Powered By Blogger





Friday, 22 February 2013

Anh muốn yêu em cho tan hết giá băng




Thời gian trôi nhanh thật
Mi ngày nào anh và em yêu nhau
giận nhau, mấy lần xuýt chia tay
thề mà giđây em đã là m
 hai đứa con của anh




Em giận anh!? Vì cớ gì vây?

Em giận làm anh cứ đắn đo, trăn trở. Em khiến cho cả cuộc sống của anh đảo lộn hết lên, anh không còn có thể tập trung vào làm một việc gì nữa. Nhưng anh một chút cũng không dám trách em, muốn trách là trách anh thôi. Thậm chí anh " hận " chính anh sao lại dấn thân vào cuộc sống của em

Tiễn em về bỗng thấy không gian xung quanh thật ngột ngạt, thật nặng nề mặc dù là chúng ta đang đi giữa ngàn xương và tuyết trắng. Trên bầu trời vầng trăng khuyết như lưỡi dao

Lúc chia tay anh nhìn vào mắt em trong giây lát. Muốn ôm em, muốn hôn em làm lành, nhưng một chút tự ái cao ngạo anh đã không làm vậy. Anh quay mặt bước đi, để mặc em đứng đó,  mà lòng buồn tht buồn. Mùa đông lúc này mới thật là mùa đông, buốt nhức và tê tái. Anh và cảm xúc của anh bị đông cứng trong băng. Anh biết có lối tới tình yêu, có đủ nghị lực để bước vào cuộc đời em, nhưng anh không còn đủ xức để cựa quậy

Tâm yêu của anh! Những ngày yêu em anh đang ngây ngất trên đồi cao. Lẽ nào tình yêu mới đến, mới bắt đầu, thì cũng chính là sự bắt đầu cho những nỗi buồn và khổ đau tiếp sau.!!? Tối nay chc sẽ lại một đêm dài thật dài anh thao thức về em. Trước mặt anh đây vẫn là vầng trăng và những vì sao lâp lánh trên cao xa. Em ở gần đây  thôi nhưng sao mà xa quá, như trăng và sao vậy

Anh muốn em. Anh muốn yêu em bằng một tình yêu thật nồng cháy, cho tan hết giá băng, em yêu, em có nghe thấy không?

                                                                    Ngày.....tháng......năm...
       Hoàng Thanh Hải


Thả thơ vào tranh khỏa thân nghệ thuật





 










  Thực hiện: Luân Hoán


Bài học thành bại từ hươu cao cổ


                                           Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng




Mỗi lần một chú hươu con ra đời đều là một bài học. Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng, như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay dưới đó. Sau vài phút, hươu mẹ làm một việc hết sức kỳ lạ, đó là đá vào người con mình cho đến khi nào nó chịu đứng dậy mới thôi.
Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Cho đến khi thực sự đúng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngã xuống để hươu con phải nỗ lực tự mình đứng dậy trên đôi chân còn non nớt.
Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi chúng phải tự đúng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không sẽ bị trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.
Con người chúng ta cũng vậy, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ thì ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hãy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.
Đừng bao giờ để thất bại quật ngã mà hãy để nó trở thành "thầy" của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. "Tôi không bao giờ nản chí vì đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ" 

Thomas Edison.


Nhà báo Trung Quốc kêu gọi hòa hảo






Trương Lệ Giai là một nhà văn, nhà báo, nhà diễn thuyết. Bà nhiều lần được mời diễn thuyết trong các hội nghị về Trung Quốc đương thời và giảng dạy tại nhiều đại học lớn như Stanford, Harvard (Mỹ) và ĐH Sydney (Úc).

Sau chuyến du lịch tới Việt Nam gần đây, Trương Lệ Giai viết trên blog của mình rằng Trung Quốc cần học lại bài học từ cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 với Việt Nam. Dưới đây là một đoạn quan trọng trong bài viết của bà:

.......Trong chuyến đi của chúng tôi tới một hang động ở Vịnh Hạ Long, anh hướng dẫn viên trẻ và hiểu biết tên là Điệp nói về cách người địa phương sử dụng hang động làm nơi trú ẩn để tranh bom Mỹ. Anh cũng kể những câu chuyện về nỗi khổ đau, mất mát mà người Việt trải qua trong thời chiến. Tôi hỏi anh ta rằng người Việt nhìn nhận thế nào về người Mỹ, Diep nói rằng người dân nơi đây không còn hận thù người Mỹ. Cuộc chiến đã qua và giờ đây hai nước là đối tác thương mại. Nhưng nhiều người dân vẫn ác cảm với Trung Quốc. Trung Quốc và Việt Nam có tranh chấp biên giới và nhiều người lo ngại một ngày nào đó Trung Quốc sẽ xâm lược một lần nữa, giống như năm 1979. Tôi đoán rằng thái độ hung hăng của Trung Quốc đối với quần đảo Điếu Ngư tranh chấp với Nhật Bản khiến người Việt Nam không yên tâm.

Tôi hy vọng những người đồng hương Trung Quốc mang quan điểm dân tộc diều hâu đối với quần đảo Điếu Ngư sẽ nhìn lại và học được chính xác những điều đã xảy ra năm 1979. Và nghĩ về những cuộc đời, những giấc mơ bị phá vỡ, những ông bố bà mẹ muộn phiền, và những mạng sống bị cướp đi. Không có hòn đảo, dù có hay không có người ở nào, xứng đáng với sự đổ máu và hệ quả tiêu cực kéo theo. Vươn lên một cách hòa bình nghĩa là xây dựng những mối quan hệ hài hòa với láng giềng và tôn trọng họ. Chỉ có cách này mới tạo nên sự ổn định lâu dài trong khu vực.

Nguồnhttp://www.vietgiaitri.com


Thursday, 21 February 2013

.....................Xuân khát






......................

Đêm mai mảnh trong nét tà buông mỏng
Nụ hồng phai sương quấn quyện chưa tan
Xuân ve vuốt lọn đường mơ mềm mại
Lối trinh nguyên dâng mở hé căng tràn

Giọt trong vắt khép hờ mi huyền diệu
Nồng nàn xuân thêu bỏng rát vào đêm
Em khao khát hay mùa xuân khao khát
Mà yếm xinh bung chật cả xuân hiền...





....................................  MTV...............
















Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên