Powered By Blogger





Showing posts with label Bài viết cho các con. Show all posts
Showing posts with label Bài viết cho các con. Show all posts

Wednesday, 11 February 2015

Bố tôii là kẻ nói dối







Bố tôi là một người tử tế nhất thế giới…
Bố tôi là người đẹp trai nhất…
Bố thông minh nhất…
Bố tốt bụng nhất…
Bố là siêu nhân của tôi…
Bố muốn tôi học tốt ở trường…
Bố đơn giản là người vĩ đại nhất đối với tôi…
Nhưng…

Bố nói dối…
Bố nói dối có một công việc…
Bố nói dối về việc có nhiều tiền…
Bố nói dối rằng bố không mệt…
Bố nói dối rằng bố không đói…
Bố nói dối rằng chúng tôi có mọi thứ…
Bố nói dối về niềm hạnh phúc của bố…
Bố nói dối…vì tôi!!!

            Hình ảnh người cha ôm chầm lấy con gái trong nước mắt là nỗi ám ảnh đối với người xem, có lẽ trong suy nghĩ của con trẻ, cha mẹ đơn giản là những “siêu nhân” và chắc chắn chúng biết rằng cha mẹ đã hy sinh những gì vì cuộc đời và tương lai của chúng.

            Trước khi kết thúc, đoạn clip gửi đến khán giả thông điệp vô cùng ý nghĩa: “Tương lai của con cái là xứng đáng cho mọi sự hy sinh…Chúng ta đều có một giấc mơ cho những đứa con của mình…”
            Hình ảnh của người bố trong clip đã làm cho lòng tôi chạnh đau khi nhớ về người mẹ.
            Mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác trên đời. Có điều, bà không được may mắn khi phải ngược xuôi với cuộc đời.

            Cuộc sống đã vất vả thêm vất vả khi đất nước không được bình yên. Sau ngày đó, nhà mất đất cũng không còn và rồi cả gia đình khăn gói đi về vùng kinh tế mới.

            Đối diện với vùng đất mới và đất cày lên sỏi đá đó mẹ tôi phải lam lũ thật nhiều để lo cho gia đình. Sau vài năm, mẹ dắt díu cả nhà trở về chốn cũ Sài Gòn. Phải chật vật để bôn ba với cuộc sống đầy phong ba.

            Những năm tháng nghèo thời bao cấp ai đi ngang qua sẽ hiểu. Cầm tờ tem phiếu để được mua bình dầu hôi, ít vải tám để che thân thật ngán ngẩm. Thi thoảng quen ai đó "này" lại được miếng thịt heo. Khoai cơm ngày ba bữa là chuyện thường với cảnh nghèo. Thế nhưng, trong cái cảnh nghèo ấy mẹ vẫn cố gắng lo cho cả nhà. Đặc biệt mẹ chẳng bao giờ than vãn và không bao giờ thấy mẹ nói thiếu. Nhiều và nhiều lần các con hỏi mẹ mẹ đều bảo đủ bảo no và bảo đã có ... Nhiều lời nói dối của mẹ làm cho cả nhà không đếm nổi. Nói dối để làm gì với mẹ ? Chỉ cốt một điều để các con được no đủ và không phải lắng lo.

            Mẹ đã xa khuất rồi nhưng hình ảnh mẹ vẫn còn gần và gần lắm ! Ngày nay dù no đủ nhưng vẫn thiêu thiếu một cái gì đó không ai bù đắp được. Và, bên cạnh đó là thiếu những lời nói dối no đủ của mẹ để lo cho đàn con thơ.

            Công cha nghĩa mẹ thật lớn. Chẳng thể nào có thể diễn tả, chẳng có thể bù đắp được những vất vả truân chuyên.

            Những ai còn cha còn mẹ hãy cố, hãy cố làm điều gì đó để cha mẹ được vui. Đừng để một ngày nào đó cha mẹ khuất xa để không còn phải nuối tiếc.

            Nhờ những lời nói dối đáng yêu đó mà ngày nay đàn con đà khôn lớn và nhờ lời nói dối đáng yêu đó mà mẹ đã dằn lòng lo lắng của các con.
            Lời nói dối đáng yêu của mẹ vẫn còn đó bên đời ...








Huệ Minh
Nguồn : thanhlinh.net



Wednesday, 9 July 2014

Ngày nắng














Ngày đầu tiên đi học hè môn vẽ. Thấy An cũng có khiếu hội hoạ. Đầu tư cho An hổng có sai chút nào.
Vừa học vừa chơi con nhé....
Yêu con nhiều !

Me của con: Barbara Huỳnh










Sunday, 29 June 2014

Thư của Thủ Tướng Gởi Cho Con..







Con trai yêu dấu!

Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.
Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!

Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.

Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:

- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .

- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.

- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!

- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.

- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.

- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.

- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!

- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.

- Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.

Theo blog Alan dẫn theo Fb Trần Anh 






Saturday, 21 June 2014

Chiếc hộp yêu thương








Chuyện kể rằng có một người đàn ông đang phạt đứa con gái 3 tuổi của mình chỉ vì tội phung phí những tờ giấy gói vàng. Gia đình đang khó khăn và chỉ riêng vấn đề tiền bạc cũng đủ làm ông đau đầu.

Ông bố tức điên khi đứa trẻ cố sức trang trí cho một chiếc hộp để đặt dưới cây thông Noel. Tuy vậy cô con gái nhỏ bé lại mang hộp quà đó đến cho cha mình vào buổi sáng hôm sau và nói: “Món quà này là dành cho ba”.


Người đàn ông bắt đầu cảm thấy bối rối vì trót la mắng với đứa con bé bỏng của mình. Nhưng rồi giận dữ quay trở lại khi ông mở chiếc hộp đó ra: Đó chỉ là một chiếc hộp rỗng.

Ông lớn tiếng với cô con gái rằng: “Con có biết khi tặng ai đó một món quà, thì cái chứa ở bên trong mới là điều đem đến niềm vui và ngạc nhiên cho họ không?”.

Cô con gái bé nhỏ ngước đôi mắt ngạc nhiên ngấn nước nhìn cha rồi oà khóc: “Ba à, nó không phải là chiếc hộp rỗng. Con đã thổi những nụ hôn yêu thương của con vào trong chiếc hộp này. Con muốn tặng tất cả chúng cho ba mà”.

Sững sờ, người đàn ông choàng tay ôm lấy đứa con gái bé nhỏ, ngây thơ nhưng rất đáng yêu ấy vào trong lòng, nghẹn ngào nói lời xin lỗi.

Thật không may, chẳng bao lâu sau cô bé mất. Người cha giữ mãi chiếc hộp bọc giấy màu vàng đó bên giường ngủ của mình trong nhiều năm. Bất cứ khi nào cảm thấy chán nản, ông lại lấy ra những nụ hôn tưởng tượng đầy yêu thương của cô con gái và nhớ về tình yêu của một đứa trẻ - người đã đặt chúng với tất cả niềm tin vào trong chiếc hộp rỗng này.

Truyện ngắn
Coppy từ: m21love.blogspot.com
    

Tuesday, 17 June 2014

Ru Con









Bồng bồng con nín con ơi,
Dưới sông cá lội, trên trời chim bay;
Ước gì mẹ có mười tay,
Tay kia bắt cá, tay này bắn chim.

Một tay chuốt chỉ luồn kim,
Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau;
Một tay ôm ấp con đau,
Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma.

Một tay cuốn vải, guồng xa,
Một tay bếp núc, cửa nhà, nắng mưa;
Một tay đi củi muối dưa,
Một tay van lậy bẩm thưa đỡ đòn.

Tay nào để giữ lấy con,
Tay lau nước mắt, Mẹ còn thiếu tay.

à , ời ...
Bồng bồng con ngủ cho say,
Dưới sông cá lội, chim bay trên trời.








Tuesday, 20 May 2014

Dạy con theo quy tắc người Nhật







Bạn mình mới gửi cho mình 1 list những qui tắc của người Nhật nuôi dạy con, share cho các mẹ nào muốn nuôi dạy con theo kiểu của người Nhật nhé! Bản thân mình thì  cũng dậy dỗ con theo kiểu giải thích nhưng đôi khi cáu lên vẫn quát um sùm nhà cửa! Ặc ặc. Tự kiểm điểm bản thân cái! 

1. Trẻ em không cần phải quá thông minh. Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt.

2. Môi trường nuôi dạy con cái là rất quan trọng. Khó có thể dạy dỗ một đứa trẻ nên người trong một gia đình hay xung đột, một trường học nhiều trẻ hư hay một khu phố có tệ nạn.

3. Không bao giờ hình thành cho trẻ một thói quen xấu. Không thỏa hiệp lợi ích ngắn hạn để hình thành thói quen xấu cho con. Ví dụ như: đứa trẻ không ăn, đừng bao giờ bật tivi cho con xem để xúc cơm. Để đạt được mục đích cho con ăn được thêm vài thìa gạo, mẹ sẽ phải đánh đổi bằng một thói quen xấu rất khó bỏ.

4. Tôn trọng trẻ em, biết đồng cảm với trẻ.

5. Luôn nói sự thật với con. Chỉ cần chú ý đến kỹ năng nói và cách nói là được. Không bao giờ tỏ ra “ngoại giao”, nói dối với người khác trước mặt con trẻ.

6. Không bao giờ thỏa hiệp với con dù biết trẻ sẽ mè nheo, phản đối. Thỏa hiệp chỉ khiến kết quả tồi tệ hơn.

7. Chế độ ăn uống cho con phải cân bằng. Con dưới 1 tuổi sữa vẫn là nguồn dinh dưỡng chính. Hơn 1 tuổi nên ăn 3 bữa một ngày, thực phẩm phải cân bằng và phong phú.

8. Trẻ con không bao giờ để mình bị chết đói. Không cần ép con ăn, lo con đói.

9. Bữa ăn phải được diễn ra trong ghế ăn. Không ngồi thì không ăn.

10. Bổ sung canxi cho trẻ nếu không thiếu thì không cần. Chỉ cần cho con chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tắm nắng thường xuyên là được.

11. Cho trẻ mặt quần áo nên mặc nhiều lớp. Như vậy khi con nóng có thể cởi bớt, lạnh có thể khoác thêm. Chơi thể thao toát mồ hôi có thể bỏ ra.

12. Xác định con lạnh hay không bằng cách kiểm tra cổ.

13. Cho trẻ ăn trái cây thường xuyên và mỗi ngày.

14. Khi trẻ có triệu chứng cảm lạnh như chảy nước mũi, chỉ cần liên tục nhỏ thuốc muối sinh lý. Không cần uống thuốc. Nếu con có virus cúm mới cần uống thuốc, không uống quá 14 ngày.

15. Con sốt phải đưa đến bệnh viện khám, cố gắng yêu cầu xét nghiệm máu.

16. Ai cũng có thể bị bệnh, bị ốm. Do vậy khi một đứa trẻ bị cảm lạnh, bệnh nhẹ, đừng hoảng sợ. Không cần quá hoang mang.
17. Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, đến lợi ích của người khác, thì không được quá can thiệp vào hành vi của con.

18. Để trẻ chơi thoái mái, không giục giã.

19. Không phải cứ cái gì nguy hiểm cũng cấm con không được tiếp cận. Nên cho con biết nguy hiểm là như thế nào, xảy ra ở đâu, làm thế nào để tránh. Cho con tiếp cận với nguy hiểm trong phạm vi kiếm soát.

20. Cần để con có cơ hội tư trải nghiệm càng nhiều càng tốt. Không nên nói trước kết quả với con. Hãy để bé tự khám phá, biết hậu quả, biết cách thành công, biết cả thất bại.

21. Dạy trẻ học cách chờ đợi.

22. Dạy trẻ chịu trách nhiệm về hành động của mình.

23. Dạy trẻ cách cho đi và nhận lại là quá trình hai chiều. Người nhận cũng phải biết ơn.

24. Hiện nay trong xã hội có rất nhiều phương pháp giáo dục sớm. Nếu không thực sự hiểu, không biết làm thế nào thì đừng làm và đừng ép con.

25. Phải đảm bảo mỗi ngày đều có thời gian dành cho con, chơi với con.

26. Luôn có cách khiến con cười ít nhất vài lần một ngày để duy trì tâm trạng tốt.

27. Dạy trẻ cách đối mặt với thất bại. Con có thể không hài lòng, có thể bỏ cuộc, có thể cố gắng làm tiếp một lần nữa. Nhưng dứt khoát không khóc, không được suy sụp.

28. Nguyên tắc cơ bản là không bao giờ được đánh bạn trước, tấn công bạn trước. Trong nhà trẻ, có thể thu hút sự chú ý của cô giáo và các bạn khác bằng cách hét lên.

29. Con có quyền quyết định những việc liên quan đến con.

30. Khi con được 4,5 tuổi, hãy dạy con cách tiêu tiền và cho con tiền tiêu vặt hàng tuần.

Các mẹ có làm được 30 qui tắc này ko?








Tuesday, 4 March 2014

5 bước để bạn từ bỏ thói quen la mắng con







Trong cuộc sống nhiều áp lực hiện nay, các ông bố bà mẹ thường không thể tránh khỏi những lúc tức giận và la mắng con trẻ, đôi khi chỉ vì những lỗi rất nhỏ. Lý do cha mẹ mắng con mình bởi vì họ nhìn nhận cách cư xử sai trái của con một cách chủ quan. Họ cảm thấy thất vọng và cáu giận khi thấy những đứa trẻ không nghe lời và có thái độ chống lại mình. 

Theo như nghiên cứu thì có đến 3 trong 4 cha mẹ la hét, mắng mỏ con mình khoảng 1 lần/ tháng. Đây là một dấu hiệu không tốt. Hạ thấp hay trách mắng con của mình là việc làm ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý của trẻ. Những đứa trẻ thường xuyên bị la mắng sẽ có những hành vi, cư xử không tốt và quan hệ tình cảm với sau này cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Một lời khuyên chung là cha mẹ nên tránh dùng những câu như “Tại sao mãi mà con không nhớ nổi những cái này” hay “Cái gì con làm cũng hỏng là sao!”. Cách tốt nhất, khi trẻ mắc lỗi, bạn nên bắt đầu một câu bằng “Bố mẹ… “ hơn là “Con…”. Hãy nói những gì bạn không mong muốn, và sau đó thêm vào điều mà bạn mong muốn con mình thực hiện theo, ví dụ: “Bố mẹ rất không vui khi con làm việc này, vì vậy lần sau con hãy...”. 

Theo các chuyên gia, việc la mắng con là biểu hiện bất llực của cha mẹ trong việc dạy con. 

Dưới đây là một vài lời khuyên giúp bạn có thể kiểm soát được tâm trạng của mình trước khi định lớn tiếng với bọn trẻ

Thứ nhất - Hãy hít một hơi thật sâu. Bất cứ khi nào trẻ làm bạn không chịu nổi, thì hãy dừng lại, hít vào, và thở ra một cách nhẹ nhàng.

Thứ hai - Nghĩ về những nơi khiến mình thư thái. Tưởng tượng về một hòn đảo ấm áp, đắm mình dưới ánh nắng chan hòa của vầng thái dương. Bạn có thể tin hoặc không, nhưng dù sao điều đó ít nhiều có thể giúp ích cho bạn.

Thứ ba - Đếm  đến 10. Thay vì lớn tiếng thì việc đếm như vậy sẽ làm đứa trẻ của bạn sợ mà vào nếp ngay.

Thứ 4 - Chia sẻ với vợ hoặc chồng, hay ai đó tin tưởng những bức xúc của mình trong việc nuôi dạy con. Việc nói ra khiến bạn được giải tỏa và tìm được những lời khuyên khách quan. 

Thứ 5- Ra khỏi phòng. Khi mọi thứ sai sót, tôi thường để bọn trẻ ở một nơi yên tĩnh, an toàn và rời đi khoảng vài phút.



Theo: Pháp luật & Xã hội




Thursday, 5 September 2013

Sinh nhật An 5 tuổi










Sinh nhật lần này hổng có ba. Mẹ làm sinh nhật cho con trai hoành tráng chưa nè.Có cả quà dành riêng cho anh 2 và cho cả em bé nữa nè. Cả nhà vui lắm. Bé con pha trò làm cả nhà cười no cả bụng.  


Mẹ chúc con trai mẹ học giỏi và mau lớn nhé.






Yêu con trai nhiều.

Dạy gì cho trẻ







Câu hỏi của một người sắp sửa làm mẹ, tốt nghiệp đại học, chịu khó đến tham dự buổi nói chuyện vào 4 giờ chiều hình như đã khiến giáo sư Ngô Bảo Châu xúc động.

Có lẽ ông hiểu giữa bộn bề ngổn ngang của cuộc sống hôm nay, mối bận tâm lớn nhất của các bậc làm cha mẹ vẫn là đứa con của họ sẽ lớn lên thành một con người như thế nào chứ không phải là một người giàu có như thế nào, có chức vị lớn đến thế nào.


Thế nên ông đã chậm rãi trả lời câu hỏi ấy, đại ý: ông vốn không thích bị ai dạy dỗ theo một khuôn phép nào đó, càng không thể đưa ra những bài học của riêng mình cho ai.

Tuy nhiên, ông sẵn sàng chia sẻ với bà mẹ tương lai và mọi người đang nghe ông, rằng đến tận bây giờ trí óc ông vẫn in sâu những lời mẹ dặn từ tấm bé về phận làm người. Lời dặn ấy không nhiều, chỉ vỏn vẹn ba điều “trung thực - dũng cảm và trái tim rộng mở”.

Trung thực được đặt lên hàng đầu vì đó có lẽ là cái gốc của mọi sự trong cuộc đời của một con người. Đã từng có một tổng kết được rất nhiều người chia sẻ: Thực học mới thực làm, chỉ có thể làm thực mới có thể sống thực, tất cả bắt đầu từ thực học.

Trung thực với thực lực trí tuệ của mình, với tình cảm của mình; trung thực với thành tựu của người khác cho dù những thành tựu ấy có thể sẽ làm cho bản thân mình bị lu mờ đi và quyền lợi của mình vì thế sẽ bị ảnh hưởng. Gọi đúng tên của sự vật, hiện tượng mới có thể đặt đúng con người và công việc vào vị trí của nó.

Giá trị sự trung thực của mỗi người vì thế mà đem lại giá trị chung bền vững của cả xã hội. Trong sự trung thực đã đành có bao hàm cả dũng cảm (vì dám trung thực phủ nhận mình cũng đã là dũng cảm rồi).

Tuy nhiên, dũng cảm trong lời mẹ dặn làm người còn có chiều kích cao hơn thế. Đó là không chỉ dừng ở sự trung thực, dũng cảm còn là sự dấn thân đến cùng để bảo vệ một chân lý, để đưa ra ánh sáng công lý một điều bẩn thỉu, xấu xa nhằm góp phần làm cho cuộc đời công bằng hơn, tốt đẹp hơn.

Dũng cảm đã làm nên thái độ của hàng triệu người kiên quyết bác bỏ những luận điệu xảo trá xâm phạm chủ quyền đất nước trên bộ và trên biển. Sự dũng cảm, gần đây nhất, đã đưa đến hành động của tập thể những người phanh phui vụ nhân bản xét nghiệm ở Bệnh viện Hoài Đức, Hà Nội.

Thế còn trái tim rộng mở, lời dặn thứ ba ấy của mẹ có ý nghĩa đến thế nào khiến giáo sư Ngô Bảo Châu mang theo suốt bên mình từ tấm bé?

Phải chăng vì con người về bản chất là luôn cần đến tình yêu và sự quan tâm để có thể đương đầu với những bất trắc luôn có thể hiện ra bất cứ lúc nào trong cuộc đời.

Một đứa trẻ từ nhỏ luôn được chứng kiến vòng tay rộng mở của cha mẹ dành cho những phụ nữ mang thai không người thân thích, những tù nhân mới được trả tự do chưa biết phải bắt đầu hòa nhập cộng đồng như thế nào, những người tàn tật không có cơ hội kiếm sống...

Những đứa trẻ như thế lớn lên khó mà trở thành người ích kỷ, tham lam, độc ác, dám chà đạp lên sự công bằng xã hội. Khó mà trở thành những người cho phép mình hưởng một mức lương cao ngất ngưởng từ tiền thuế của nhân dân, khoảng cách trời vực với thu nhập của người lao động dưới quyền.

Ngày khai trường tới, sực nhớ tới câu hỏi “dạy gì cho một đứa trẻ?” khi nó sắp bước vào ngôi trường mà ở đó tưởng như mọi bài học đều có giá trị như nhau: học chữ và học làm người.

Mọi bài học đúng là đều có giá trị như nhau. Nhưng không nghi ngờ gì nữa, trong bối cảnh các giá trị sống trong xã hội của chúng ta đang bị đảo lộn đến đau lòng thì không thể quay lưng trước ý kiến cho rằng đó là hệ quả của việc chỉ quan tâm đến dạy chữ mà thiếu quan tâm đến giáo dục đạo đức trong một thời gian dài từ gia đình đến nhà trường, xã hội.

Nói một cách sách vở thì giáo dục đạo đức là dạy cho con người biết sống có kỹ năng cùng với biết tôn trọng, biết quan tâm người khác, biết cách trở thành công dân có ích cho cộng đồng, xã hội.

Còn nói một cách cuộc đời thì dạy một đứa trẻ là dạy về sự công bằng bắt đầu từ trung thực, dũng cảm và rộng mở trái tim mình. Xã hội chỉ có thể lành mạnh khi người ta xây dựng mối quan hệ dựa trên sự quan tâm và công bằng. Khi được đối xử bằng sự quan tâm và tình cảm, trẻ em hôm nay và người lớn ngày mai sẽ cảm nhận được sự công bằng - giá trị cốt lõi của một xã hội văn minh.

Và điều đó phải chăng cần được dạy thật thấu đáo từ trong mỗi gia đình, mỗi ngôi trường và rộng ra toàn xã hội.

NGUYỄN THẾ THANH




Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên