Powered By Blogger





Wednesday, 14 August 2013

Các nhóm lợi ích, đừng nấp áo Nhân Dân để phục kích Nhân Dân







Gần đây nhất người dân Việt lại lao đao bởi nạn tăng giá xăng dầu, giá điện theo kiểu phục kích. Các quan chức vừa hứa không tăng rồi lại tăng đùng một cái khi không ai ngờ. Rồi lại còn nói không ảnh hưởng gì nhiều với đến đời sống xã hội, đời sống nhân dân!!! Rõ ràng là các nhà độc quyền của Nhà nước đã phục kích Nhân Dân.

Chưa hết, trong thời gian qua lại có hàng loạt văn bản quy phạm pháp luật kiểu “sét đánh ngang tai” người dân như xoá hộ khẩu nếu đi nước ngoài quá hai năm, không được xây nhà theo kiến trúc cổ điển Pháp, đám ma không quá 7 vòng hoa, đám cưới không quá 300 người, đi xe không chính chủ bị phạt, doạ ngáo ộp cũng bị phạt… Chưa hết, lại còn có cả quy định cộng thêm điểm thi vào đại học cho Bà mẹ Việt Nam anh hùng!!! Khôi hài thê thảm. Mỗi ngày như mọi ngày, những công chức yếu kém, vô trách nhiệm, vô tâm, vô cảm lại tham mưu, tư vấn và tự mình ban hành ra biết bao nhiêu quyết định sai lầm. Mỗi ngày lại có thêm những bức xúc, gay cấn đổ lên đầu Đất Nước và Nhân Dân này. Đã có rất nhiều nghị quyết, chủ trương, quyết tâm tiêu diệt nạn tham nhũng nhưng tất cả đều như đá ném ao bèo, tham nhũng và lãng phí vẫn tồn tại và cày nát, vắt kiệt đất nước này. Nền kinh tế khủng hoảng, sa sút; Nền giáo dục lạc hậu và bê tha; Nền y tế quá nhiều kẻ thất đức; Nền văn hoá đua đòi, trọng sự kiện hơn giá trị; Nền văn nghệ ít thành tựu sáng tạo, nhiều chì chiết. Trong lúc đó, biển Đông đang dậy sóng, đang bị nhòm ngó, đang bị xâm lăng. Đất nước đang nóng lên từng ngày vì kẻ thù ngoại xâm, vì nghèo khó, lạc hậu, vì nạn tham nhũng, lãng phí, vì thói quan liêu. Không lúc nào hơn lúc này, Đất – Nước đang cần Dân yên, Biển lặng để dồn tâm trí và sức lực nhằm thoát nghèo, dựng xây nền dân chủ, đoàn kết toàn dân chống giặc ngoại xâm, bảo vệ nền độc lập, xây nền thịnh trị, đưa đất nước tiến lên văn minh và tiến bộ. Đó là điều mà lẽ ra ai cũng phải biết.

Giờ ngậm thấy đắng cay







Ngọn đuốc Lê Văn Tám,
Ít ra là một thời,
Từng là ngọn đuốc sống,
Thắp sáng tim nhiều người.

Thế mà ngọn đuốc ấy
Do người ta phịa ra,
Coi như một chuyện nhỏ,
Lừa cả dân tộc ta.

Anh hùng Nguyễn Văn Bé
Bị giặc bắt, hy sinh,
Diệt hàng chục tên Mỹ,
Cả dân tộc tôn vinh.

Nghe nói anh hùng ấy
Chẳng hy sinh tẹo nào.
Chiêu hồi, rồi qua Mỹ,
Làm tẽn tò đồng bào.

Cùng thời gian, lịch sử
Hé lộ nhiều “chiến công”,
Nhiều “anh hùng”, tưởng thật
Mà hóa ra lại không.

Tính tôi, các bác ạ,
Rất cả tin xưa nay,
Và đã tin không ít.
Giờ ngẫm thật đắng cay.



Trót dại, lừa người khác
Thì xin lỗi chứ sao.
Thế mà ông nhà nước
Im lặng là thế nào?

Vậy thì kể cũng khó
Người khác lại tin mình.
Thậm chí cả khi họ
Cả tin và có tình.

413 - Thái Bá Tân 
 
 



 

Monday, 12 August 2013

Những giót nước mắt mang tên thầy thuốc




Giá thuốc lên cao. Bệnh viện quá tải. Bác sĩ nhận phong bì. Ăn bớt thuốc tiêm chủng của trẻ em. Hộ lý đánh rơi trẻ sơ sinh. Ba cháu bé chết sau khi tiêm chủng. “Nhân bản” xét nghiệm ở Bệnh viện Hoài Đức…

Tất cả những điều trên cộng với cách hành xử thiếu khôn khéo của lãnh đạo khiến hình ảnh ngành y giờ đây buồn thê thảm...

Trong xã hội Việt Nam xưa, có ba nghề được kính trọng gọi là thầy. Đó là thầy giáo, thầy thuốc và thầy cúng. Nếu thầy giáo gần với hình ảnh của một người cha nghiêm khắc (Sư phụ như huynh) thì thầy thuốc gần với tình yêu thương của người mẹ (Lương y như từ mẫu).

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam cũng đã có nhiều tấm gương thầy thuốc được người đời tôn kính, thờ phụng như Hải thượng Lãn ông Lê Hữu Trác, Thầy Tuệ Tĩnh và gần đây là các giáo sư Tôn Thất Tùng, Đặng Văn Ngữ, Phạm Ngọc Thạch… Họ mãi mãi là tượng đài của nền y học Việt Nam không chỉ bằng tài năng mà còn bằng đức độ.

Nụ hôn tháng 8








Ngoài hiên, tiếng mưa rơi tí tách va vào những tàn cây tưởng chừng như oà vỡ một sáng sớm tinh mơ. Cuộn tròn trong chăn ấm cùng với người mình yêu thật là hạnh phúc.

Bỗng chuông đồng hồ reo lên báo hiệu một ngày làm việc mới. Em quơ tay tắt và nằm kề sát đầu tựa vào vai anh để tận hưởng một buổi sáng an lành. Năm phút vẫn chưa muốn chui ra khỏi chăn ấm và lòng thầm nghĩ giá như có một điều ước em sẽ ước giây phút này kéo dài mãi . Nhưng điều ước thì chỉ có trong truyện cổ tích như Cô Bé Lọ Lem gặp chàng Hoàng Tử.
 
Lòm còm bật dậy, khởi động vài ba động tác Yoga cơ bản mà đã được học trong suốt một tháng qua đem lại cho cơ thể một sức khoẻ dẻo dai.Và em chỉ mong nếu anh hằng ngày ở nhà em bắt anh phải tập cùng em để sức khoẻ của anh sẽ được tốt hơn. Cuộc sống mưu sinh đã đẩy dần chúng ta đi quá xa và không còn quan tâm lẫn nhau hơn trước mà thay vào đó là con cái và những xã giao bắt buộc phải có. 
Những ngày như thế này em chỉ muốn chúng ta ở bên nhau, cùng thư giãn và bỏ lại sau lưng những nhọc nhằn lo lắng. Ngày tiễn anh về phố núi là một ngày mưa tầm tã, một ngày kỷ niệm của hai ta và là một ngày thiêng liêng nhất mà ba mẹ đã ban tặng cho em. Mưa âm thầm hoà lẫn vào những giọt nước mắt. Lòng nghe sao mặn đắng và xót xa khi bên tai văng vẳng tiếng con trẻ gọi ba ơi mỗi khi đêm về. Chỉ mình em lặng lẽ ngồi đếm những giọt sầu nặng trĩu và thầm mong nhanh tới  ngày gia đình đoàn tụ.
 
Sẽ chóng mau phải không anh? Hãy cùng em đi tiếp quãng đường còn lại và nhất định chúng ta sẽ thăm lại nơi có nhiều kỷ niệm. Sẽ có một ngày nhất định chúng ta sẽ quay trở lại anh nhé.... 


Thursday, 8 August 2013

Lê Nin và Mandenla






Thưa ông Vladimir Ilyich Lenin kính mến! 
 
 
 
Tôi sống dưới chế độ XHCN tính đến nay cũng được 36 năm, chế độ được lập ra dưới ánh sáng chỉ đường của chủ nghĩa do ông đồng sáng tạo với Karl Marx và Engels. Đây là lần đầu tiên tôi cầm bút viết về ông. Trước đây tôi có đọc một ít của Engels và Marx. Còn của ông và của Staline thì tôi chưa đọc gì nhiều bởi lẻ theo tôi đoán những gì hai ông viết ra nó cũng giống giống như những gì mà ông Lê Duẩn đã vận dụng lại trong cuốn “Dưới lá cờ vẻ vang của Đảng…” mà tôi đã đọc hồi còn tuổi hai mươi. Do vậy mà đã đọc Lê Duẩn rồi thì xét không cần thiết phải đọc ông và Staline.


Vì chưa đọc nhiều về ông nên tôi không dám viết gì về ông mãi cho đến mới đây tôi tình cờ đọc được bài viết Chính Lenin mới là người đã làm Liên Xô tan rã của tác giả Vũ Cao Đàm đăng trên trang Bauxite Việt Nam. Bài viết này đã tạo cho tôi nguồn cảm hứng để mạo muội viết về ông.
Tháng 2 năm 1917, nhân dân Nga đã làm một cuộc nổi dậy kinh trời động đất lật đổ chính quyền chuyên chế của giai cấp phong kiến địa chủ và thay vào đó là một chính quyền của nhân dân. Đó là chính quyền chuyên chính toàn dân nghĩa là chính quyền dân chủ thật sự như Âu Mỹ. Nhưng theo ông đó là chính quyền của giai cấp tư sản nên ông không chấp nhận do vậy vào tháng 10 năm đó, ông lãnh đạo giai cấp vô sản đứng lên lật đổ chính quyền của giai cấp tư sản và thay vào đó là chính quyền chuyên chính vô sản nghĩa là chính quyền của giai cấp vô sản chứ không phải là chính quyền chung cho nhiều giai cấp khác.(Tội nghiệp những người dân Nga còn lại không phải là giai cấp vô sản sẽ biết đi đâu mà sống? )
Nhưng nếu là chính quyền chuyên chính vô sản thì cũng tốt. Đó là chính quyền của toàn bộ giai cấp vô sản chứ không phải riêng một nhóm nào. Tuy nhiên đến đây thì dường như ông tự mâu thuẫn với chính cái chủ nghĩa do ông viết ra và đi chệch hướng. Ông dẹp bỏ hết tất cả các thành phần khác, các nhóm ý kiến khác, các đảng phái khác có trong giai cấp vô sản. Ông dẹp hết các đảng xã hội của nhân dân lao động, ông dẹp luôn nhóm Menxêvích, nhóm Trốt Kít cũng là cộng sản nhưng khác kiểu của nhóm ông để cuối cùng ông lập ra nhà nước chuyên chính Bonxêvich mà thôi.
Nghĩa là sau cách mạng vô sản tháng 10 đáng lẻ phải lập ra nhà nước chuyên chính cho toàn giai cấp vô sản ông lại lập ra một nhà nước chuyên chính chỉ cho nhóm nhỏ Bônsêvich của ông. Ông thay một nhà nước chuyên chính phong kiến bằng một nhà nước chuyên chính Bônsêvich.
Ông thay thế một nhà nước độc tài nầy bằng một nhà nước độc tài khác, thế thôi. Bánh xe đã trật đường rây ngay từ lúc bắt đầu vận hành. Càng chạy về sau nó càng lệch đi nhiều hơn. Nhà nước chuyên chính bônsêvich khi vận hành sẽ dần dần chuyển hóa thành nhà nước chuyên chính cho một nhóm rất nhỏ người trong Bộ Chính Trị và vận hành thêm một thời gian nữa nó biến thành nhà nước chuyên chính chỉ cho một người đó là người đứng đầu cao nhất của đảng. Ông Staline đã hoàn tất cơ chế chuyển hóa nầy. Nhà nước của giai cấp vô sản biến thành nhà nước của cá nhân ông Staline. Đoàn tàu trật bánh ngay từ lúc mới khởi hành nên chạy chưa được bao xa là tự lật nhào. 70 năm so với lịch sử phát triển toàn nhân loại thì nó ngắn ngủi như một chớp mắt phải không ông?
Ông lãnh đạo nhân dân vô sản Nga làm một cuộc cách mạng long trời lỡ đất nhưng bây giờ nhân dân Nga quên ông rồi (Thật ra giai cấp vô sản không đủ sức lật đổ Sa Hoàng, giai cấp tư sản đã lãnh đạo toàn dân Nga làm việc này trong cách mạng tháng 2, sau đó những người vô sản mới chen vào cướp lại thành quả bằng cách mạng tháng 10). Không những thế họ còn căm phẫn ông, bằng chứng là tượng đài của ông khắp mọi nơi trên nước Nga đều bị lật xuống.  
 
 
Và bây giờ tôi xin viết về Nelson Mandela. Ông ta quá vỹ đại nên có tới hàng chục vạn bài viết về ông ta trên khắp thế giới. Do vậy tôi chỉ viết rất ngắn về ông thôi.
Chế độ A pac thai ở Nam Phi là chế độ chuyên chính của người da trắng, đó là chế độ độc tài da trắng. Trong chế độ đó chỉ có người da trắng mới có quyền công dân, mới được lập đảng phái chính trị, mới được ra ứng cử, mới được tham gia bầu cử. Còn người da đen chiếm tuyệt đại đa số nhưng chỉ là công dân hạng hai mà thôi, không có những cái quyền như người da trắng có.
Ở cái thời đại văn minh này thì một chế độ độc tài như vậy, kể cả mọi chế độ độc tài khác đều không thể nào tồn tại lâu. Nhân dân da đen Nam Phi dưới sự lãnh đạo của Nelson Mandela đã nổi dậy đấu tranh không mệt mỏi (mà đấu tranh bất bạo động) cuối cùng đã dành được thắng lợi.Chính quyền chuyên chính da trắng phải nhường chỗ. Chính quyền nào sẽ thay vào đây?
Theo lẽ thường người ta nghĩ rằng một chính quyền của người da đen, nghĩa là chính quyềnchuyên chính da đen, sẽ thay vào và người da trắng xin mời đi chỗ khác hoặc ở lại thì chỉ làm công dân hạng hai. Nhưng không. Mandela rất vỹ đại, ông vượt lên trên lẽ thường tình đó, ông lập ra một nhà nước chuyên chính toàn dân nghĩa là nhà nước của cả dân da đen lẫn của dân da trắng, nhà nước của mọi giai cấp, mọi thành phần, mọi sắc tộc, nhà nước của nền dân chủ văn minh thật sự trong đó mọi người dân, da trắng lẫn da đen đều bình đẳng với nhau.
Ông được bầu lên làm tổng thống của nhà nước dân chủ đó qua phổ thông đầu phiếu tự do. Ông làm đúng một nhiệm kỳ 5 năm rồi về nghỉ.
Ông ở vị trí lãnh đạo không lâu. Nhưng nhà nước dân chủ do ông lập ra làm thế giới kính phục, sẽ trường tồn theo sự phát triển của nhân loại. Ông cũng trường tồn vì trở thành tượng đài trong lòng mỗi người dân Nam Phi và cả trong lòng của nhiều người khác trên khắp thế giới, trong đó có tôi.
 
Huỳnh Ngọc Chênh
 
 
 
 



Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên