Powered By Blogger





Thursday, 27 February 2014

Người Việt tụt hậu vì chỉ cần "ăn ngon, mặc đẹp"









Hầu hết người Việt Nam đều quan trọng cái ăn và cái mặc. Họ cho rằng như vậy mới là sống.

Tôi rất thích du lịch nên hay đọc những bài báo về những nơi đáng đến trên thế giới, những nơi tôi mơ ước rằng tôi sẽ đi. Nhưng nhiều khi đọc bình luận của các bạn trẻ Việt Nam khiến tôi rất thất vọng. Đó là những kiểu bình luận như "Cơm còn không có ăn, sữa không có cho con uống nữa chứ ở đó mà mơ với ước" hay "Có tiền thì mới đi đến được những nơi này chứ! Sau này chết rồi còn biết gì mà tiếc với nuối?"... 

Đó là những tư tưởng làm cho người Việt Nam ù lì. Người Việt hay so sánh chính mình với người nước ngoài: "Sao cậu ta mới hơn hai mươi tuổi mà đi được mấy chục nước", "Người ta còn trẻ mà đã là tỉ phú, giỏi quá..." nhưng họ đâu biết rằng, nhiều anh Tây đi du lịch năm châu bốn bể cũng chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Đi đến đâu thì làm thêm đến đó. 

Tôi có một cô em họ đang làm giám đốc chi nhánh của một công ty lớn ở Mỹ. Sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên cô gái đó tuy nhỏ bé nhưng lại rất tự lập dù gia đình khá giả. 18 tuổi, cô gái từ chối mọi sự viện trợ của gia đình để sang một bang khác học tập và tự làm thêm, trang trải tiền nhà và tiền ăn. Học phí thì vay của chính phủ, đợi khi đủ lông đủ cánh sẽ tự mình hoàn trả. Cuộc sống tuy rất khó khăn nhưng cuối cùng cô ấy đã thành công.

Trên thế giới, nhiều người sẵn sàng bỏ một hoặc vài năm không ăn sung mặt sướng để đi ra thế giới. Còn người Việt thì sao? 

Hầu hết người Việt Nam đều quan trọng cái ăn và cái mặc. Họ muốn cuộc sống của họ không những ấm no mà phải ăn ngon mặt đẹp mới hài lòng. Họ cho rằng như vậy mới là sống. Nên họ làm được bao nhiêu để dành bấy nhiêu và rất hay so sánh những chuyện khác với "cái ăn". Người nghèo thì tôi không nói, nhưng những người có điều kiện để lên mạng hằng giờ, đọc báo mạng mà lại cho rằng mình không đủ điều kiện để làm điều này điều nọ thì họ mãi mãi chỉ biết thế giới qua những trang mạng mà thôi. 

Tôi chỉ muốn nói rằng đừng bao giờ cho rằng mơ ước là xa xỉ. Mơ ước là một thứ "rẻ tiền" nhất trên cuộc đời này vì nó hoàn toàn miễn phí. Có nhiều giấc mộng bị cho rằng hão huyền nhưng không ít cái "hão huyền" đó đã thành sự thật. Vì vậy đừng tự khép miệng giếng của mình lại.

Bạn không phải là một con ếch, bạn có tay, có chân, hãy tự mình mở miệng giếng của mình ra, để bước ra thế giới này. Có như thế thì Việt Nam mới "nhanh" bằng các nước khác trên thế giới được.



Hà Văn



Wednesday, 26 February 2014

Thầy thuốc - Bệnh nhân: Không nên phá vỡ lòng tin







Người bệnh và nhân viên y tế





Giữa người bệnh và các y bác sĩ đang mất dần sự tin cậy. Điều này tác động xấu đến cả 2 phía.

Ai cũng có lúc ốm đau, phải đi khám, chữa ở bệnh viện, cơ sở y tế. Đến đó, không chóng thì chầy, thể nào cũng chứng kiến một biểu hiện tiêu cực. Dễ thấy nhất là hiện tượng giao tiếp nói năng chảnh lỏn, sẵng giọng của không ít nhân viên y tế với người bệnh và thân nhân của họ. Việc bệnh nhân dúi tiền cho những người tiêm thuốc, thay băng nếu không thì ngại rằng sẽ bị làm mạnh tay gây đau, cũng phổ biến. Ở nơi này nơi khác, bệnh nhân muốn chen ngang thì kèm một tờ tiền trong y bạ để được vào khám trước. Rồi thái độ thờ ơ chậm can thiệp khi người bệnh yêu cầu hỗ trợ. Tệ hơn nữa, có nhân viên y tế vòi vĩnh bệnh nhân và người nhà...

Từ những biểu hiện nhỏ cũng đã tạo ra sự bức xúc cho phía người bệnh, vốn đã đang ốm đau mệt mỏi. Khi một tai biến y khoa xảy ra, hậu quả nghiêm trọng, thì dư luận bùng nổ, chĩa "đao kiếm" về phía ngành y. Truyền thông nhảy vào mổ xẻ đưa tin, nhiều khi trầm trọng hoá thêm vụ việc, hoặc thiên lệch, chỉ phản ánh thông tin một chiều. Và thực trạng phổ biến là mặc dù chưa có kết luận chuyên môn về nguyên nhân, nhưng dư luận luôn có chiều hướng quy "tội" cho nhân viên y tế, lập tức hiểu ngay rằng, để xảy ra sự cố là do thiếu y đức! 

Bác sĩ Hồ Mạnh Tường (Khoa Y, Đại học quốc gia TP Hồ Chí Minh) từng có bài viết về điều này( Đọc tại đây ) trong đó có kêu gọi mọi người tỉnh táo suy xét, vì: “Một số nhân viên y tế có thái độ cư xử với bệnh nhân không tốt, thiếu đạo đức nghề nghiệp. Nhưng đừng vì thế mà biến bệnh viện, nơi nhân viên y tế và bác sĩ cần tập trung để cứu chữa và chăm sóc bệnh nhân, thành “chiến trường”.  Xã hội không có lợi từ những cuộc chiến này".

Xét một cách công bằng: tiêu cực trong ngành y, những sự cố y khoa… thì ở nước nào cũng có, ngay cả ở những nơi tiên tiến, những nền y tế hiện đại. Đạo đức xã hội xuống cấp, tiêu cực nhiều hơn trong ngành y là thể hiện tình hình chung của xã hội, chứ không riêng gì ngành y. Cái nhìn của dư luận xã hội với ngành y ngày càng khắt khe, ít thiện cảm. Điều đó ảnh hưởng đến hầu hết các bác sĩ và nhân viên y tế. Họ cảm thấy dường như tất cả mọi người đang xúm vào lên án và vùi dập mình. Nhiều bác sĩ tâm sự rằng xem chương trình "Táo quân" trên VTV năm nay họ cảm thấy bị tổn thương nặng nề trước cảnh Táo Y tế là nhân vật... chỉ cần đưa phòng bì là “cởi”!

Trước những búa rìu dư luận, đường dây nóng được tạo lập ở hầu khắp các bệnh viện. Hiệu quả chưa thấy đâu nhưng đường dây nóng gây nhiều bức xúc với các y bác sĩ. Họ phàn nàn, rằng trong phần lớn trường hợp, bệnh nhân chưa tìm hiểu kỹ mà đã khiếu nại, nạt nộ, bắt bẻ... phía bệnh viện một cách vô lý.

Giữa người bệnh và thầy thuốc đang mất dần sự tin cậy. Mà mối quan hệ thầy thuốc - bệnh nhân rất cần sự tin tưởng lẫn nhau. Các bác sĩ thường nói, chữa cho người không biết gì là dễ nhất, họ sẽ làm theo đúng lời khuyên của bác sĩ. Còn người “hơi biết một chút” trở lên, sẽ vào mạng tra cứu, bị loạn thông tin, lo lắng và có khi không làm theo chỉ dẫn của bác sĩ mà làm theo kimh nghiệm của người khác trên mạng, khiến bệnh lâu khỏi. Còn bây giờ, khi bác sĩ kê đơn, bệnh nhân sẽ nghi ngờ: bác sĩ được hưởng hoa hồng bao nhiêu % trong đơn thuốc này?... Người nằm viện luôn lo sợ "bồi dưỡng" không tốt thì y tá, bác sĩ không quan tâm chăm sóc. Bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu sự nghi ngờ chi phối quan hệ giữa bệnh nhân - thầy thuốc!

Người bệnh không dám đặt lòng tin vào bác sĩ. Báo chí dường như chỉ chờ ở đâu có sai sót là đến xới tung lên, với lối giật tít khá đáng sợ. Giờ đây rất nhiều các bác sĩ luôn làm việc trong tâm trạng căng thẳng, lo sợ sai sót nếu xảy ra sẽ khiến mình sa lầy trong những rắc rối mệt mỏi. Thế là, họ tìm cách che giấu sai sót. Thêm nữa, nếu bây giờ có những xét nghiệm kỹ thuật cao mà cần thiết cho bệnh nhân, nhiều khi họ cũng không dám chỉ định, sợ bị quy kết là cố tình nâng cao chi phí để làm khó người bệnh. Bác sĩ chọn giải pháp an toàn cho mình. Rõ ràng như thế thì người bệnh bị thiệt, không còn được cứu chữa hết khả năng của tiến bộ y khoa.

Chúng ta luôn luôn đòi hỏi y bác sĩ phải vì người bệnh, nhưng…

Khác với các ngành nghề khác, đối tượng cung cấp dịch vụ của ngành y là sức khỏe, là tính mạng của con người. Nghề y có những chuẩn mực nhất định mà các ngành nghề khác không có, ví dụ như khi cấp cứu thì không được phép trì hoãn dù người bệnh có khả năng thanh toán phí dịch vụ hay không.

Nhưng thực tế thì bao giờ cũng phức tạp hơn lý thuyết. Tôi từng chứng kiến một vụ việc tại khoa Chấn thương của Bệnh viện Mắt. Một bệnh nhân bị rách giác mạc sau một vụ ẩu đả, có chỉ định mổ. Bệnh nhân ở ngay Hà Nội, nhưng gia đình mãi vẫn chưa mang tiền viện phí vào nộp. Bác sĩ trực bối rối liên tục gọi điện hỏi ý kiến lãnh đạo. Sốt ruột, chính tôi chen vào giục: “Sao không mổ cho người ta đi?”. Bác sĩ phân trần: “Khổ quá, em có lần mổ như thế rồi, xong bệnh nhân chưa lành đã trốn viện, không trả tiền viện phí, thế là em lại phải lấy tiền túi ra nộp, những 10 triệu đồng. Mà chuyện như thế này hay xảy ra lắm, em lấy đâu ra tiền để nộp thay cho bệnh nhân?”

Giả sử nếu một người bình thường trong chúng ta ở địa vị của chị bác sĩ ấy, chúng ta sẽ làm gì? Bỏ mặc người bệnh thì không đành. Phẫu thuật cho người ta rồi bị rắc rối vì không ai trả viện phí? Được biết, chị bác sĩ này từng giúp nhiều bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn xin tài trợ từ các quỹ hỗ trợ bệnh nhân nghèo để có thể được phẫu thuật. Chị ấy là một bác sĩ tốt, có tâm. Nhưng thế nào là bác sĩ tốt? Một bác sĩ phẫu thuật đã cứu sống người bệnh, người nhà bệnh nhân đưa phong bì cảm ơn, người bác sĩ nhận. Vậy là đúng hay sai, tốt hay không tốt? 

Cách đây hàng chục năm, hành vi nhận phong bì “cám ơn” của bệnh nhân chắc chắn là không thể chấp nhận được. Nhưng đến nay, các chuẩn mực đã thay đổi. Thời bao cấp, đa số người dân đều nghèo. Còn bây giờ, nếu mọi người xung quanh năng động giỏi giang và sống giàu có thì không lẽ những bác sĩ phải sống khổ hạnh, nhìn vợ con mình nheo nhóc? Họ phải làm gì?

Điều bất hợp lý hiện nay là các y bác sĩ được trả thù lao bằng một phần nhỏ so với công sức của họ bỏ ra để thực hiện các dịch vụ điều trị, phẫu thuật, chăm sóc bệnh nhân. Với các dịch vụ y tế mà các bệnh viện được phép thu thêm, Nhà nước định ra một mức giá rất thấp. Điều này thể hiện tính nhân đạo của chế độ nhưng lại thiếu hợp lý khi tạo ra hệ quả là nhân viên y tế trong hệ thống y tế công sẽ phải sống trong cảnh đói nghèo nếu chỉ trông vào tiền lương. Từ đó, nảy sinh tiêu cực. Tiêu cực lan rộng, trở thành tệ nạn, làm xấu đi hình ảnh của ngành y.

Chúng ta luôn luôn đòi hỏi nhân viên y tế phải vì người bệnh, phải giữ tròn y đức, nhưng "có thực mới vực được đạo", thu nhập cán bộ y tế thấp, cường độ làm việc lại cao, đa số còn làm thêm giờ, thêm việc hay làm ngoài, hệ quả tất yếu là chất lượng dịch vụ y tế thấp và tỷ lệ sai sót, biến chứng cao. Không chỉ có thế, chi phí đầu tư cho y tế ở Việt Nam cũng thấp, dẫn đến thiếu giường bệnh, thiếu thiết bị, thuốc men, và thiếu cả đào tạo nhân lực. Người dân thiếu kiến thức về bảo vệ sức khỏe. Người bệnh lúc ốm nhẹ chưa đến viện, chỉ khi nào ốm nặng mới đi chữa, thì chi phí chữa bệnh lúc ấy đã tốn kém gấp bội cho cả bản thân người bệnh và cho cả ngành y. Thế mới nói, chỉ nỗ lực của riêng ngành y thôi thì chưa thể giải quyết được vấn đề nâng cao y đức.

Trong bối cảnh hiện nay, một nhân viên y tế, nếu giao tiếp với bệnh nhân đúng mực (lịch sự, ân cần, thân thiện, không tỏ thái độ kẻ cả, ban ơn, gay gắt…), làm tròn trách nhiệm trong việc cứu chữa bệnh nhân (chẩn đoán, điều trị đúng thuốc tốt nhất cho người bệnh, không kê những đơn thuốc mà bệnh nhân không thực sự cần đến…), và chịu khó trau dồi trình độ để làm tốt chuyên môn, như vậy có thể coi là có y đức. Cần nhấn mạnh, "y thuật" là một phần quan trọng không thể tách rời của y đức. Một bác trình độ chuyên môn hạn chế thì dù thái độ có tốt bao nhiêu, có luôn tỏ ra thông cảm chia sẻ với bệnh nhân bao nhiêu nhưng chẩn đoán, điều trị, phẫu thuật… kết quả kém thì có thể vẫn được bệnh nhân thông cảm, không bị kiện tụng và luôn được khen là tốt, nhưng thực ra bệnh nhân không thể biết có khi họ gây hại nhiều hơn lợi cho mình!

Để làm được như vậy, các y bác sĩ cũng phải là những con người có lương tâm, có lòng yêu nghề. Thực tế trong ngành y hiện nay vẫn có không ít những con người như vậy. Chỉ khi các chính sách vĩ mô can thiệp đảm bảo được thu nhập xứng đáng cho cán bộ nhân viên ngành y, chúng ta mới có thể đòi hỏi ở họ cao hơn!

Hãy công bằng

Người bệnh, giới truyền thông và tất cả mọi người nên có cái nhìn khách quan, công bằng khi nói về ngành y. Không tô hồng, nhưng cũng không nên cực đoan thái quá. 

Rõ ràng là mỗi ngày, tại các phòng mổ, các khoa cấp cứu của hàng trăm bệnh viện trên khắp cả nước, đã có hàng ngàn người bệnh được cứu sống, được phục hồi sức khoẻ để sống cuộc sống bình thường. Đó là đóng góp, là công việc thầm lặng của các y bác sĩ, cán bộ nhân viên ngành y.

Hãy trân trọng các thày thuốc đã dũng cảm vượt khó khăn đẩy lùi dịch bệnh; các thầy thuốc đã tìm ra những phương pháp mới “chiến đấu” với những bệnh nan y để chăm sóc sức khỏe người dân; những người đã đối xử tử tế với bệnh nhân đúng với lương tâm nghề nghiệp của mình... Trong ngành nào cũng vậy, không tránh khỏi những nhân tố tiêu cực và cần phải chung tay đẩy lùi những tiêu cực ấy, và chỉ có thể làm được như vậy bằng thái độ công bằng, xây dựng./.


Cảo Thơm/VOV online


Sẽ nhanh thôi...









Nhớ Sài Gòn! 
Nhớ bã xã và tụi nhỏ!

Giá giờ này đang ở Sài Gon và ôm mấy tình yêu của ba thì hạnh phúc biết mấy.. 

Tiếng con nói Ba Hải về vơi con léo nhéo văng vẳng bên tai. Hôm nay mới thứ ba mà con, thứ sáu Ba sẽ về với người tình của Ba. Sẽ nhanh thôi tình yêu ạ....



Định Quán 25/2/2014



9 dấu hiệu cảnh báo ung thư gan







    














Theo đánh giá, ung thư gan là một căn bệnh nguy hiểm, gây tử vong hàng đầu trong các thể ung thư. Vì thế, nhằm phát hiện sớm và điều trị kịp thời, bạn cần chú ý đến các dấu hiện ban đầu, cảnh báo sớm nguy cơ ung thư gan dưới đây:

1. Nước tiểu sẫm màu
Khi chức năng gan bị suy giảm có thể khiến mức bilirubin trong máu gia tăng, dẫn đến nước tiểu bị sẫm màu: màu vàng đậm hoặc nâu. Trong trường hợp này, bạn nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe lập tức, vì đây có thể là triệu chứng ban đầu của ung thư gan.

2. Dịch ổ bụng

Tình trang dịch tích tụ trong ổ bụng là một trong những triệu chứng phổ biến của ung thư gan giai đoạn đầu. Đặc biệt, trong trường hợp bạn thường cảm thấy đầy hơi, trướng bụng cùng với lớn gan, đây có thể được coi là một dấu hiệu sớm của ung thư gan.

3. Đau bụng

Khi gan bị lớn và suy giảm chức năng có thể dẫn đến tình trạng đau bụng. Trong trường hợp bạn bị đau bụng cùng với gan to, bạn có nhiều khả năng mắc phải các bệnh về gan, trong đó có ung thư.

4. Ngứa

Ngứa có thể được coi như một triệu chứng sớm của ung thư gan. Điều này xảy ra chủ yếu do chức năng gan bị suy giảm, dẫn đến làm tăng lượng bilirubin trong máu, vốn là tác nhân gây ngứa trên da.

5. Lớn gan

Gan nằm ở phía dưới hạ sườn phải kéo dài đến giữa bụng. Khi bạn dùng tay sờ thấy, có thể là do bạn bị lớn gan. Trong trường hợp này, bạn cần tiến hành kiểm tra sức khỏe ngay lập tức, vì đó có thể là một trong những dấu hiệu đầu tiên cảnh báo ung thư gan.

6. Mệt mỏi

Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi dai dẳng, không dứt, kèm với bất kỳ triệu chứng khác liên quan đến suy giảm chức năng gan, bạn có thể có nguy cơ bị ung thư gan. Vì tình trạng mệt mỏi kéo dài là một triệu chứng phổ biến ở các bệnh nhân ung thư gan.

7. Buồn nôn và nôn

Nếu bạn thường có cảm giác buồn nôn hoặc nôn mà không rõ nguyên nhân, hãy kiểm tra sức khỏe để xác định xem liệu bạn có bị suy giảm chức năng gan hay không. Vì tình trạng buồn nôn và nôn do suy giảm chức năng gan thường được coi là dấu hiệu cảnh báo sớm của bệnh ung thư gan.

8. Sụt cân

Gan là cơ quan đóng vai trò quan trọng trong quá trình trao đổi chất của cơ thể. Vì thế, khi chức năng gan bị suy giảm có thể dẫn đến tình trạng sụt cân. Điều này có thể được coi là một trong những triệu chứng quan trọng nhất cảnh báo nguy cơ ung thư gan giai đoạn đầu.

9. Vàng da

Vàng da không phải là một bệnh, tuy nhiên nó là một biểu hiện của tình trạng suy giảm chức năng gan. Khi chức năng gan suy giảm, dẫn tới nguy cơ làm tăng lượng bilirubin trong máu, gây nên tình trạng vàng da. Do vậy, vàng da thường được xem như một trong những dấu hiệu đầu tiên cảnh báo ung thư gan.

Nguyễn Niệm (Medicmagic)

Báo Nga: Theo phương Tây, Ukraine sẽ chẳng có cháo mà húp!





Người Nga ở Ukraine
Tờ Pravda của Nga mới đây đã đăng tải một bài phân tích của tác giả Timothy Bancroft-Hinchey về sự ngộ nhận những ước mơ hão huyền của người Ukraine khi ủng hộ quốc gia này hướng về phía châu Âu và hậu quả tàn khốc mà người dân nước này sẽ phải gánh chịu từ những hành động của họ. Dưới đây là nội dung chính bài viết của ông Bancroft-Hinchey. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả:





Ở các nước văn minh, người bắn vào cảnh sát sẽ bị trừng trị. Còn tại Ukraine, những kẻ này lại được gọi là ‘nạn nhân’. Mỹ và Liên minh châu Âu EU nhanh chóng áp đặt lệnh trừng phạt, cách thức can thiệp kinh điển và trắng trợn giống như những gì chúng ta đã chứng kiến trong vài năm trở lại đây. Lí do? Tổng thống Yanukovich cự tuyệt chính sách ‘cây gậy và củ cà rốt’ của EU.

Sau Libya - một chiến dịch phạm tội và khủng bố của NATO , sau Syria - nơi Anh, Pháp, Mỹ... trang bị vũ khí cho những tên khủng bố, tội phạm, kẻ hiếp dâm, kẻ tra tấn, giết người, bây giờ chúng ta lại có Ukraine - nơi mà một bộ phận dân chúng mù quáng bởi sự cực đoan của tuổi trẻ, cùng với băng nhóm tội phạm, khủng bố, đặc vụ từ nước ngoài (bao gồm các phần tử khủng bố từ Libya, Syria, Moldova) đã gây ra cảnh tan hoang, lộn xộn, hỗn loạn cho một đất nước vốn đang được lãnh đạo bởi một tổng thống dân cử.

Khó có thể tưởng tượng được rằng toàn bộ người dân đất nước Ukraine lại khao khát được rơi vào tay các lực lượng ma quỷ đang điều khiển những tên du côn vừa giành chiến thắng trong một cuộc chiến cục bộ, dù rằng sự hiện diện của họ tại Quảng trường Độc lập là sự sỉ nhục đối với hình ảnh của đất nước. Đó là một chiến thắng dành cho bọn tội phạm và giết người. Một sự ủng hộ rầm rộ dành cho những kẻ tin rằng sức mạnh đó là đúng và rằng một quốc gia có thể bị khuất phục khi dựa vào các thế lực ngoại bang khuấy động tranh cãi nội bộ.

Bao nhiêu trong số những người biểu tình tại Kiev và tung hô Tymoshenko nhớ rằng bà ta đã bị tống vào tù? Bao nhiêu người trong số họ đeo biểu tượng phát xít? Bao nhiêu trong số họ có liên hệ với các băng nhóm tội phạm? Bao nhiêu người rõ ràng là có liên quan tới các tổ chức tội phạm ở Ukraine? Bao nhiêu người là cư dân Kiev, còn bao nhiêu được chở tới từ các vùng cực tây của Ukraine? Bao nhiêu người được trả 30 euro/ngày để vượt qua từ Moldova qua biên giới?


Biểu tượng Wolfsangel nằm ngang hiện là biểu tượng chính thức của Right Sector, một trong những lực lượng hoạt động mạnh nhất ở Ukraina đầy bất ổn.


Việc những con người trẻ tuổi, nhiệt huyết mà hão huyền, bị bắn chết trên đường phố là điều không ai mong muốn. Nhưng biểu tình hòa bình là một chuyện, để bọn tội phạm và giết người dùng bạo lực kiểm soát nó lại là chuyện khác. Những kẻ này không chỉ bắn vào cảnh sát, mà theo những nguồn tin đáng tin cậy, còn bắn vào "phe mình" để khuấy động sự hỗn loạn. Điều đó, thưa các vị, có bàn tay của CIA với sự chuẩn bị kĩ lưỡng.

Liệu có ai cho rằng họ không làm chuyện đó?

Từ hôm nay, bữa tiệc đã kết thúc và dư âm đầy ác mộng mới bắt đầu. Những người trẻ Ukraine hão huyền ủng hộ EU đã tỉnh mộng khi những kẻ không mời mà tới đầy hung hăng trà trộn vào họ - những tên tội phạm, khủng bố và điệp viên nước ngoài - những kẻ mà họ sẽ phải đuổi ra khỏi nhà trước khi chúng gây chuyện. Sau đó, họ sẽ phải đối mặt với hậu quả của những việc họ đã gây ra.

Không có gì ngạc nhiên nếu bà Tymoshenko đứng lên khỏi chiếc xe lăn một cách thần kỳ, để mái tóc giả màu vàng rơi xuống đất và làm lộ ra mái tóc đen rối bù (chứ không phải là cảnh tượng khác và có phần đằng đằng sát khí), tuyên bố với tất cả rằng châu Âu là con đường phải đi, và châu Âu sẽ mang tới sự thịnh vượng, sẽ tăng GDP của Ukraine một phát lên gấp 3 lần, mang tới cơ hội mới mẻ cho giới trẻ Ukraine, công việc, triển vọng, tự do và nền Dân chủ.

Các dòng sông của Ukraine rồi sẽ biến thành dòng thác muối, thành quả có được từ nước mắt của những người trẻ tuổi Ukraine nhiệt huyết nhưng hão huyền sẽ bị cuốn vào một cơn bão do kẻ khác tạo ra, biến thành máu, khi họ nhận ra những gì họ đã làm. Châu Âu, chỉ là phiên bản đời thực của Hostel (bộ phim kinh dị, với nhân vật chính là một nhóm du khách trẻ tuổi bị tra tấn tới chết bằng những cách kinh hoàng). Trong trường hợp này, nạn nhân là Ukraine và tương lai của quốc gia này.

EU, tấm bình phong của Quỹ tiền tệ Quốc tệ và là cách thức vận hành đen tối từ Washington, nơi mà những việc làm bẩn thỉu đã có EU thực hiện, có thể bị Pháp và Anh dắt mũi, sẽ không thể mang lại những cơ hội như vậy.

Con đường hướng về EU sẽ khiến kinh tế của Ukraine trở nên ù lì, sẽ không thể cho nông dân một công việc, sẽ bắt buộc các nhà máy phải đóng cửa, sẽ thải loại các đội tàu đánh cá và chuẩn bị một nền tảng cho việc bán tháo toàn bộ quốc gia Ukraine vô cùng giàu có cho các thế lực kiểm soát Washington và con rối EU của họ. Người Ukranie liệu có thực sự tin rằng Pháp sẽ cho phép sự cạnh tranh từ các nông trại rộng lớn của Ukraine, Đức sẽ cho phép các nhà máy của Ukraine cung ứng các sản phẩm rẻ hơn, Tây Ban Nha sẽ cho phép đội tàu cá của đối thủ hoạt động? Hãy thực tế đi!

Sẽ không có việc làm, không có cơ hội nào cả ngoài việc phải đi xin tiền trên đường phố EU hay làm hầu bàn phục vụ bia tại Đức - hoặc thực tế là nhận trợ cấp của Anh như những người khác - Ukraine sẽ phải gánh một món nợ khổng lồ, làm tê liệt nền kinh tế trong nhiều thập kỷ tới, một gánh nặng sẽ không thể vượt qua.

Những người đang mơ giấc mơ châu Âu biết tôi đang nói về điều gì. Có thể tha thứ cho những người trẻ tuổi Ukaine hão huyền bởi họ không hiểu một cách đầy đủ việc họ đang làm, nhưng không thể quên rằng mọi hành động đều có hậu quả tương ứng. Hãy hi vọng rằng Ukraine sẽ không chọn thứ được rêu rao là lựa chọn dễ dàng, bởi trong thế giới ngày nay, không có cái gì là miễn phí cả. Có ai thực sự tin rằng EU muốn thịnh vượng cho chúng ta? Nếu vậy thì vì sao có hơn 1 triệu người Ba Lan ở Anh?

Như tôi đã nói, Tổng thống Yanukovych vẫn là tổng thống dân cử của Ukraine và vẫn tồn tại thứ gì đó gọi là luật pháp và quy định. Không phải tất cả người Ukraine đều ở Kiev, không phải tất cả người Ukraine đề về phe những người trẻ tuổi hão huyền tại Quảng trường Độc lập và những con quái vật thì vẫn ẩn mình trong số họ.


Theo : Sohanews






Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên