Bạn đừng khinh chê hoàn cảnh của bạn - Nơi đó là chỗ cho bạn hành động, đau khổ và chiến thắng..
Sunday, 25 May 2014
Thursday, 22 May 2014
Trung Quốc là gì của Việt Nam?
Từ xưa đến nay, quan hệ Việt-Trung luôn phức tạp. Để có chiến lược ứng xử thích hợp, đã đến lúc phải thẳng thắn trả lời câu hỏi: Trung Quốc là gì của Việt Nam?
Định vị lại Trung Quốc
Khi xem xét chiến lược ứng xử với Trung Quốc, có ý kiến cho rằng, với Việt Nam, Trung Quốc đồng thời là: người thầy vĩ đại, người bạn thân thiết và đối thủ nguy hiểm.
Nhìn vào lịch sử quan hệ và những ảnh hưởng qua lại giữa hai nước, thì thấy rằng Trung Quốc đã từng đóng tất cả các vai ấy trong mối quan hệ thăng trầm với Việt Nam.
Tuy nhiên, vào thời điểm hiện nay, nếu coi đây là xuất phát điểm cho chiến lược ứng xử với Trung Quốc thì cần phải xem xét lại.
Nếu coi Trung Quốc là người thầy vĩ đại, thì sẽ có xu hướng bắt chước thầy, chịu sự chỉ dẫn của thầy với tư cách học trò. Khi xảy ra tranh chấp, điều đã từng xảy ra nhiều lần trong lịch sử, thì trò khó lòng có thể thắng được thầy.
Còn nếu coi Trung Quốc vừa là người bạn thân thiết, vừa là đối thủ nguy hiểm thì lại tự mâu thuẫn nhau. Đã là bạn thì không thể là kẻ thù, vì cơ sở của tình bạn là sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau. Còn đã coi nhau là kẻ thù thì không thể là bạn.
Nếu coi Trung Quốc vừa là thầy, vừa là bạn, vừa là đối thủ của Việt Nam, tất yếu dẫn đến những lúng túng và yếu thế trong chiến lược ứng xử với Trung Quốc. Nói cách khác là gây ra bối rối ngay từ khâu lên kế hoạch, nên thua thiệt là điều khó tránh khỏi.
Một nhận định khác cũng thường được nói đến nhiều: Trung Quốc và Việt Nam là anh em "môi hở răng lạnh". Việc tự coi mình là em đã đặt Việt Nam vào thế bất lợi toàn diện trong quan hệ với Trung Quốc, tất yếu sẽ rất đến những thua thiệt trong ngoại giao, trao đổi văn hóa, thương mại, thậm chí cả trong bảo vệ chủ quyền và lợi ích hợp pháp của đất nước, v.v.
Vậy Trung Quốc là gì của Việt Nam?
Đối tác bình đẳng
Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi viết rằng:
Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác.
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập.
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương.
Qua đó có thể thấy, Nguyễn Trãi không coi Trung Quốc là thầy, bạn, hay kẻ thù hoặc kết hợp của cả ba thứ này. Nguyễn Trãi cũng không coi Trung Quốc là anh em với Việt Nam. Ông chủ trương Trung Quốc là một đối tác độc lập, bình đẳng trong quan hệ với Việt Nam về mọi mặt.
Đây là chiến lược sáng suốt của Nguyễn Trãi, dù ra đời đã gần 600 năm. Chủ trương này vẫn còn là kim chỉ nam cho chiến lược ứng xử với Trung Quốc ngày nay, không chỉ trong quan hệ ngoại giao, mà còn cả trong trao đổi văn hóa, thương mại, v.v.
Trong ngoại giao, việc xác định Trung Quốc là đối tác bình đẳng sẽ giúp định ra các chính sách và thái độ đối ngoại đúng đắn, góp phần củng cố vị thế Việt Nam trên trường quốc tế và bảo vệ quyền lợi chính đáng của đất nước, nhất là khi tranh chấp biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc đang có những diễn biến phức tạp.
Trong văn hóa, việc coi Trung Quốc là đối tác chứ không phải là người thầy, bạn bè, đối thủ hay bậc đàn anh sẽ giúp Việt Nam giữ được bản sắc văn hóa của mình trong khi vẫn sàng lọc được những điều hay cần học hỏi.
Trong mậu dịch, Việt Nam đang yếu thế so với Trung Quốc: cán cân thương mại Trung Quốc-Việt Nam đang có những mất cân đối nghiêm trọng. Nhập siêu từ Trung Quốc đang ở mức đáng lo ngại và tăng liên tục: ước tính khoảng 11 tỷ USD năm 2008, so với 200 triệu USD năm 2001. Cơ cấu mậu dịch cho thấy Việt Nam chủ yếu xuất khẩu tài nguyên và sản phẩm thô, ước tính khoảng 80% tổng giá trị xuất khẩu sang Trung Quốc, trong khi nhập về chủ yếu hàng công nghiệp. Do đó cần phải có chiến lược điều chỉnh thích hợp, phấn đấu đưa Trung Quốc trở thành đối tác thương mại ngang hàng với Việt Nam.
Tất cả những điều đó chỉ có thể thực hiện từ xuất phát điểm: coi Trung Quốc là đối tác bình đẳng, chứ không phải là thầy-bạn-đối thủ hay anh-em của Việt Nam.
Việc coi Trung Quốc là đối tác bình đẳng còn giúp Việt Nam tận dụng được sức mạnh của hệ thống pháp lý và sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Vì một lẽ đơn giản, tất cả các nước đều bình đẳng trước các cam kết và hệ thống pháp lý quốc tế. Và cộng đồng thế giới ủng hộ sự bình đẳng này.
Do đó, Việt Nam cần phải nương vào nguyên tắc bình đẳng và sự hỗ trợ này để vươn lên vị trí bình đẳng toàn diện trong quan hệ với Trung Quốc.
Bước vào thập kỉ mới - thập kỉ bản lề ẩn chứa nhiều cơ hội và thách thức cho sự phát triển của Việt Nam, nhất là trong quan hệ với Trung Quốc - câu hỏi Trung Quốc là gì của Việt Nam cần phải được trả lời dứt khoát: Trung Quốc là đối tác bình đẳng với Việt Nam trên mọi lĩnh vực, chứ không phải là thầy-bạn-đối thủ hay anh-em như nhiều người đã và đang nghĩ.
---
Bài đăng trên Tuần Việt Nam, đã bị rút sau đó.
Giáp Văn Dương
Theo blog Giáp Văn Dương
32 đội tuyển - 32 slogan
Chỉ còn hơn nửa tháng nữa, World Cup 2014 sẽ chính thức khai mạc. Lúc này, 32 đội đã sẵn sàng cho việc tranh tài tại giải đấu lớn nhất hành tinh. Các khẩu hiệu (slogan) chính thức của 32 đội bóng mà họ sẽ dùng tại World Cup lần này cũng đã công bố.
Algeria: "Desert Warriors In Brazil" – Chiến binh sa mạc tại Brazil
Argentina: "Not Just A Team, We Are A Country" - Không chỉ là một đội bóng, chúng tôi là một đất nước
Australia: "Socceroos: Hopping Our Way Into History! – Đội tuyển Úc: Nhảy vào lịch sử theo kiểu chúng tôi.
Bỉ: "Expect The Impossible!" – Chờ đợi điều không thể
Bosnia: "Dragons In Heart, Dragons On The Field!" – Các chú rồng trong tim, các chú rồng trên sân
Brazil: "Brace Yourselves! The Sixth Is Coming!" – Hãy dũng cảm! Lần thứ 6 đang tới
Cameroon: "A Lion Remains A Lion" – Một con sư tử vẫn là một con sư tử
Chile: "Chi Chi Chi!, Le Le Le! Go Chile!" - Chi Chi Chi!, Le Le Le! Tiến lên Chile!
Colombia: "Here Travels A Nation, Not Just A Team!" – Cả quốc gia đến đây, chứ không chỉ là một đội bóng
Costa Rica: "My Passion Is Football, My Strength Is My People, My Pride Is Costa Rica" – Đam mê của tôi là bóng đá, sức mạnh của tôi là người dân của tôi, niềm tự hào của tôi là Costa Rica
Croatia: "With Fire In Our Hearts, For Croatia All As One!" – Với lửa trong tim chúng ta, tất cả chúng ta là một vì Croatia
Ecuador: "One Commitment, One Passion, Only One Heart, This Is For You Ecuador!" – Một cam kết, một đam mê, chỉ một trái tim, nó dành cho bạn – Ecuador
Anh: "The Dream Of One Team, The Heartbeat Of Millions!!" – Giấc mơ của đội bóng, nhịp đập của hàng triệu con tim
Pháp: "Impossible Is Not A French Word" – "Không thể" không có trong tiếng Pháp
Đức: "One Nation, One Team, One Dream!" – Một quốc gia, một đội tuyển, một giấc mơ.
Ghana: "Black Stars: Here To Illuminate Brazil" – Những ngôi sao đen: Ở đây để tỏa sáng Brazil
Hy Lạp: "Heroes Play Like Greeks" – Những người anh hùng chơi như người Hy Lạp
Honduras: "We Are One Country, One Nation, Five Stars On The Heart" – Chúng tôi là một đất nước, một quốc gia, 5 sao trên trái tim
Iran: "Honor Of Persia" – Vinh danh Ba Tư
Ý: "Let's Paint The FIFA World Cup Dream Blue" – Hãy sơn lên World Cup giấc mơ Thiên thanh
Bờ Biển Ngà: "Elephants Charging Towards Brazil!" – Bầy voi lao đến Brazil
Nhật Bản: "Samurai, The Time Has Come To Fight!" – Võ sỹ đạo, đến lúc chiến đấu
Mexico: "Always United, Always Aztecas" – Luôn đoàn kết, luôn là Aztecas
Hà Lan: "Real Men Wear Orange" – Những người đàn ông đích thực mặc áo màu cam
Nigeria: "Only Together We Can Win" – Chỉ cùng nhau, chúng ta mới có thể thắng
Bồ Đào Nha: "The Past Is History, The Future Is Victory" – Quá khứ là lịch sử, tương lai là chiến thắng
Nga: "No One Can Catch Us" – Không ai có thể bắt kịp chúng ta
Hàn Quốc: "Enjoy It, Reds!" – Hãy tận hưởng, Lữ đoàn đỏ
Tây Ban Nha: "Inside Our Hearts, The Passion Of A Champion" - Trong trái tim của chúng ta, đam mê của nhà vô địch
Thụy Sỹ: "Final Stop: 07-13-14 Maracana!" – Điểm dừng cuối: 07-13-14 Maracana
Uruguay: "Three Million Dreams ... Let's Go Uruguay" – Ba triệu giấc mơ… Tiến lên Uruguay
Mỹ: "United By Team, Driven By Passion" – Thống nhất bởi đội tuyển, dẫn lối bởi đam mê
.......................
Đã gửi từ iPad của tôi
Thế cờ trên Biển Đông
Những ngày đầu mùa hè oi bức, hoa phượng nở đỏ như những đốm lửa trên những nhánh cây khẳng khiu trong sân trường và bên những vệ đường hun hút, có những con ve lắm chuyện cứ rên rỉ mãi chẳng mỏi miệng, nhưng nếu anh chàng học trò nào đang lưu luyến mấy em áo dài thì có thể nghe hay như Beethoven vậy. Mùa hè nào cũng đẹp như thế, nhưng không biết sự yên bình ấy có còn mãi được kéo dài .
Hoa phượng rơi vãi trên cả bàn cờ xế chiều. Tay thanh niên nhẹ nhàng cầm con xe xuất ra một nước, án ngữ mé sông, phía bên kia bàn cờ những chàng thanh niên trẻ bắt đầu nhao nhao, rồi im ắng như tờ, có vẻ hoảng loạn và sợ hãi, một khi con xa xuất kích coi như khả năng bị chiếu bí là rất cao…. Hoa phượng vẫn rơi theo con gió đầu mùa hạ, bay tứ tung và nhuộm đỏ cả một bầu trời. Gã ăn mày lạ ngồi ngoài quan sát bàn cờ nhìn nhìn về nơi xa xăm, nhắm mắt im lặng và nói nhẹ một câu, Mã giao chân không gì phải sợ con Xa này, rồi gã nhẹ nhàng vơ nắm hoa phượng bóp chặt rồi cất bước. Chẳng ai thèm để ý đến gã, chỉ kịp suy tính như gợi mở….
Một người biết chơi cờ có thể nhận thấy rằng xét về sức mạnh con xe là vô địch, có khả năng tự chiến đấu oai dũng, tự bảo vệ và có khả năng sát thương rất cao, đặc biệt nó có thể xoay đảo tình thế chỉ trong khoảnh khắc, con Xa thoắt ẩn thoắt hiện đánh đông dẹp bắc, tiến thoái phi thường. Nói về điểm yếu hầu như không có, hoặc hạn chế rất ít. Nếu có thế song xa sợ chi thành trì vững chắc. Tuy thế Hồ Chí Minh từng nói về con xa như sau
Lạc nước hai xa đành bỏ phí
Gặp thời một chốt cũng thành công
Có vẻ đề cao mưu lược và thế cờ thế nhưng không vì thế mà xem thường con xa, nó là một nỗi ám ảnh của tất cả các con cờ khi đối đầu.
Khi Trung Quốc bắt đầu đẩy dàn khoan về phía Hoàng Sa nghĩa là đã bắt đầu bày thế trận. Trung quốc có thể coi là một con xe đang tung hoành trên bàn biển đông. So với Trung Quốc, các nước phía nam như ta hoặc một số nước Đông Nam Á chỉ có sức mạnh của một con Pháo hoặc Mã thậm chí là con tốt bên này khi chưa qua sông. Một mình về phần công và thủ thì Xa là số một. Pháo, Mã tuy có những lợi thế riêng biệt nhưng tương quan với Xe hoàn toàn thất thế, cao thủ trong giới cờ tướng biết rằng mỗi con có lợi thế riêng, nếu biết kết hợp có thể hoá giải được rất nhiều nước cờ hiểm.
- Pháo có uy lực dũng mãnh có thể nhằm vào một nơi hiểm yếu từ phía rất xa, Pháo có thể di chuyển nhanh và linh hoạt, có thể đảo cánh bất ngờ, thay đổi chiến thuật lẹ mau lẹ. Về mặt thủ, Pháo kết hợp với Sĩ -Tượng có thể nói vô cùng vững chắc, để phá thế liên kết này có khi xe còn phải chào thua một bận. Nhưng có một điểm yếu, Pháo cần có ngòi có nghĩa được hiểu nôm na như một vật trung gian để có thể mượn được sức mạnh công phá và phát huy tác dụng. Vì thế Pháo đóng vai trò công thủ tốt và có ảnh hưởng đến tầm chiến lược và chiến thuật tốt.
- Mã có cái lợi hại của Mã, về sức sát thương và công phá, Mã không thể qua được Xe hoặc Pháo nhưng về độ lắt léo và dẻo dai thì Mã tuyệt vời, Mã phù hợp cho đánh nhỏ, vùng kiểm soát rõ ràng và mang tính chiến thuật cục bộ. Mã cũng có thể dùng để phong toả và phòng thủ cực tốt nếu biết phối hợp với nhau như Mã giao chân hoặc Mã chữ điền. Điểm yếu của Mã là vùng di chuyển không rộng, dễ bị cản phá và một mình tác chiến sẽ vô cùng khó khăn với các địa hình phức tạp. Nếu một đối đầu với một con Xe, một con Mã độc hành sớm muộn cũng bị vây bắt. Về khả ăng tác chiến một mình Mã vô cùng yếu.Người Sành cờ nhìn bàn cờ tàn có con Mã hay nói rằng “Nhất Mã chiếu cô cùng”. Vì vậy Mã đòi hỏi phải có một đối tác để phối hợp chiến đấu mới phô diễn hết được sự nguy hiểm.
- Người cao cờ ngoài việc vận dụng Xe một cách nhuần nhuyễn còn phải có sở trường kết hợp dùng thế mạnh Pháo hoặc Mã, Người thì dùng pháo uy dũng tung hoành, người thì dùng Mã lắt léo như thần. Nếu biết hợp cả ba, thì vô địch thiên hạ.
- Tương quan giữa khả năng của Xe Pháo Mã, thì người chơi cờ có kinh nghiệm luôn nhận định “xe mười pháo bảy ngựa ba” để mang ra ước lượng. Nhưng đó là những ước lượng chung, còn tuỳ thuộc vào quan điểm và sở trường.
Xem ra Biển đông đã có một con xe Trung quốc án ngữ, so với con xe Hoa Kỳ thì nó không thể bằng, nhưng con xe Tàu hiện đang rất lợi thế về vị trí và tầm ảnh hưởng xung quanh. Xe Mỹ có tầm cao hơn nhưng bất lợi về mặt địa chính nên uy lực tại Biển Đông có phần bất tiện hơn. Người ta bảo nước xa không cứ được lửa gần là thế, nếu Trung quốc nhanh tay, có thể Hoa kỳ sẽ khó còn tầm ảnh hưởng lớn tại đây.
Trung Quốc có thể tự mình vùng vẫy có công có thủ tốt nhất tại khu vực, uy lực gần như vô song. Dĩ nhiên khi con xe đã xuất kích về phía biển đông thì nó không những án ngữ mà còn đe doạ trực tiếp đến những con cờ xung quanh.
Về uy lực trong khu vực các nước còn lại phía Đông Nam khó có thể sánh bằng, xem ra chỉ mang được thân phận của Pháo –Mã. Cũng chỉ chênh lệch giữa nhau một chút còn lại hoàn toàn lép vế trước con xa Tàu. Thế nên xét một chọi một sao có thể không bại dưới tay con xa hoang dại này được. Kế liên minh để bảo toàn tính mạng và tạo ra thế cân bằng là bắt buộc, nhưng vấn đề là nhận diện khả năng, thân phận và tình trạng của các con cờ còn lại mà có cách phối hợp tối ưu.
Nhật Bản hiện nay so với Trung quốc về lực lượng quân sự tương quan có thể chưa bằng nhưng cũng một 8 một 10. Có thể so kè lẫn nhau, nhưng có vẻ Nhật yếu thế hơn, có thể xếp Nhật Bản như một con pháo hơn một chút, một con pháo rất xuất sắc vai trò của mình và trong tương lai vẫn có thể thành một con xa. Con pháo Nhật có được sự bảo đảm của xa Mỹ nên rất năng động và quyết liệt. Nhưng một đối một với xa Tàu thì vẫn chưa chắc phần thắng. Pháo Nhật nếu tác chiến như thế sẽ hoàn toàn bất lợi nếu xa Mỹ không kịp thời đáp ứng các yêu cầu cấp bách. Vì thế Pháo Nhật luôn tìm một ngòi nổ để tăng thêm uy lực cho mình. Nhìn về những năm gần đây bởi địa thế có thể thấy Pháo Nhật có ý hướng liên kết với mã Phi để đủ lực kềm toả Xa tàu ra Thái Bình Dương. Mã Phi và pháo Nhật có thể là một gọng kềm kiểm soát hai bờ nam bắc của con đường trổ ra Thái Bình Dương của xa Tàu. Nhưng liên kết lại khá xộc xệch không vững vàng chưa là liên kết vững bởi khác nhau nhiều về bản chất và văn hoá, khả năng nội tại của mỗi bên. Xa Mỹ dù không hiện diện thường xuyên nhưng vẫn định hướng cho liên kết này là liên kết chiến lược. Nhưng để kìm toả con xa Tàu thì gọm kìm này chưa đủ, Xa tàu còn một khoảng trống là xuyên qua biển đông để qua Đại Tây Dương. Trong sách lược của mình Xa tàu luôn nghĩ rằng nắm biển đông là nắm được đường ra thế giới, có thể dựa vào vị trí này để hoàn toàn chủ động cho số phận của mình. Thế cho nên mới có nước đi táo bạo là xâm nhập biển đông.
Việt Nam như con Mã đứng bơ vơ bên bờ biển đông, trước giờ luôn bị con xa Tàu hằm hè đã văng khỏi bàn cờ, cũng may mấy ngàn năm còn vài chước để thoát hiểm, nhưng lần này khó thọ. Xa Tàu đã bắt đầu dồn ta vào tử địa, nếu không khôn ngoan nhảy những nước hợp lý sẽ không khác gì con mã tử bởi một con xa luôn có thể biết cách bắt một con mã khi nó tách bầy. Ta bắt đầu tính nước nhảy…
Con mã Phi Luật Tân là một lựa chọn thích hợp nhất lúc này, xét về mối nguy hiểm phải chịu đựng, về mặt lợi ích và vị trí, quả là không tồi. Liên kết vững chắc với Phi luật Tân lúc này tạo nên một gọng kìm đầy rủi ro cho con xa Tàu. Phía sau con mã Phi còn có một con Xa Mỹ khổng lồ đầy uy lực hỗ trợ từ xa. Từ địa thế ta có thể thấy được rằng ta và Phi Luật Tân nếu liên kết sẽ giống như 2 con Mã giao chân, con này hỗ trợ con kia một cách đối ứng. Xa Mỹ luôn tìm cách hỗ trợ cho hai con mã này nhưng chỉ có một con đồng ý chấp thuận, còn con kia (ta) có vẻ không được thuận ý lắm, nên liên kết mất đi phần nào tác dụng bởi con xe Tàu đã một phần gây nước cản rất lớn, ai chơi cờ cũng biết điểm yếu nhất của con mã là nước cản, và mong muốn của xa Mỹ ngoài việc có thể hỗ trợ trọn vẹn cho cả 2 để thế liên kết có thể vững chắc hơn cho tham vọng kiểm soát toàn bộ Thái Bình Dương, thổi bay nước cản cho con mã Việt để song mã phát huy tác dụng lớn nhất, tạo thành thế mã giao chân giữa biển đông từ đó kìm chặt con xa Tàu hung hăng liều lĩnh.
Nhưng xa Mỹ mong muốn xa hơn nữa đó là phong toả con đường ra Ấn Độ Dương của xa Tàu. Ngoài ra xa Mỹ còn đẩy mạnh mối tương quan với các con cờ chiến khác tại vùng nam biển đông như Mã Lai- In Do – Úc - Ấn toạ nên những vành đai lớp lớp trùng trùng…
Nếu chỉ để kìm toả con Xa Tàu, như vậy có thể chưa đủ, vì rất có khả năng nó có được sự hỗ trợ từ con xa mạnh mẽ khác đó là Nga, tạo ra thế song xa hợp nhất thì cục kỳ nguy hiểm cho đại cục. Hoa kỳ lường trước được việc này nên cần củng cố mạnh mẽ hơn cho Pháo Nhật, chỉ có Nhật Bản mới có đủ tiềm lực để biến hoá khôn lường và có thể có uy lực như một chiến xa mạnh mẽ. Pháo Nhật có thể an tâm công phá khi mối liên hệ song mã giữa ta và Phi bền vững, có thể độc lập, có thể phối hợp tác chiến một cách nhuần nhuyễn. Tạo ra một tam giác cân giữa Việt- Nhật –Phi tạo ra gọng kìm hai hướng với đế thủ song mã đỉnh pháo công.
Nhưng đó là thế cờ của Hoa Kỳ muốn triển khai, về phần mình ta và Phi Luật Tân đang ở thế phòng thủ có nghĩa 2 con mã giao chân chỉ để bảo vệ lẫn nhau và kiểm soát phần của mình. Cả hai cùng hỗ trợ công thủ quả là khá toàn diện, ta phải sáng suốt tìm ra điểm lợi ích chung để nương theo thế cờ này nhằm đạt mục đích phòng thủ và bảo vệ biển đông. Bỏ ngay thái độ ỡ ờ một mình một ngựa chạy rông. Trông chờ Sĩ – Tượng tử thủ rồi sẽ kiệt quệ. Có thể ta không vì mục đích phong toả Trung quốc nhưng vì đó là tổ quốc, là biển đảo là máu thịt của ta, là bất khả xâm phạm
Vành đai Mã –Pháo- Mã liên hoàn, phía sau có chiến xa hỗ trợ quả là một thế cờ hoàn hảo lúc này. Dẫu sao hai con mã dù cô đơn vẫn hơn một con đơn thương độc mã. Ta có vẻ đang triển khai thế cờ này, âu cũng là một nước cờ sáng.
Bỗng dưng thấy động đậy và nóng nóng trong người khi vợ gọi anh ơi đi ngủ. Đành mượn bài thơ của nữ sĩ họ Hồ để giải nhiệt vậy:
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
Ðốt đèn lên đánh cuộc cờ người.
Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
Cấm ngoại thủy không ai được biết.
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
Ðể đôi ta quyết liệt một phen.
Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.
Thoạt mới vào chàng liền nhảy ngựa,
Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
Hai xe hà, chàng gác hai bên,
Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
Ðem tốt đầu dú dí vô cung,
Thiếp đang mắc nước xe lồng,
Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.
Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con.
Khi vui nước nước non non,
Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.
Thơ: Hồ Xuân Hương
Mr.john
.................................................
P/s: Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả, không nhằm công kích xuyên tạc bất kỳ một tổ chức cá nhân nào
( Tiêu đề do chủ blog đặt lại )
Biến hoạ thành phúc bằng canh tân đất nước
Bằng việc đặt giàn khoan “khủng” và đưa nhiều tàu quân sự, liên tục có các hành vi gân hấn với lực lượng chấp pháp biển của Việt Nam ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Trung Quốc đã leo một nấc thang nguy hiểm trên biển Ðông, trắng trợn xâm phạm chủ quyền quốc gia của Việt Nam. Ðất nước đang đối mặt với hiểm nguy.
Song, cũng chính khi thế nước chông chênh, chúng ta dường như càng có dịp nhìn lại chính mình. Trong bối cảnh thế giới mới, Việt Nam sẽ phải làm gì để giữ được độc lập, tự chủ và bảo vệ toàn vẹn biên cương, bờ cõi quốc gia?
Từ Tokyo (Nhật Bản), TS. Vũ Minh Khương trao đổi với Người Ðô Thị những trăn trở của ông trước các thách thức mà dân tộc đang phải đối mặt.
........
Thưa tiến sĩ, ông bình luận gì về việc Trung Quốc vi phạm chủ quyền của Việt Nam khi ngang nhiên đưa giàn khoan, tàu quân sự vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam?
Việc Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt giàn khoan HD-981 trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam mà Trung Quốc tự công bố thuộc chủ quyền của mình là một bước đi táo tợn, nguy hiểm nhưng có tính toán kỹ. Ðằng sau bước đi này là ba yếu tố đã được cân nhắc, như sau: lợi ích lâu dài, phí tổn trước mắt và niềm tin chiến lược.
Về lợi ích lâu dài, họ nghĩ rằng bước đi này sẽ là một bước tiến để họ tiến tới kiểm soát vùng biển Ðông. Từ đó họ sẽ làm chủ được đường hàng hải huyết mạch này ở Thái Bình Dương, tăng thêm nguồn dự trữ tài nguyên và khẳng định vị thế thống lĩnh trong khu vực.
Về phí tổn trước mắt, họ đã lường tính theo phương pháp đơn giản. Về phí tổn vật chất, Việt Nam không đủ nguồn lực để chấp nhận đương đầu lâu dài với Trung Quốc trên biển; do vậy, phí tổn sẽ không phải là quá cao. Về vị thế quốc tế, có lẽ họ nghĩ rằng tổn thất này có, nhưng chỉ là ngắn hạn và không lớn.
Ðiều đặc biệt đáng lưu tâm là người dân Trung Quốc sẽ rất đồng lòng với chính phủ của họ nếu người dân Việt Nam vơ đũa cả nắm, lấy oán báo oán, thoá mạ người Trung Quốc để đôi bên cùng rơi vào vòng xoáy thù hận.
Về niềm tin chiến lược, có lẽ họ tin vào ba điều: thứ nhất, việc này cần phải làm vì lợi ích lâu dài của một đại cường quốc như Trung Quốc; thứ hai, việc này có thể làm được vì phí tổn không lớn, Việt Nam với cấu trúc chính trị-xã hội hiện tại không có khả năng trỗi dậy, và Việt Nam không có đồng minh chí cốt nào; thứ ba, họ thấy rằng họ đang có cơ hội quý để làm được việc này vì thế giới đang bối rối về biến động ở Ukraine và sự lệ thuộc của Nga vào mối liên minh với Trung Quốc.
Với những diễn biến như hiện tại, chưa có dấu hiệu nào cho thấy Trung Quốc sẽ xuống thang xung đột. Chúng ta sẽ phải làm gì?
Trung Quốc sẽ phải nhượng bộ nếu chúng ta có một chiến lược hiệu quả trong đấu tranh và hợp tác với Trung Quốc. Chiến lược này cần có khả năng bẻ gãy ý chí chiến lược của Trung Quốc. Trong số các điểm chính yếu của chiến lược này, ta cần chú ý các yếu tố sau:
1. Tạo bất ngờ. Hành động khác hẳn với các kịch bản mà các chiến lược gia biển Ðông của Trung Quốc đã trù tính. Làm những điều mà chính trí thức và người dân Trung Quốc phải cảm phục. Người Trung Quốc, với nền văn hoá thâm thuý của mình, rất giỏi trong việc xét đoán ai là quân tử, ai là tiểu nhân; ai xứng đáng với niềm tin của người khác, ai phải hổ thẹn với lương tâm của chính mình.
2. Chứng minh rằng Việt Nam có khả năng biến hoạ thành phúc: sự chèn ép đe doạ của Trung Quốc chỉ làm Việt Nam tăng thêm sức mạnh trỗi dậy.Chúng ta chưa có chiến lược và năng lực tốt để sử dụng và phát huy một vũ khí vô song ngàn đời của dân tộc, đó là ý chí quật cường và lòng yêu nước của nhân dân.
3. Hiểu rõ nội tình phức tạp trong nội bộ lãnh đạo Trung Quốc và sự bất bình của người dân về tham nhũng, bất bình đẳng, thiếu tôn trọng nguyện vọng chân thành của người dân. Trung Quốc sẽ rơi vào thế bị động choáng váng nếu Việt Nam khởi xướng cải cách chính trị với những bước đi quả cảm vì tương lai phồn vinh của đất nước, hoà bình của khu vực, và sự thượng tôn quy luật phát triển văn minh của nhân loại.
Cải cách thể chế, xây dựng xã hội dân sự, tìm kiếm trọng dụng người tài. Ðặc biệt, mau chóng thử nghiệm xây dựng các đặc khu kinh tế - chính trị để làm điểm tựa chiến lược cho phát triển và bảo vệ đất nước, coi đây là một hiệu triệu thiêng liêng đến nhân dân và là một thông điệp cao quý tạo xúc cảm sâu sắc đến cộng đồng thế giới.
4. Không ngây thơ mà cần hiểu rõ phương châm và mưu lược mà vua chúa Trung Quốc thường sử dụng hàng ngàn năm qua trong các cuộc đối đầu với nhau và với các nước láng giềng, trong đó có:
(a) Làm vô hiệu vũ khí mạnh nhất của đối phương. Với Việt Nam, đó là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc.
(b) Không đánh mà thắng: vặt lông khỉ (đổ nước nóng để khỉ tự vặt lông mình), tạo đám cháy gây rối ren.
(c) Hành động ngang nhiên, giấu kín ý đồ. Nói to những điều ai cũng biết, nhưng ngấm ngầm làm những điều không ai biết ai ngờ; thực thực hư hư, làm đối phương không biết đâu để đối phó, đặc biệt ngầm thay dầm xà tốt bằng gỗ mục mọt để đến khi nhà sụp rồi mới biết.
(d) Ðánh tỉa song phương; không giải quyết đa phương.
(e) Giết gà doạ khỉ.
(a) Làm vô hiệu vũ khí mạnh nhất của đối phương. Với Việt Nam, đó là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc.
(b) Không đánh mà thắng: vặt lông khỉ (đổ nước nóng để khỉ tự vặt lông mình), tạo đám cháy gây rối ren.
(c) Hành động ngang nhiên, giấu kín ý đồ. Nói to những điều ai cũng biết, nhưng ngấm ngầm làm những điều không ai biết ai ngờ; thực thực hư hư, làm đối phương không biết đâu để đối phó, đặc biệt ngầm thay dầm xà tốt bằng gỗ mục mọt để đến khi nhà sụp rồi mới biết.
(d) Ðánh tỉa song phương; không giải quyết đa phương.
(e) Giết gà doạ khỉ.
Cán bộ và nhân dân Việt Nam nên thành tâm trao đổi với cán bộ bộ ngoại giao Trung Quốc xem bạn có áp dụng các phương cách trên với Việt Nam không. Nếu có thì ở phương cách nào. Thẳng thắn, không né tránh là cách tốt nhất để vượt qua khủng hoảng niềm tin.
5. Tăng cường liên minh với trí thức và nhân dân Trung Quốc. Người dân Việt Nam không nên trút uất ức và ngờ vực của mình vào người dân Trung Quốc. Sẽ là dại dột vô cùng nếu người dân Việt Nam không tiếc lời nói những điều xúc phạm đến dân tộc Trung Quốc. Chúng ta phải coi nhân dân Trung Quốc là người đồng minh vô giá và tiềm tàng của mình. Chúng ta có thể thấy rõ điều này nếu hỏi họ những câu hỏi chân thành là tại sao chính phủ họ làm những điều tồi tệ với bè bạn. Rất nhiều người trong số họ sẽ nói đó là điều họ không muốn nhưng không thể làm gì hơn được. Trung Quốc đang say máu cường quốc.
Tuy nhiên, điều đặc biệt đáng lưu tâm là người dân Trung Quốc sẽ rất đồng lòng với chính phủ của họ nếu người dân Việt Nam vơ đũa cả nắm, lấy oán báo oán, thoá mạ người Trung Quốc để đôi bên cùng rơi vào vòng xoáy thù hận. Chúng ta cần hiểu rằng tuy có xung đột gay gắt hôm nay nhưng hai nước sớm muộn cũng quay lại hợp tác với nhau, vì nó sẽ làm công cuộc phát triển của mỗi nước trong tương lai thuận lợi và tốt đẹp hơn nhiều.
Chúng ta mong nhân dân Trung Quốc sẽ được lãnh đạo bởi một hệ thống chính trị dân chủ trung thực, tôn trọng ý nguyện người dân và thực lòng mong muốn sống hài hoà với các nước láng giềng. Ðiều đáng lưu ý là biển Ðông không tạo cảm xúc máu thịt với người dân Trung Quốc như với người Việt Nam; vì vậy người dân Trung Quốc không chấp nhận chiến tranh để hy sinh những người con trai một của gia đình và dòng họ mình cho cuộc chiến vô nghĩa này. Xã hội Trung Quốc sẽ rối loạn nếu Trung Quốc gây chiến ở biển Ðông.
Theo ông, vai trò của các tổ chức quốc tế như thế nào trong việc ngăn chặn chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc?
Vai trò của các tổ chức quốc tế là quan trọng nhưng không có ý nghĩa quyết định. Trong thế kỷ thông tin và toàn cầu hoá ngày nay, bên nhỏ yếu có thể chiến thắng nếu được cộng đồng dân chúng thế giới đồng cảm sâu rộng và ủng hộ áp đảo. Nếu không tạo được cục diện này thì Việt Nam sẽ ở vào thế rất khó khăn, dù có cố gắng bao nhiêu trong đầu tư mua vũ khí và chuẩn bị lực lượng. Vì vậy, mỗi lãnh đạo và người dân phải thấy hết trách nhiệm của mình trong nỗ lực giúp nước. Cùng với nỗ lực vượt bậc trong cải cách thể chế, nâng cao tầm giá trị của dân tộc Việt Nam dựa trên nhân bản, nhân cách và nhân hoà là nền tảng để đất nước đứng vững và vượt lên mọi hiểm hoạ trong sự tin cậy và ủng hộ của cộng đồng thế giới.
. ............................
P/s: Vũ Minh Khương tốt nghiệp tiến sĩ tại đại học Harvard (Hoa Kỳ). Từng giảng dạy tại đại học Suffolk (Boston) và Keio (Tokyo). Từ 2005 đến nay ông giảng dạy và nghiên cứu tại trường Chính sách công Lý Quang Diệu (đại học Quốc gia Singapore). Lĩnh vực nghiên cứu chính: chính sách công, kinh tế phát triển, thống kê...
Subscribe to:
Posts (Atom)



































