Powered By Blogger





Showing posts with label Thông điệp từ cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Thông điệp từ cuộc sống. Show all posts

Monday, 30 June 2014

Một Khoảnh Khắc & Cả Cuộc Đời






Cuộc sống chẳng là gì, nhưng một khoảnh khắc lại có thể làm nên tất cả!

Có khi cuộc sống không là gì cả nhưng một khoảnh khắc lại là tất cả! Và những khoảnh khắc ấy là những miếng ghép cho cuộc sống, dần dà chúng hiện lên theo năm tháng tạo nên một bức tranh to hơn, rộng hơn mà khi càng khôn lớn, con người ta ai cũng muốn vẽ lên đó những gam màu tươi sáng nhất định.

Khoảnh khắc ấy là nước mắt…


Khi lắng nghe tiếng khóc chào đời của bạn, cha mẹ bạn đã khóc, vì có một sinh linh bé nhỏ đã chào đời. Trong khoảnh khắc linh thiêng ấy, bạn là món quà mà tạo hóa ban cho cuộc đời, để cha mẹ thêm yêu thương gắn bó, cho một nụ cười nhăn nheo trên đôi mắt ông bà. Một khoảnh khắc tạo nên cuộc đời…

Khoảnh khắc ấy là niềm vui…

Khi bạn nói nói được một từ đầu tiên, cha mẹ đã rất vui. Đó là vì bạn đã bắt đầu gõ cửa một thế giới mới. Những tiếng đầu tiên, ôi thiết tha làm sao. Trẻ con dễ thương bởi giọng nói của chúng, những từ ngữ trong sáng, làm bố mẹ quên đi cả những nỗi vất vả cực nhọc đời thường. Một khoảnh khắc vượt lên trên cuộc đời…

Khoảnh khắc ấy là nỗi buồn…

Khi bạn thất bại trong kì thi học sinh giỏi, bạn đã khóc và nghĩ rằng chưa bao giờ lại thấy buồn và thất bại như thế này. Nhưng rồi cha mẹ vẫn bên bạn, động viên an ủi bạn, cho bạn hơi ấm, tình thương cũng như một chỗ dựa để bạn có thể vững bước hơn nữa trên đường đời. Một khoảnh khắc khắc sâu trong tim rằng cả cuộc đời đâu mãi chỉ có niềm vui…

Khoảnh khắc ấy là sự tin tưởng…

Đó là ngày nhận tin báo con đỗ Đại học, mẹ đã cố gắng dành dụm đủ tiền để con lên thành phố học. Mẹ lo cho con, cuộc sống nơi thành thị, rời xa vòng tay cha mẹ. Liệu con có làm được không? Mẹ yên tâm, con sẽ làm được. Chim non sẽ cất cao đôi cánh, bay khỏi tổ và đi đến với bầu trời tự do phải không mẹ? Cha không nói gì nhưng trong mắt cha là niềm vui, là sự tin tưởng rằng con sẽ làm được và làm tốt đúng không ba? Một khoảnh khắc mở ra một cánh cửa mới trong hành trình gian nan đi đến cuối con đường mang tên Cuộc Đời…

Khoảnh khắc ấy là sự yêu thương…


Chứng kiến đứa con bé bỏng ngày nào lớn khôn, giờ đã thành cô dâu, chú rể rồi, mẹ đã khóc thầm. Những giọt nước mắt hạnh phúc khi mà mẹ tin rằng đàn con của mẹ nay đã lớn khôn, đã bay đi xa. Nhưng mẹ ơi, tổ ấm nơi này vẫn luôn là mái nhà của chúng con. Chúng con vẫn sẽ luôn hướng về tổ ấm này. Vì nơi ấy con biết vẫn có vòng tay cha mẹ vỗ về… Con tin tưởng người đàn ông này, con tin tưởng người phụ nữ này, người sẽ mang lại hạnh phúc trong suốt phần đời còn lại cho con. Vậy nên cha mẹ hãy yên tâm nhé! Con lớn rồi!

Một khoảnh khắc mà những niềm vui, nỗi buồn giao nhau, hòa quện, trộn lẫn trong cuộc đời… Khoảnh khắc ấy là sự mất mát…


Sự lớn khôn của con đổi lấy những nếp nhăn trên vầng trán cha, những sợi bạc trên mái đầu mẹ. Và khi con cái đã lớn khôn, cha mẹ ra đi, cho đến lúc này mới được nhìn thấy nụ cười mãn nguyện trên môi cha. Vì cha biết con đã sống tốt và làm được những gì cha mong ước. Nhưng con biết cha mẹ sẽ dõi theo chúng con, vẫn sẽ yêu thương các con như ngày nào… 

Khoảnh khắc ấy chỉ trọn vẹn một nỗi buồn. Một nỗi buồn cho một cuộc sống tiếp diễn…

Lá rụng về cội… Và khi chiếc lá rụng về nơi vốn sinh ra nó, ấy là kết thúc một chu trình cuộc đời. Nhưng hãy biết rằng bức tranh này sẽ lại có những thế hệ tiếp theo vẽ tiếp. Làm cho nó rộng hơn, sáng hơn và tươi hơn bao giờ hết.

Nhưng rồi trong số những gam màu sáng, hãy có những gam màu tối đan xen, để tổng thể bức tranh không quá chói lòa, chỉ vừa vặn đủ để có một nụ cười…


Cả cuộc sống chẳng là gì, nhưng một khoảnh khắc lại có thể làm nên tất cả!

Trân trọng cuộc đời để thấy yêu thương nhiều hơn bạn nhé!



Theo TTVN





Thursday, 5 June 2014

Nuôi con vẫn tốt hơn nuôi thú cưng









Hôm thứ Hai, trong một thông điệp gửi đến các cặp vợ chồng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói rằng: Những người bạn bốn chân không mang lại tình yêu và sự tin kính như nuôi nấng một đứa trẻ. Đức Cha còn nói rằng việc quyết định không sinh con sẽ chỉ mang lại cho các cặp vợ chồng không gì khác ngoài sự cay đắng của nỗi cô đơn.




Trong một thánh lễ dành cho một nhóm 15 cặp vợ chồng đã kết hôn từ 25 đến 60 tuổi, diễn ra tại nhà nguyện ở Santa Maria, Vatican hôm thứ Hai, Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh tầm quan trọng của ba yếu tố quan trọng trong một cuộc hôn nhân thành công: Lòng trung thành, sự kiên trì và sự đơm hoa kết trái.



Đức Cha đã khuyên các cặp vợ chồng không sinh con hãy dành thời gian nuôi nấng con cái thay vì chăm sóc những con vật nuôi – thú cưng. Khi nói đến vấn đề ‘văn hoá của hạnh phúc’, Đức Giáo Hoàng nói rằng trong khi một cuộc sống không con cái sẽ giúp các cặp vợ chồng thoải mái tận hưởng những kỳ nghỉ thì sau cùng họ vẫn sẽ kết thúc trong sự cô đơn.



Ngài nói: “Thứ gọi là ‘nền văn hoá của hạnh phúc’ bắt đầu có từ 10 năm trước đây đã làm cho chúng ta nghĩ và tin rằng: Cuộc sống sẽ tốt hơn nếu không sinh con. Quả thực, các bạn có thể cùng nhau đi khám phá thế giới, đi nghỉ mát, hay mua một biệt thự ở vùng ngoại ô, được tự do thoải mái mà không vướng bận. Và các bạn cho rằng chỉ cần nuôi một con chó nhỏ, hai con mèo là hạnh phúc của bạn đã trọn vẹn. Liệu điều này là đúng chăng? Các bạn có nhìn thấy những gì đang thực sự diễn ra hay không? Sau những chuỗi ngày thong thả ấy, đến cuối cuộc hôn nhân, khi các bạn bước sang độ tuổi có thể cảm nhận được sự cô đơn, những gì còn lại chỉ là sự cay đắng của cô đơn. Cuộc hôn nhân của các bạn đã không sinh hoa kết trái, đó không phải là điều mà Chúa Giê su đã làm cho Hội Thánh: Ngài đã làm cho Hội Thánh sinh hoa kết trái. Nói cách khác, việc chăm sóc những đứa trẻ của các bạn sẽ tốt hơn là đổ tất cả yêu thương vào những người bạn bốn chân có lông mà các bạn nuôi.” -Linh Lan/calitoday



Cặp đôi hoàn hảo Brad-Angelina và 6 đứa con vì sao họ không nuôi thú cưng theo lối sống thời thượng?




Được như thế này sẽ là một gia đinh hoàn hảo


Nguồn:


Monday, 5 May 2014

Tổ hợp phím Ctrl + Z




Trong chương trình Word, khi cần lấy lại đoạn văn vừa xóa, bạn chỉ cần bấm tổ hợp phím tắt Ctrl z, đoạn văn bản vừa bị xóa sẽ trở lại. Vâng, đó là chuyện soạn thảo văn bản, vậy còn cuộc sống, liệu có nút Ctrl z không?

Nhìn lại cuộc đời, nhiều khi chúng ta vẫn thường thốt lên hai tiếng “giá mà…” đầy tiếc nuối. Chúng ta tiếc nuối vì một quyết định sai lầm, một việc làm sai trái, một câu nói gây đổ vỡ tổn thương. Tất cả những quyết định, những việc làm và lời nói ấy dù đã là quá khứ nhưng vẫn như những bóng ma vẩn vờ ám ảnh hiện tại và tương lai của chúng ta, để rồi khi ký ức đổ về rần rật, nó dồn ứ trong một cụm từ nghèn nghẹn cay cay: “giá mà…”.

Tuy nhiên, nếu chỉ là tiếc nuối, đời chúng ta sẽ kéo lê theo một gói nặng nề những ký ức buồn. Thực tế, khi thốt lên hai từ tiếc nuối ấy, chất chứa bên trong vẫn còn đó bao niềm hy vọng. Hy vọng diễn tả qua ước muốn. Một cách sâu xa, hai tiếng ấy cũng đồng thời nói lên một ước muốn. Ước muốn được trở lại quá khứ, ước muốn được sửa sai, được Ctrl z, được làm lại từ đầu…Vấn đề là liệu ước muốn ấy có thay đổi được gì? Hay phải chăng cũng chỉ như một dòng tái bút, cũng chỉ là một “ước gì”?

Điều khó khăn là chúng ta thường bám víu vào quá khứ, nỗi ám ảnh của những vết thương hằn sâu khiến chúng ta chỉ mục chú vào quá khứ và không thể bứt mình ra khỏi đó được. Chúng ta thường dễ thấy một vết mực loang trên tờ giấy trắng mà không thấy 99% mặt giấy còn lại vẫn trắng tinh khôi. Nhiều khi một khiếm khuyết nhỏ cũng khiến chúng ta thiếu tự tin, dù rằng chẳng mấy ai để ý đến điều đó. Sự thật là có những lầm lỗi, chỉ là chính chúng ta chưa tha thứ cho mình mà thôi.

Tôi nhớ ở đâu đó có một gian phòng, người ta trưng bày rất nhiều những tấm kính ở nhiều góc độ khác nhau cùng quay mặt về phía trung tâm gian phòng, và khi bạn bước vào đó, nếu bạn chỉ tay vào tấm gương, bạn sẽ thấy tất cả đều chỉ tay về phía bạn. Còn nếu bạn mỉm cười, bạn sẽ thấy tất cả đều mỉm cười với bạn. Ngụ ý của tác phẩm trưng bày này thật ý nhị sâu xa, nhất là trong trường hợp chúng ta phạm phải một sai lầm, phải chăng những ngón tay chỉ trích kia đều là của chính chúng ta?

Có lần tham quan đường tranh thư pháp ở Sài Gòn, tôi chứng kiến một nghệ nhân đã biến một giọt mực rơi vô tình trên nền giấy gió thành một nhánh đào xuân rực rỡ. Thật hay, biết đâu được chúng ta cũng có thể biến những giọt mực rơi vô tình rơi trên trang giấy cuộc đời thành một tác phẩm nghệ thuật, nếu chúng ta có một chút “nghệ sĩ” trong mình, thay vì làu bàu ném nó vào niềm ký ức đen tối nào đó.

Mỗi ngày mới đều là một cơ hội, và khi tôi chấm dứt một hành trình, nghĩa là tôi đang bắt đầu một hành trình mới. Khi tôi phạm một lầm lỗi, thế giới không hoàn toàn sụp đổ dưới chân tôi, ngày mới lại lên và tôi vẫn luôn có cơ hội để sửa sai, để làm lại từ đầu. “Einstein từng được xem như một cậu bé chậm hiểu. Ông không thể thi vào trường đại học Bách khoa Thụy Sĩ ở Zurich và phải học ở một trường khác nhỏ hơn. Chưa hết, sau khi tốt nghiệp, ông cũng phải mất hai năm để tìm được công việc đầu tiên. Thế nhưng, Einstein vẫn kiên định viết những bài báo và luận văn khoa học của riêng mình từ năm 1901 đến năm 1905 (trong đó có thuyết tương đối) và thành công rực rỡ năm 1909. Ông trở thành một nhà khoa học hàng đầu thế giới và được xem như một trong những trí tuệ lỗi lạc nhất của loài người”.*

Bạn thân mến, có thể cuộc sống không có nút Ctrl z, nhưng cuộc sống luôn dành cho chúng ta cơ hội, phần còn lại là chính chúng ta. Biết đâu, một lúc nào đó khi nhìn lại đời mình, chúng ta sẽ tự hào thốt lên rằng: “Giá mà không có cú ngã ấy, chắc là tôi đã không có ngày hôm nay”. Mong chúng ta có thể thốt lên thật nhiều những “giá mà…” như thế.

Coppy từ: http://m21love.blogspot.com








Saturday, 22 February 2014

Hạnh phúc vô biên










Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.

Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày.

Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện... Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Ngày và đêm dần trôi...Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái như đang trong giấc ngủ.

Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Thế rồi ông nhận ra, đối diện với cửa sổ là... một bức tường xám xịt.

Ông tâm sự với cô y tá, ông không hiểu làm sao mà người bạn khốn khổ cùng phòng của ông có thể mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ mặc dù thực tế nó không hề có. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên".

Các bạn ạ, hạnh phúc không đơn giản là sống trong nhà cao cửa rộng, ăn ngon, mặc đẹp... mà hạnh phúc là khi mang lại niềm vui cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi đi một nửa, còn hạnh phúc được sẻ chia sẽ nhân lên gấp nhiều lần!

Sưu tầm

Sunday, 26 January 2014

Những điều phụ nữ cần làm trước khi chết








Chia sẻ của đạo diễn Lê Hoàng để cổ động chị em luôn sống thoải mái "thả ga", như hôm nay là ngày cuối cùng được sống.

Cùng đọc và cười mỉm với 45 điều phụ nữ nên làm trước khi chết:




1. Mặc quần đùi, đá bóng với một lũ đàn ông.
2. Đi trễ hẹn với chàng trai mình yêu.
3. Vào tiệm gội đầu loại sang trọng khi túi có rất ít tiền.


4. Ngồi một mình trong bar, uống hết một chai rượu.
5. Đi bộ trên vỉa hè ở đại lộ trung tâm chiều chủ nhật bằng guốc cao gót, vừa đi vừa ngẩng cao đầu.
6. Ăn cơm xong, quẳng đĩa bát đấy, không thèm rửa trong ba ngày.
7. Ra phố, trên đầu tóc vẫn quấn lô.
8. Nhận một lá thư của trai hâm mộ, vứt vào sọt rác mà không hề mở ra.
9. Đóng sập cửa lại trước mặt mẹ chồng.
10. Khóc một mình không rõ lý do.
11. Mặc váy mỏng và rộng ra đường khi trời đang có gió.
12. Viết thư cho một nam tài tử điện ảnh để nói rằng anh ta đóng phim dở ẹc.


13. Ăn một mình hết nửa cái bánh kem.
14. Nuôi một con chó con. Lúc cáu đá cho nó một lần.
15. Gọi các bạn gái về nhà đập phá lúc cha mẹ vắng nhà.
16. Bị dị ứng vì keo xịt tóc.
17. Mặc bikini chụp ảnh trong rừng.


18. Uống rượu say, tỉnh dậy phát hiện ra một chàng trai dưới gầm giường.
19. Mặc váy đầm, trang điểm lộng lẫy, ngồi ăn bún bò vỉa hè.
20. Ngồi trong quán cà phê, châm một điếu thuốc lá, nhả khói vào đám đông rồi về nhà ho sặc sụa.
21. Chạy chân trần trên bãi cát bờ biển, vừa chạy vừa hét lên.
22. Cho một con mèo uống sữa.
23. Ngồi bên cửa sổ chải đầu soi gương.


24. Ghi tên thi hoa hậu, nhưng tới cửa thì bĩu môi không vào.
25. Gọi điện thoại cho một chàng trai vào lúc hai giờ sáng.
26. Soi gương toàn thân cả trước lẫn sau.
27. Xem một bộ phim hoạt hình tại rạp. Xem một bộ phim kinh dị một mình tại nhà.
28. Bắn một khẩu súng. Nhằm vào một lon bia.
29. Tắm biển ban đêm với một chàng trai đẹp.
30. Làm quen với một người bạn trai trên một chuyến phi cơ.
31. Về quê. Gặp rắn bò trên bãi cỏ.
32. Làm phù dâu cho một đám cưới, sau đó định không lấy chồng.


33. Mua một bộ đồ ở tiệm rất háo hức, về nhà mặc thử lại sau đó vứt đi không bao giờ dám nghĩ tới.
34. Ra sân vận động xem bóng đá, hò hét mà chẳng hiểu gì.
35. Thức cả đêm xem một bộ phim truyền hình Hàn Quốc. Mấy tháng sau nghĩ lại thấy mình điên.
36. Cầm chổi đuổi theo đập một con chuột.
37. Bỏ ra khỏi nhà suốt đêm khi chồng nhậu say.
38. Đọc một cuốn tiểu thuyết Quỳnh Dao. Cười phá lên vì thấy nó quá sến hoặc khóc thổn thức vì cảm động.
39. Tự sửa bếp gas hoặc bếp điện. Chùi tay vào vạt áo.


40. Nằm trên giường ăn khế chấm muối ớt.
41. Nhặt một chiếc lá khô ép vào sổ tay.
42. Vừa đi đường vừa cắn vào quả ổi cắm vào cái que.
43. Làm cháy một món ăn. Làm vỡ một cái bình hoa.
44. Nhảy múa một mình trong phòng tắm.
45. Không nhìn mặt một đứa bạn thân.


-Theo Freely-

Sunday, 19 January 2014

Hãy ca ngợi mùa đông









Mỗi lần Tết đến chúng ta đều nao nức đón xuân.  Đó là một niềm vui không thể chối cãi, không nên từ khước, chỉ có thể được hoàn toàn đón nhận, với kỳ vọng sẽ luôn luôn hiện thực. Sang mùa hè, ta vui khỏe, rong chơi, sống lại những kỹ niệm yêu dấu thuở học trò.  Và không mùa nào đi vào văn chương nghệ thuật bằng mùa thu, cũng là mùa của tình yêu. Mùa xuân, mùa hè, và nhất là mùa thu, bao giờ cũng được mong chờ, ca tụng.

Còn mùa đông?

Trừ những người chơi các môn thể thao mùa đông (trượt tuyết, ngồi câu trên mặt hồ băng giá) ở miền ôn đới, dường như ít ai mong đợi mùa đông. Ngày thì ngắn, đêm thì dài, trời thì thường âm u, gió thì buốt, cây cối thì trơ trụi đìu hiu, và (đến tuổi nào đó), khớp xương thì bắt đầu đau nhức.  Mùa đông là mùa của trầm cảm.  Quả vậy, tử suất vào mùa đông (nhất là tự tử!) là cao nhất trong bốn mùa.  Đa số chúng ta nhìn mùa đông với ác cảm, thậm chí sợ hãi, chỉ mong nó chóng qua, bởi vì mùa xuân (ồ, mùa xuân!) mới là đáng mong chờ!
Có phải như thế là oan cho mùa đông lắm không? Hay chính chúng ta không thấy giá trị của mùa này, cái đẹp (tạm gọi là như thế), và sự cần thiết của nó?


■ Mùa của hồi tưởng và chuẩn bị


Chúng ta cần mùa đông để hồi tưởng.  Nếu mùa xuân là mùa của tuổi thơ, mùa hè là của những chàng trai vạm vỡ và mùa thu là của các cô gái rụt rè thì mùa đông là của những người chín chắn, trưởng thành (da không còn căng, nhưng chưa nhăn hẳn). Nó không pbải là mùa của mơ mộng u hoài (như mùa thu), cũng không phải vui chơi, hưởng thụ như mùa xuân. Mùa đông là mùa của trầm mặc, của kiểm điểm.  Đó là mùa để đọc, để viết, để chiêm nghiệm.

Trong một cuốn sách gần dây, Douwe Draaisma (giáo sư sử học người Hà Lan) đã ca tụng tuổi già.  Càng già thì càng hay quên những gì vừa mới xảy ra, nhưng lại càng nhớ nhiều hơn về những ngày xưa xa xăm, rất cũ.  Điều ấy làm ấm lòng người. Vào mùa đông cũng vậy, chúng ta ít nhớ đến mùa thu vừa tàn mà lại nhớ đến nhiều hơn mùa xuân, mùa hè đã xa hơn trong quá khứ.

Không ít người sẽ cho rằng mùa thu mới là mùa của hồi tưởng.  Đúng một phần. Khi lá vàng rơi rụng thì có ai không nhớ những ngày xuân, ngày hè?  Nhưng sự hồi tưởng vào mùa thu là một nhớ nhung của luyến tiếc, là cái vẫy tay cuối cùng với mộng mơ (bao giấc mơ vào mùa xuân đã hóa thành ảo vọng vào mùa thu?), một sự hồi tưởng ướm đầy ủy mị, u hoài. Sự hồi tưởng của mùa đông là khác. Đó là hồi tưởng khi những luyến tiếc đã phôi pha. Hồi tưởng vào mùa đông là hồi tưởng của sự trưởng thành, không phải để nhung nhớ vẩn vơ (mà người trưởng thành biết là vô ích) nhưng nhằm rút kinh nghiệm cho thời gian sắp đến. Một sự hồi tưởng thẳng thắn, nghiêm khắc và thực tế.

Mùa đông không chỉ là mùa của hồi tưởng, của cảm xúc. Là giao thời giữa mùa gặt và mùa trồng trọt mới, mùa đông còn là lúc chuẩn bị cho tương lai.  Vào mùa đông, chúng ta không thể lười biếng ngồi đợi xuân về.  Chúng ta phải quyết liệt tu thân, dưỡng tính, học hỏi, nghiên cứu.  Lửa hi vọng về một mùa xuân rực rỡ chỉ có thể được giữ gìn bằng những nổ lực suy nghĩ, hoạch định, tự trau giồi, trong những ngày giá buốt của mùa đông.


■ Mùa của hòa đồng và dân tộc



Điều ít người thấy ở mùa đông là nó phơi trần sự hòa đồng của tạo vật. Hãy nhìn kỹ: một cách nào đó, mùa đông là mùa của những “mẫu số chung”, nghĩa là của hòa đồng.  Sau khi những chiếc lá khác nhau của mọi loài thảo mộc đã rụng vào mùa thu, và trước khi những bông hoa khác nhau nở ra vào mùa xuân, đôm trái vào mùa hè, là những cành khô giống nhau của mùa đông. Đừng xem sự  khô cằn của cây cối mùa đông như biểu hiện cái tận cùng của tử vong, hãy nhận ở đó mầm chứa đa dạng của sự sống.

Một điều lạ nữa là chính trong sự tỉnh lặng mùa đông còn có một sự hòa đồng tuyệt đỉnh của âm thanh. Không một “nốt” nào là chung cho tất cả mọi bài nhạc như “nốt” lặng im (điều mà nhạc sĩ tài danh John Cage đã khai thác trong bản 4’33” nổi tiếng, một bản nhạc mà nhạc sĩ không làm gì cả, chỉ ngồi yên trong 4 phút 33 giây!).  Hãy lắng nghe sự im lặng ấy vào mùa đông. Hãy hòa đồng vào giấc ngủ chung của vạn vật.

Đôi khi, sự đồng cảm của mùa đông đến thật bất ngờ, trong một khoảnh khắc đã ngỡ là tịch liêu. Những ai đã sống ở những vùng có tuyết vào mùa đông thì mới thấy vạn vật đúng là như nhau vào mùa đông, vì cùng phủ chung một màu tuyết trắng!  Rồi, nếu ai đó có can đảm mặc áo ấm đi ra ngoài, ví dụ như vào một đêm trăng sáng… sẽ thấy cái tỉnh lặng hòa đồng của tạo vật.  Và khi nhìn lại những vết chân trên tuyết của mình, mới thấy chúng thực sự là của mình.  Nhưng nếu bổng nhiên có một dấu chân lạ gần đó thì lại thấy một sự thân thuộc.  Ai đây?  Một sự đồng cảm khó nói, tò mò, và thích thú… Những vết chân trên tuyết ấy, tưởng đâu là cô đơn, bổng gợi lên một sự mừng rỡ của hòa đồng, một cái bắt tay vô hình với một người mà mình không biết.

Mùa đông không phải chỉ cho cá nhân, nó còn cho cả một dân tộc. Nhưng mùa đông của một dân tộc không nhất thiết trùng hợp với mùa đông của khí hậu thiên nhiên.  Đó là giai đoạn trầm lắng sau mùa thu của cách mạng.  Mùa đông của dân tộc đòi hỏi thử thách và kiên trì, nhất là những thử thách do chia rẽ, do những bất công giàu nghèo (một sự chênh lệch không thể rõ ràng hơn qua cảnh tượng những người run rẩy trên đường phố, co ro trước những biệt thự huy hoàng, ấm áp, những buổi tiệc giáng sinh với tiếng nhạc bập bùng).  Song chính những cách biệt đó là chất men dấy lên lòng nhân ái, nghĩa đồng bào. Đó là bài học vô giá, thậm chí là sứ mệnh, vào mùa đông của dân tộc.

Tất nhiên, không có gì không đượm một chút buồn.  Mùa đông cũng thế, bởi vì đối với mỗi chúng ta, một mùa đông nào đó sẽ là mùa đông cuối cùng của đời mình.  Đó là định mệnh không ai có thể tránh.  Nhưng có một cách nhìn rất hay về cái chết, đó là “về với ông bà”.  Lối nhìn ấy nhắc ta rằng chết không chỉ là chia tay với những người còn sống, mà còn là sự gặp lại tổ tiên, thân nhân, bạn bè đã quá vãng.  Không ai biết cuộc “trùng phùng” ấy sẽ ra sao, nhưng dù đó không phải là gặp lại nhau với thân xác thì cũng là trong sự hòa quyện miên viễn của cát bụi, nếu không là của tâm linh.

Nhưng sự chết tất yếu của mỗi người lại là sự khác biệt giữa cá nhân và dân tộc. Dân tộc không bao giờ chết.  Sau cuộc đời của mỗi cá nhân sẽ là con, là cháu. Dân tộc là những thế hệ nối tiếp nhau, hoài hoài, vô tận. Như vậy, mùa đông nào của dân tộc cũng sẽ được tiếp theo bằng mùa xuân! Bởi thế mùa đông (như bất cứ mùa nào) của mỗi người, dù có thể là mùa cuối cùng của cá nhân người ấy, chỉ là một khúc đoạn trong dòng sông miên viễn của đất nước. Đối với dân tộc, sau mùa đông bao giờ, bao giờ, cũng là mùa xuân.


■  Mùa xuân sẽ không đến nếu không có mùa đông

Dù không thể phủ nhận rằng ngày Tết, mùa xuân, là đáng mong chờ, vẫn cần hỏi lại: Có gì làm ta hưng phấn hơn những ngày cuối đông? Đó là những ngày mà cái áo mới đã may nhưng chưa mặc, cái bánh đã nấu nhưng chưa ăn, chén rượu đã rót nhưng chưa hớp, một chuyến du lịch mà hành trang đã sẵn nhưng chưa lên đường?

Chúng ta lao động, vui chơi, hưởng thụ vào những mùa khác, nhưng chúng ta cần mùa đông.  Mùa đông không phải chỉ là khoảng thời gian cắn răng chịu đựng chờ xuân đến.  Ta hãy sống, sống mãnh liệt, từng ngày của mùa đông như vào những ngày mùa xuân, mùa hè, mùa thu.  Chúng ta có thể dừng lại, nghỉ ngơi trong giây phút nếu thấy cần, nhưng rèn luyện thì luôn luôn phải.

Tôi vẫn háo hức với mùa xuân, rạo rực với mùa hè, rung cảm với mùa thu.  Nhưng mùa đông đối với tôi là một sự thử thách, đó là mùa của chiêm nghiệm, của hoài cỗ, của trưởng thành.  Mùa đông không khác gì một cuộc tình chung thủy, đã qua nhiều thử thách, vui buồn, thân thuộc và khoan dung, êm đềm và không đòi hỏi. Và đối với dân tộc thì mùa xuân sẽ luôn luôn đến, dù chúng ta còn đang giữa những đêm dài của mùa đông.


Trần Hữu Dũng
Theo Viet-Studies





Monday, 6 January 2014

Hãy Kiểm chứng và Cân bằng.








Thông điệp ngắn là: Check and Balance – Hãy Kiểm chứng và Cân bằng.

Hiệu Minh blog ít khi bàn đến chuyện lộ hàng, phản cảm. Nhưng có bạn email nhờ bình về bức ảnh 1 cô gái khoảng hơn 20 tuổi, mặc váy ngắn, miệng cười rất tươi nhưng đứng tạo dáng phản cảm trên bức tượng một vị tiền nhân 1 tay cầm sách, 1 tay cầm ly trà.

Báo TPO, VNE, Dân Trí và nhiều blog, facebook… thi nhau đăng lại với comment lên án cô gái và hành động phản cảm trên.

Tôi chỉ lưu ý bạn đọc hãy nhìn kỹ bức ảnh, cái chùa có dáng vẻ Trung Quốc, Triều Tiên gì đó. Ngói ống ít khi dùng trong chùa Việt Nam, bức tượng dường như làm bằng đồng, khá công phu, tôi thấy chùa VN ít có tượng đồng để ngoài trời.

Thêm vào đó, phía bên phải ảnh có hòn đá cảnh, nhô ra một chữ nho (trung – 中 viết theo mẫu thảo? – nhờ bác nào biết tiếng Hán xem hộ ) hơi mầu xanh. Chữ mầu xanh thì người Hoa hay dùng, người Việt thiên về mầu đỏ hay vàng. Khung cảnh tịch mịch, giống với chùa Trung Quốc hay nước nào đó hơn là VN.

Thêm nữa, cô gái với áo đỏ, túi đỏ, tóc đuôi gà vắt vẻo, không giống với giới teen VN hiện nay lắm. Cái túi trông khá sang trọng, đôi ủng cũng thế, các bạn nữ thử đoán xem là hàng hiệu gì.

Tôi đi xa VN lâu nên có thể không biết hết kiểu ăn mặc các bạn trẻ VN hiện nay, và chùa VN cũng không biết nhiều.

Nhưng thông điệp của tôi là, bạn hãy cẩn thận với những bức ảnh hay thông tin trôi nổi kiểu này trên internet. Hãy kiểm chứng trước khi ném đá. Check and Balance, please.

Một ảnh hay một thông tin xác thực cần hội tụ đủ 5 chữ W (Five Ws), mà các nhà báo chuyên nghiệp cần nắm vững.

Who is it about? Ai, nói về ai

What happened? Cái gì đã xảy ra

When did it take place? Xảy ra khi nào

Where did it take place? Ở đâu

Why did it happen? Tại sao

Ngoài ra còn có chữ How (làm thế nào) cũng thuộc vào câu hỏi mà nhà báo cần trả lời khi viết tin. Giới blogger cần học kỹ những nguyên tắc vàng trên.

Các bạn tìm ra được cái chùa này ở VN và cô gái này là người Việt thì hãy nên phản hồi. Tất nhiên, nếu là cô gái nước ngoài cũng xứng đáng nhận một rổ đá.

Chúc các bạn đón năm mới vui.

Hiệu Minh




Năm 2014: Hãy thay đổi thế giới từ những điều nhỏ nhất









Năm 2013 đã kết thúc trong những sự mâu thuẫn, xung đột… những ý định còn dang dở… những cơn khủng hoảng không lớn không nhỏ… mọi thứ dường như đều đang treo ngược. Vẫn tiếp tục trào lưu phản biện xã hội từ đầu thế kỷ 21 đến giờ, năm 2013 tràn ngập trên Internet những tiếng kêu than, chửi rủa, oán trách… Đôi khi sự phản biện và phản ứng của trước nó trở thành trò cười cho người dân lúc trà dư tửu hậu. Nhưng sau khi cười xong, sự thật là, mọi chuyện vẫn thế. Chúng ta vẫn sống trong một xã hội trì trệ, lười biếng, nô lệ và kém hiểu biết. Đã đến lúc chúng ta phải tự hỏi: tình trạng này có nên kết thúc hay chưa?

Trong số chúng ta, ai ai cũng bức xúc với thực trạng xã hội, cho dù bạn sống trong môi trường sung túc hay đang phải chịu số phận bất công. Thiên nhiên bị tàn phá, xã hội đang suy thoái, giá trị đạo đức băng hoại, con người có giá trị không còn giống như con vật nữa mà giống như những cỗ máy, sự thông thái được thay thế bằng những hiểu biết nhảm nhí… Đó là thế giới chúng ta đang sống. Chúng ta sẽ đổ lỗi cho ai? Ai là người thực sự gây ra những điều này? Những chính trị gia ư? Những tập đoàn kinh tế ư? Những kẻ âm mưu thiết lập quyền kiểm soát trên thế giới này ư? Người dân đổ lỗi cho chính phủ của họ, những cá nhân chửi bới hệ thống, những con người oán trách cộng đồng mình bị buộc phải phụ thuộc… Chửi bới, đổ lỗi, kêu than là một liệu pháp tâm lý mang tính xã hội, nhưng nó không giải quyết được các vấn đề của thế giới này.

Hãy nhìn vào Việt Nam hiện nay, bạn sẽ thấy rất rõ. Trên mạng xã hội, nhiều người dân kêu gào chửi bới chính phủ và các cơ quan công quyền, nhưng chửi bới không có tác động gì đến hệ thống chính trị để hệ thống này phải thay đổi theo chiều hướng tốt lên. Chúng ta chê bai người Việt, rằng người Việt xấu xí, người Việt nghèo nàn, người Việt dốt nát, người Việt hèn hạ… Chê bai dân tộc của mình liệu có thể làm phẩm giá của các bạn cao hơn? Chúng ta nhao nhao bê đủ loại mô hình của Tàu, của Mỹ, của Liên Xô, của Nhật, của Trung Đông, của Bắc Âu… về nước và một cách chủ quan, chúng ta nghĩ rằng mớ kiến thức đó sẽ khai hóa cho dân Việt. Chúng ta đang cố biến đất nước chúng ta giống một đất nước khác, biến dân tộc chúng ta thành một dân tộc khác. Điều đó khiến chúng ta trở thành nô lệ. Nô lệ của sự hèn nhát, nô lệ của sự sùng bái vật chất và quyền lực, nô lệ của sự kém hiểu biết. Có phải hệ thống trói buộc chúng ta? Hay chính chúng ta tự trói buộc mình? Chúng ta hèn nhát thỏa hiệp, hèn nhát chịu đựng thay vì nỗ lực để thay đổi . Một xã hội trông chờ toàn bộ vào sự vận động của chính phủ, một dân tộc trông chờ vào cá nhân kiệt xuất… và chúng ta đòi tự do? Điều đó thật nực cười.

Đây là thế giới chúng ta đang sống, nếu chúng ta không nỗ lực để kiến tạo, không nỗ lực để thay đổi thì thế giới sẽ không bao giờ vận hành theo chiều hướng nhân bản hơn và văn minh hơn. Tham vọng quyền lực đang bao trùm khắp nơi, và để giữ vững quyền lực, những kẻ nắm quyền cần đám đông nô lệ hơn cá nhân tự do. Nhưng nếu bạn chỉ thẳng mặt và muốn hủy diệt quyền lực thì bạn đang cố gắng tạo dựng một dạng quyền lực khác. Thật chẳng khác nào như F.Nieztches đã từng viết: “Đừng bao giờ chống lại quỷ dữ, bởi nếu không bạn sẽ thành quỷ dữ”. Nếu một quyền lực khiến thế giới rơi vào cảnh nô lệ, thì quyền lực khác thay thế nó cũng chỉ khiến chúng ta trở thành nô lệ theo cách khác.

Vậy làm thế nào để cải tạo thế giới này? Đơn giản hơn chúng ta tưởng mà cũng khó khăn hơn chúng ta tưởng. Trong lịch sử, nhiều người đã hết mình sáng tạo và đấu tranh cho một xã hội công bằng hơn, văn minh hơn. Lịch sử nước ta cũng có không ít những anh hùng, những chí sĩ dành cả đời để bảo vệ người nghèo, để khôi phục tinh thần dân tộc Việt. Nhưng nếu bạn nhìn ở một khía cạnh khác, bạn sẽ thấy rằng những danh nhân lịch sử ấy chỉ là sự kết tinh, những người thật sự làm thay đổi thế giới là những người rất dỗi bình thường, những người vô danh. Họ tìm ra cách canh tác, trồng trọt, họ thiết lập nên hệ thống giao thương, họ gìn giữ sự lương thiện của bản thân giữa đám đông điên loạn và suy đồi… Họ tạo nền tảng cho những điều vĩ đại. Không có họ, những điều vĩ đại chỉ là trò đùa của các thiên tài. Nói dài dòng như vậy để chúng tôi muốn khẳng định một điều rằng : Không thể dùng quyền lực để làm suy yếu và thay thế quyền lực, chinh những việc tốt nho nhỏ hàng ngày khiến một hệ thống đang suy đồi phải chuyển đổi. Bạn hãy làm một người chân chính trước khi trở thành vĩ nhân, hãy thực hiện những cử chỉ đẹp đẽ trong từng ngày từng giờ, hãy yêu cuộc sống này hết mình trong từng giây từng phút… Chỉ đơn giản vậy thôi, cuộc sống của bạn sẽ truyền cảm hứng cho người khác. Và chỉ có thế bạn mới làm chủ được cuộc sống của mình, bạn mới thoát khỏi số phận nô lệ cúi đầu, và nhờ thế chúng ta mới đi đến một thế giới lý tưởng. Thế giới lý tưởng chỉ có thể được xây dựng bởi những con người lý tưởng, không thể đặt nền móng trên lòng tham, giận dữ , yếu hèn và sự kiêu ngạo.

Chúng tôi không phải những người lý tưởng, nhưng chúng tôi hướng tới Chân – Thiện – Mỹ, và chúng tôi kêu gọi điều đó ở các bạn. Năm 2014 bắt đầu và chúng ta đều chờ đợi những ngọn gió thay đổi. Đừng chờ đợi! Gió không tự nhiên sinh ra. Chúng ta có thể tạo nên luồng gió lớn bằng chính những điều tốt đẹp nho nhỏ trong cuộc sống. Hi vọng rằng năm 2013 kết thúc trong cực điểm của tất cả hận thù, phán xét, khủng hoảng, mê muội, hi vọng rằng bạn nhìn lại và thấy sự vô nghĩa của tất cả những điều đó, để rồi chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo vùng đất chúng ta đang sống ngày một thịnh vượng hơn và tự do hơn.

Cuối cùng, chúng tôi chúc các bạn một năm 2014 đủ dũng cảm để nhìn thế giới như nó đang là, đủ trí tuệ để hiểu rõ định mệnh của mình, đủ yêu thương để thấy cả thế giới này như một thể thống nhát, và đủ con người để thấy rằng mình cần trở nên lý tưởng.



Book Hunters


Theo: http://vuisongmoingay.blogspot.com







Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên