác!


Nếu em đã lên giường với anh 2 Một logic tuyệt vời mà đầu đàn ông có thể nghĩ ra. Không giấu gì bạn, tôi cũng nghĩ đúng y như thế đấy!
Nhưng vấn đề chỉ nằm ở chỗ: Anh ấy không bao giờ nói câu này trước khi đưa bạn lên giường! Anh ấy không bao giờ cảnh báo bạn rằng: Lên giường = dễ dãi!
Khi yêu, anh ấy chỉ dạy bạn làm phép toán dễ thương thế này:
Yêu = Dâng hiến!
Làm tình = Yêu!
Yêu = Lên giường!
Lên giường = Yêu thật lòng!
Còn trinh = Tự tin lên giường với anh ấy!
Lên giường = Sẽ được yêu nhiều hơn!
Thế mà sau lần đầu tiên ngọt ngào, thì hằng đẳng thức đáng nhớ của người tình đầu đã được sửa thành:
Lên giường = Dễ dãi!
Lên giường với anh một lần = Đã hoặc sẽ nhiều lần với nhiều đàn ông!
Nếu bạn lần ấy có dấu hiệu trinh tiết thì:
Đã mất trinh = Sẽ lăng nhăng với thằng khác!
Nếu bạn không thể hiện được dấu hiệu mà anh ấy cho là của trinh tiết:
Đã mất trinh = Lừa dối, đĩ điếm, qua tay bao thằng v.v…
Tôi nghĩ rằng sự tráo trở của những đẳng thức ấy đã nói rõ rằng, ai mới là kẻ lừa dối, đĩ điếm. Nếu anh ấy trình bày bài toán của mình ngay từ đầu, với lập luận “Lên giường = Dễ dãi”, tôi tin không bao giờ có bất kỳ một cô gái tự trọng nào đồng ý lên giường với anh ấy.
Người xưa có câu rằng, chớ đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa. Tôi hiểu câu nói ấy như sau: bởi khỏi cần đánh, chỉ một câu nói cũng có thể khiến cô ấy đau đớn suốt cả cuộc đời rồi còn gì!
Khoảnh khắc sau yêu cần sự tinh tế và tế nhị vô chừng của cả hai tình nhân. Giá như những khoảnh khắc ấy không thành sẹo trong đời người đàn bà, chỉ vì một chữ trinh “chẳng cầm cho khéo, lại giày cho tan!”

Anh không thấy dấu vết gì cả. Chắc chắn em đã ngủ với ai rồi!


Nếu em đã lên giường với anh 3 Kịch bản có thể khác đôi chút. Chàng trai sẽ viện một số lý do khác:
- Vì anh thấy “ra vào” rất dễ dàng, chắc em đã từng nhiều lần cùng người khác!
- Vì anh thấy em không bị đau, chắc em không phải lần đầu tiên!
- Vì anh thấy “chỗ đó” của em bị thâm, thấy em “khởi động” quá nhanh có vẻ thành thạo, vì thấy em thế này thế kia… Nên chắc chắn em đã…
Những câu nói đó chỉ mang một thông điệp duy nhất và giống nhau: Khẳng định bạn không còn trinh. Khẳng định anh ta đúng. Khẳng định anh ta là kẻ bị thiệt hại, nghĩa là bạn là thủ phạm, chứ còn ai nữa? Nhưng một lớp nghĩa nữa, thì là: Anh ấy đang muốn tặng cho bạn cảm giác nhục nhã.
Khi người đàn ông tự phong cho anh ta là chuyên gia về trinh tiết, để khẳng định, bạn đã chẳng phải là trinh nữ như bạn vẫn tưởng, thì điều ấy nghĩa là gì?
Nghĩa là, người con gái chẳng xứng đáng với anh ta? Tôi không hiểu vì sao có những người đàn ông cứ tự cho rằng, chỉ có gái trinh mới xứng đáng được ngủ với anh ta? Thế anh ta là ai? Quốc vương Ả rập trong Nghìn lẽ một đêm xưa, chuyên săn gái 13 tuổi? Hay là một tay đế vương ở Afganistan, nơi mà gái mất trinh sẽ bị giết, còn gái dám từ hôn sẽ bị chặt đầu? Hay anh ta là triệu phú đô-la và tài tử Hollywood có quyền lựa người yêu giữa triệu cô gái trẻ hâm mộ xin chết? Hay sự thật anh chỉ là một người thanh niên bình thường, càu nhàu khi đổ xăng bị nhập nhèm vài nghìn, sáng vẫn lười đánh răng, bên trong quần dài áo sơ mi lại là một bộ lót ngả màu?
Vì sao anh ta cho rằng chỉ gái trinh thì mới xứng đáng với anh ta và tình yêu của anh ta? Vậy tại sao ngay trong lần đầu tiên gặp bạn, cưa bạn, hò hẹn với bạn, anh ta không đặt yêu cầu đó lên đầu tiên, không nói luôn là, tôi chỉ hẹn hò với gái trinh? Để cả hai đỡ rách việc và đỡ mất thời gian?
Vì, nếu anh ta nói thế, anh ta chẳng bao giờ đưa được bạn lên giường. Kể cả gái trinh thực sự, khi nghe một người con trai nói đang đi tìm gái trinh, chỉ gái trinh mới yêu, tôi tin cô gái trinh đó cũng không ngu dại gì mà đâm đầu vào mối ấy!
Nên anh ta không nói thế. Nhưng nếu đã không sòng phẳng và rõ ràng ngay từ đầu như thế, thì sau khi sự đã rồi, người con trai, à không, khi đó đã thành người đàn ông thành thục sex, nói thế với bạn để làm gì? Ngoài mục đích rũ bỏ trách nhiệm và cảm giác cần có trách nhiệm trước hành vi sex của bản thân mình?
Nhất là, cho dù không nói ngay từ đầu, nhưng trước khi cùng nhau, hai người đã có biết bao nhiêu thời gian để tâm sự? Tình yêu đâu phải là mối quan hệ “tình một đêm” mà thời gian từ quen đến lột đồ chỉ tính bằng giờ, không lúc nào kịp nói về nỗi băn khoăn trinh tiết của chàng?
Cô gái ở đầu bài viết thậm chí, sau đám ăn hỏi, vẫn bị chàng trai viện cớ “không còn trinh” để thóa mạ và rũ áo ra đi. Khi ấy, bao nhiêu tình yêu và tình nghĩa, tự trọng, thể diện đều ở đằng sau hết, đều không quan trọng bằng một… cú thúc nửa người dưới có cảm giác lạ của chàng!

Bạn có biết tôi đã khuyên cô ấy điều gì không?


Nếu em đã lên giường với anh 4Tôi nói rằng, em hãy dắt tay anh ta mang về trả lại cho mẹ anh dạy dỗ! Với một người con trai như thế, anh ta đang kiếm cớ để được ngủ với bạn miễn phí, vừa được mắng nhiếc bạn và khinh bỉ bạn nữa. Và bởi đang kiếm cớ, nên cớ nào họ cũng kiếm được. Chẳng vịn lẽ này thì vin cảm giác khác, miễn sao nói xong thì anh ta đạt được mục đích, là… dông thẳng!
Còn những người con trai đàng hoàng và có tự trọng, và yêu bạn, tôi tin rằng họ sẽ trân trọng tất cả những gì bạn có và những gì bạn dành cho họ. Họ sẽ không bao giờ đòi hỏi thứ bạn không có, hoặc thứ bản thân họ cũng không hề có!
Tôi không cổ vũ bạn coi thường trinh tiết, tôi càng không cổ vũ bạn coi thường đàn ông. Tôi chỉ muốn nói rằng, bạn hãy yêu lấy bản thân mình trước khi nghĩ đến tất cả những giá trị khác trên đời, bởi vì bạn xứng đáng với hạnh phúc. Và, đừng để màng trinh bắt cóc hạnh phúc của bạn, bằng cách, đừng giành bản thân bạn làm món quà từ thiện cho người đàn ông nào.
Tôi từng trải qua cảm giác ấy. Sau mười mấy năm nhìn lại, tôi hiểu rằng, có một thứ đã giúp tôi hạnh phúc. Đó không phải chỉ vì người đàn ông của “lần đầu tiên” sau này đã trở thành chồng tôi, mà là:
Sau lần đầu tiên ấy, tôi đã không ruồng rẫy bản thân! Không phó mặc bản thân mình cho số phận, không cho rằng mình mất đi giá trị. Càng không vì đã mất trinh mà quan hệ vô tội vạ với anh ấy, hoặc quan hệ bừa bãi với nhiều người khác nữa! Chỉ vì tôi không muốn trở thành một người phụ nữ mà chính bản thân tôi cũng ghét bỏ!
Có lẽ, nhận ra rằng phải yêu thương trân trọng lấy những gì của chính mình, là lý do khiến người con gái hoang mang năm xưa trong tôi trở thành người đàn bà thực sự. Chứ ta không trở thành đàn bà chỉ vì đã lên giường với đàn ông.

Trang Hạ



Có những điều mà đàn ông không bao giờ giao hẹn với bạn trước khi làm tình với bạn
 
Nếu em đã lên giường với anh 5 
 
 
 
 
 
 






Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên