Powered By Blogger





Wednesday, 4 September 2013

Về Thanh Hoá














Về Thanh Hóa với tuổi thơ lẫm chẫm
Cá thu nướng qua cá nục kho nồi.
Nhớ mẹ lắm - Vàng con cá bống
Cháy trong chiều thèm quá đi thôi!
Đầu miền Trung quê của núi, của đồi
Nơi xích lại rừng gần kề với biển
Em đứng đợi dẫu nghìn đời lỡ hẹn
Sóng bạc đầu hòn Trống Mái thương nhau
Đất quê mình ai có lạ gì đâu?
Núi Nưa thở để cá Kình phải sợ.
Thành đá dựng cho em vào giờ sử
Lá rừng Lam Sơn thư viết tụ sao trời.
Quả cà xưa cũ quá lâu rồi
Thấy mới lạ vị mềm đầu lưỡi
Nắm rau má vệ đường em hái vội
Bát cua đồng sóng sánh giọt mồ hôi.
Về xứ Thanh là sống lại một đời
Em bé bỏng anh thời trai trẻ
Dẫu có khổ vẫn là quê mẹ
Củ khoai vùi cháy suốt cả chiều đông




#Tí cạna

Phụ nữ và trái bóng







Tuesday, 3 September 2013

Nói thẳng














Tổng thống Putin chỉ dẫn một câu nói rất nổi tiếng: “Ai không tiếc cho sự đổ vỡ của Liên Xô, người đó không có lương tâm; Ai muốn khôi phục Liên Xô trong quá khứ, người đó không có đầu óc”.












Cứ nói thẳng cho gọn: 
Ở nước ta bây giờ 
Không ai tin cộng sản. 
Có tin chỉ giả vờ.


Tôi nghĩ gì nói ấy,
Nói thiện ý, thật lòng.
Vậy xin hỏi các bác:
Các bác có tin không?



Làm sao tin được cái
Mà ta không biết gì,
Thậm chí không tồn tại?
Vậy thì nói thật đi.



Xã hội sẽ tự chết,
Mà không phải chờ lâu,
Khi làm theo năng lực,

Hưởng thụ theo nhu cầu.


Nước của người chủ xướng

Cái thuyết này, Lênin
Cũng đã từ bỏ nó,
Vậy sao ta còn tin?


Ta, thằng dân, nghĩ thế.
Còn lãnh đạo thì sao?
Lãnh đạo càng không thể
Tin vào cái tầm phào


Họ có mắt, họ thấy.
Họ cũng có cái đầu,
Lại đi nhiều, biết lắm.
Họ không hề ngu đâu.



Nghĩa là ta, nói thẳng,
Không ngốc, không ngây thơ,
Từ dân đến lãnh đạo,
Đang chơi trò giả vờ.


Có cần thiết không nhỉ?
Không, không cần, theo tôi,
Trước ta ngu không biết,
Giờ biết rồi thì thôi.


Mọi cái có hoàn cảnh.
Cũng đừng nên trách nhau.
Cần thiết thì chung sức
Mà làm lại từ đầu.


Nước là của tất cả.
Tất cả phải chung vai,
Gác bất đồng, thù hận
Để nước có tương lai.

Thái Bá Tân 






Kính thưa các chữ ký










Mạ mình biết một chữ thôi, chữ CHÂU- chữ tên mạ, mà cũng đã ký không biết bao nhiê u thứ cho gia đình, con cái....



Mình, năm 10 tuổi, được ký lần đầu tiên vào cái biên bản của chính quyền với tư cách là nhân chứng của vụ bắt ngoại tình của dân quân xã. Vinh dự tự hào quá. He he.


Trình bày hoàn cảnh xong. Giờ đi vào trọng tâm......( câu này chủ blog thêm )

Kính gửi các chữ ký

Không thể thống kê hết được cuộc đời một con người phải ký bao nhiêu lần vào bao nhiêu thứ văn bản. Đó cũng là một chữ ký xác định danh tính, xác định chủ thể, xác định trách nhiệm cá nhân, xác nhận quyền trí tuệ, quyền sáng tạo, quyền tài sản, quyền quan hệ....nếu sai, anh ta chỉ phải chịu trách nhiệm chủ yếu cho chính anh ta hoặc một nhóm người, thế mà những cái sai ấy đã không nên và càng không được phép sai.

Nếu cầm giữ một vị trí xã hội, chữ ký ấy liên quan đến cộng đồng lớn, thậm chí là cả một dân tộc, thì chữ ký- dù xuất phát chỉ từ một cá nhân, nhưng nó cao cả lắm, thiêng liêng lắm, và tối thượng.

Lịch sử lựa chọn được rất ít người để đặt chữ ký của mình xác lập chủ quyền đất nước, xác lập quyền độc lập của Tổ Quốc.

Đất nước lựa chọn không nhiều cho những người đặt chữ ký của mình để tạo ra những quy định của pháp luật, những bộ ứng xử hành vi cho toàn bộ cộng đồng dân tộc, cho cả một chính sách, một bộ máy, cho trùng trùng lớp lớp những hoạt động muôn mặt của cuộc sống, chữ ký ấy chất nặng vai trò cá nhân, trách nhiệm cá nhân, nhân cách cá nhân, trình độ cá nhân, văn hóa cá nhân, đạo đức cá nhân người ký.

Chỉ xin những chữ ký một điều thôi: Trước khi ký, hãy hướng tấm lòng mình vì Tổ Quốc, vì đất nước, vì quyền lợi tối thiểu đến quyền lợi cao cả của nhân dân mình. Đừng ký nếu phải ký cái chữ ký dành cái quyền lợi cục bộ cho Bộ, ngành, Cục, vụ, tỉnh, huyện và thậm chí là cho mình, nhóm mình, mà quên mất rằng, mình- những công bộc của đất nước đều được dân nuôi, được dân bảo vệ, được dân lo toan và hưởng thụ sự hy sinh vĩ đại của nhân dân.

Chữ ký, dù chỉ là một văn bản thôi, là chất chứa ở đó toàn bộ lòng tự trọng của người ký.
Ký sai, ký rồi xóa, ký rồi bị mắng, bị lên án, bị phỉ nhổ, thì người ký nó thảm hại lắm.

Xin luôn nhìn thấy những chữ ký mạnh mẽ, dứt khoát, vô tư và khách quan.


Theo blog Nguyễn Quang Vinh

Mong mưa ít nặng hạt






Đêm Sài Thành se lạnh xen lẫn những hạt mưa ngày càng nặng hạt. Lòng đầy tâm trạng khi nghĩ về ai đó. Không biết giờ này bố con nhà nó về tới nhà chưa? Có bị mắc mưa như mình không. Càng nghĩ càng buồn, muốn phóng xe thật nhanh về ôm bé con bé bỏng của mình. Nghĩ thế và phóng xe thật nhanh,mong mưa ít nặng hạt....


Những giọt sầu của mình có dành cho cả chị. Thấy thương chị quá. Biết rằng 2 chị em khó gần gũi nhau khi ở lâu nhưng thấy chị một mình chịu đựng bệnh nên thương chị. Truyền cho chị một chai nước biển để chị lấy lại sức sau bao ngày mệt mỏi vì bệnh. Chị hỏi sao mình ko vận dụng những gì mình đã học ở trường y thì mình bảo rằng mình tôn trọng ý kiến của mẹ. Mẹ sợ có sự cố khi truyền cho BN. Thật ra chẳng có gì đáng sợ nhưng người già thường hay bảo thủ và lo xa. Thôi thì bằng y cất lại,vận dụng những gì đã học. Kết hợp y và dược cũng ok mà. Hihi....

Đời vui tươi khi bạn lạc quan và ko chú trọng tiền bạc. Muốn giàu thì rất dễ,nhưng để giữ cái đức thì rất khó. Sẽ làm theo những gì me mong muốn và không muốn mẹ buồn vì mình.

Thấy chị cũng ổn định về sức khoẻ, dặn dò anh 2 trước khi ra về. Lòng nặng trĩu mong trôi theo những giọt mưa buồn.

Mong rằng sáng mai thức giấc, một khởi đầu mới đối với đứa con của mình. Chúc mọi người một giấc ngủ ngon thật say và thật nồng ấm....

Sài Gòn đêm mưa
H.t.t Tâm



Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên