Powered By Blogger





Tuesday, 3 September 2013

Vườn xưa

















Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?


Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua.

Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em ngước nhìn vòm cây gió thổi
Lá như môi khẽ gọi anh về.

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng, giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh.

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa…



Thơ: Tế Hanh

Chiều giăng mưa












Chiều trong ký túc xá thật buồn. Chiều giăng mưa nhỡ đôi mắt em buồn vời vợi. Mưa hỡi mưa có bao giờ nhớ nắng, sao anh buồn lại nhớ thương em.....

Anh ngồi viết, những chẳng viết được nhiều, những mong vơi đi nối nhớ em. Anh rất trân trọng những tháng ngày bên em. Anh muốn giữ lại tất cả những gì của em dành cho anh, những đợi chờ mong nhớ, những lời ước hẹn ngọt ngào, những giận hờn vu vơ, những giọt nước mắt và cả những vần thơ:

Mưa rơi nhe nhẹ
Tựa đôi mắt anh
Long lanh như nước
Em hứng giọt mưa
Đem về ngắm mãi
Anh ơi có biết
Tình em đang tròn
Mãi mãi ve anh....

Cứ mỗi buổi chiều anh và em lại hẹn nhau đi dạo quanh sân trường. Mùa hè sân trường thật đẹp. Những hàng cây ngút ngàn xanh như chưa từng bao giờ rụng lá. Những vườn hoa đủ muôn sắc màu. Những khóm hoa dại  ở những góc vắng ít người qua. Và nhất là khi hàng ngìn, hàng vạn những bông Bồ Công Anh bay khiến ta cảm giác như đang lạc vào cõi mơ. Anh thích nghe mùi hương, mùi hương rất khó định hình, thuần khiết, nhẹ nhàng, trong veo lan toả giữa không gian.

Những buổi chiều nào bận, hoặc em mệt hay vì trời có mưa không đi dạo được anh rất buồn. Ngày qua ngày chúng ta gặp rồi lại chia tay. Niềm vui xen lẫn nối buồn. Anh mang nỗi nhớ về em không nguôi khi một mình trở về căn phòng của mình..

Những ngày yêu nhau, thời gian chúng ta bên nhau sao mà trôi nhanh quá. Những hàng cây dọc theo những lối đi đã chứng kiến những câu chuyện, những tâm sự, vui đùa của hai chúng ta. Còn những góc nhỏ tình yêu, những góc nhỏ hẹn hò, chứng kiến bao nụ hôn, bao lời thề hẹn..., em hãy nhớ nghe em....

Vài hôm nữa chúng ta phải xa nhau rồi. Hai tháng hè dài đăng đẳng, khi em sang mọi thứ ở đây sẽ thay đổi gần hết. Mùa chuyển mùa cho dài thêm năm tháng chúng ta yêu nhau. Anh một mình ở lại và chờ đợi. Trong lòng anh chẳng có gì thay đổi cả. Nguyên vẹn tình yêu dành cho em  với thật nhiều nỗi nhớ không nguôi về em

28/06/2005
Ryazan



Monday, 2 September 2013

Hồi kết cho những chế độ độc tài






THai hôm nay có thông tin từ Do Thái rằng, Bashar al Assad đã trốn sang Ba Tư trên một chuyến bay cùng với vợ và 2 con, và các thân cận trong chính quyền của ông ta, nhưng nguồn tin được tung ra từ Li Băng chưa được bất kỳ quốc gia nào xác nhận.

9h30 sáng hôm nay giờ Hoa Kỳ trang Huffington Post đăng bài viết của phóng viên Steve Gutterman của Reuters về cuộc rút nhân sự của Nga ở căn cứ hải quân Tartous tại Syria bắt đầu từ tháng 6/2013. Và có hàng ngàn người Nga đã lập gia đình làm việc sinh sống ở Syria đã được sơ tán ra khỏi Syria từ hôm thứ Ba, 27/8/2013 này

Một quyết định của Nga cho thấy nhiều vấn đề trong cuộc đối đầu giữa hia phe hắc bạch ở chốt chặn cuối cùng của Nga tại Địa Trung Hải, và là chốt chặn áp chót của Nga và Trung Hoa ở Trung Đông. Bây giờ chỉ còn lại một Ba Tư đang tranh thủ ngày đêm làm bom hạt nhân để tự lực, tự cường, hòng làm bá chủ Trung Đông là đồng minh với Nga và Trung Hoa.

Vấn đề đầu tiên mà chúng ta thấy ở đây là, sức mạnh quân sự của Nga đã không thể còn cầm cự với Hoa Kỳ, sau khi có tin đồn rằng Hoa Kỳ sẽ tấn công Syria trong chỉ 3 ngày. Đối với Trung Hoa và Nga thì, ngay trên lãnh thổ của họ, thì Hoa Kỳ không có khả năng làm cuộc chiến để đi đến chiến thắng. Nhưng ở xa lãnh thổ, các quốc gia này hầu như không còn đủ khả năng để quyết định số phận của các đồng minh.

Nhiều lý do để Nga và Trung Hoa không thể quyết định số phận của đồng minh của mình vì, hầu hết các đồng minh của họ là những thể chế nhà nước độc tài. Lòng dân chán ngán để đi theo, trong khi sức mạnh mềm của Hoa Kỳ đã ngày càng hùng cường và chứng tỏ nó làm nhân loại phải ước ao.

Qua cuộc thử lửa những vũ khí tấn công nhanh và tiêu diệt gọn ở chiến trường Libya vào năm 2011, chính quyền Gaddafi sụp đổ và nhanh chóng bị tiêu diệt cũng cho thấy Nga và Trung Hoa không thể làm gì, nếu Hoa Kỳ mở cuộc tấn công Syria với sự hỗ trợ của phương Tây. Mặc dù theo Peter Gutterman thì có 8 lý do Hoa Kỳ sẽ không dại gì giây vào cuộc chiến ở Syria. Chủ yếu là có thể sa lầy vào một cuộc chiến không lối thoát, trong khi kinh tế đang nợ công lớn hơn GDP, và khủng hoảng chưa ra được.

Nhưng sau tuyên bố của tổng thống Obama là, vụ thảm sát dân thường ở ngoại ô Damascus bằng vũ khí hóa học - được nghi ngờ là chất độc sarin - hôm 21/8/2013 do chính quyền al Assad gây ra, thì tình hình Nga di tản dân mình ra khỏi Syria đã cho thấy mọi vấn đề đã đi đến kết cục cho một triều đại kéo dài 53 năm của dòng họ al Assad.

Chỉ mới năm ngoái Nga vẫn hùng hổ đưa tàu chiến đến Tartous, và tuyên bố sống chết với Syria, nhưng sau khi ký hợp đồng cung cấp vũ khí cho Syria thì Nga hôm nay tháo chạy rất đáng ngờ. Qua đó cho thấy nước Nga hôm nay thực dụng hơn và có phong cách kiểu Mỹ trong ngoại giao hơn là một Liên Xô thà chết, vẫn hết lòng với đỗngm minh.

Trung Hoa đang không thể làm Miến Điện nằm chung đường biên giới có thể đi theo chế độ độc tài quân phiệt. Và ngay cả bản thân Trung Hoa cũng đang sống cũng dở mà chết cũng dở trong cơn khủng hoảng tài chính do sai lầm chính trị của mình.


Cách đây 2 năm, tôi có viết bài, Syria - nơi khởi nguồn tranh bá lại đồ vương, nhưng hôm nay thì đã rõ. Vị trí siêu cường của Hoa Kỳ vẫn vững vàng như thời Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nhờ vào cả sức mạnh cứng lẫn sức mạnh mềm vô song của nó phù hợp với nguyện vọng của nhân loại văn minh.
Đã đến lúc cần tính sổ cho không chỉ Syria, mà cho cả những chế độ độc tài trên toàn cầu đang còn những thế lực phản động cố níu kéo những thể chế chính trị đơn nguyên và tập quyền để ăn trên xương máu dân tộc, và tài nguyên của tổ quốc. Vì chiến lược xoay trục châu Á Thái Bình dương của Hoa Kỳ chắc chắn sẽ gieo rắc những cuộc cách mạng xã hội ở khu vực này như mùa Xuân Ả rập 2011.




Coppy từ blog Bs. Hồ Hải 
Tiều đề do chủ blog đặt lại











Có một Việt Nam đẹp như thế




       
                                                                                                                                                                                     Có lẽ hiếm khi nào những người Việt cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Kinh tế bỗng dưng suy thoái đúng vào cái lúc mà Internet phát triển. Vấn đề đã nhiều hơn trước, nhờ vào mạng xã hội và truyền thông lại còn dễ lan truyền hơ n trước. Động đến chỗ nào cũng thấy nóng rẫy thời sự. Vấn đề này gối đầu vấn đề kia, phát sinh theo ngày chứ không phải theo tuần. 

Nhưng có một câu của nhà văn Mỹ Paul Auster thật thích hợp để nhắc lại trong ngày hôm nay: “Nếu thế giới không tươi đẹp đến thế này, hẳn tất cả chúng ta đều có thể trở thành những kẻ vô sỉ”. Trong tiểu thuyết Moon Palace, nhân vật Effing, một ông lão mù với cuộc đời gian truân, đã thốt ra câu ấy khi kể chuyện về Nikola Tesla cho cháu nội của mình. Nikola Tesla là một nhà khoa học vĩ đại, đã phát minh ra nhiều thứ thay đổi lịch sử nhân loại, trong đó có dòng điện xoay chiều mà chúng ta vẫn sử dụng đến hôm nay. Nhưng ông phải sống dưới sự đàn áp của Thomas Edison. Edison cũng là một nhà phát minh, nhưng khi ông giàu có rồi, lại trở t hành một nhà tài phiệt độc ác. Edison bóc lột Tesla khi ông này làm thuê cho mình. Rồi khi Tesla tách ra nghiên cứu riêng, lại sử dụng mưu hèn kế bẩn để vu oan cho dòng điện xoay chiều của Tesla (Edison xây dựng cả một sản nghiệp nhờ điện một chiều). Tesla qua đời trong cô độc và cơ hàn. Đời sống thì thường xuyên như thế, không phải bi kịch này thì bạn sẽ nghe về bi kịch khác. Nhưng đúng là bởi vì thế giới tươi đẹp quá, nên không phải ai cũng bị nó đồng hóa để trở thành những kẻ vô sỉ, hay những kẻ hận đời. Chúng ta mệt. Nhưng chúng ta vẫn có cơ hội được nhìn đất nước tươi đẹp của mình. Đẹp diệu kỳ. Để rồi chúng ta lại quay về đối mặt với cuộc đời trong tư cách một người tử tế. Những con đường lên Tây Bắc hùng vĩ ngút ngàn trong mây trắng, với màu đá xám, màu rừng xanh, màu tím đỏ của những loài hoa mà bạn chưa biết tên, màu vàng của lúa tháng Chín. Những gương mặt đồng bào cười hiền hiền ngây thơ, anh dân tộc đã say túy lúy trong phiên chợ cứ mời bạn vào làm một chén. Những ngôi làng Bắc Bộ bình yên, nơi bạn chỉ cho lũ trẻ biết đâu là cây gạo, đâu là cây đa, cấy và cày khác nhau như thế nào, nơi những cánh cổng làng giữ lại trong nó một thứ tinh thần mà ta có thể vô thức cảm nhận được từ trong máu. Những bãi biển miền Trung xanh ngắt, khiến thế giới ngưỡng mộ sâu sắc, ôm vào lòng những chiếc thuyền thúng đơn sơ và in bóng những người dân chài vẫn còn chưa học được cách lấy đắt của bạn một đồng hải sản. Những vùng sông nước phương Nam vẫn mang dáng vẻ huyền bí suốt từ cái thời mà Đoàn Giỏi viết Đất Phương Nam. Đi thuyền giữa những rừng đước rừng tràm mênh mông, cứ tưởng mình đang lạc vào một thế giới hoang dại nào đó loài người còn chưa biết. Đi rồi ngồi xuống làm vài chén, nhậu vài món dân dã. 

Cái ông đầu bếp nổi tiếng nhất nhì hành tinh Anthony Bourdain đã bảo rồi, văn hóa ẩm thực của cái nước Việt Nam này thế giới nên học. Chẳng cứ phải dồi chó, mà bất kỳ cái thức gì đang bốc khói thơm phức trên bàn kia, xuống đến âm phủ biết có hay không? 


Có người sẽ bảo là AQ. Nhưng Việt Nam vẫn còn đẹp rực rỡ nếu ta biết cách ngắm nhìn nó. Và chính vẻ đẹp ấy sẽ là thứ neo giữ chúng ta ở lại với sự tử tế. 


Đức Hoàng Theo Docbao.vn





9x ơi !




               



                                                                                                                                                              

Ở tuổi 21, đứng trước toà án của Đảng (tôi nói thế, vì ông/bà chánh án nào ở nước ta mà chẳng là đảng viên), cô gái Nguyễn Phương Uyên dõng dạc: “Tôi không cần giảm án. Tôi chỉ cần toà xét xử đúng người đúng tội. Tôi cho rằng chống Đảng Cộng sản không phải chống phá đất nước, dân tộc. Các ông đừng đánh đồng!”. Đố ông bà chánh án nào cãi được lập luận này đấy.

Cách đấy mới nửa tháng, một 9x khác, Nguyễn Anh Tuấn, đã đến gặp Cao uỷ Liên Hợp Quốc về Nhân quyền để trao bản Tuyên bố của mạng lưới blogger Việt Nam, kêu gọi Nhà nước sửa đổi luật pháp để chứng tỏ cam kết cải thiện nhân quyền. Cũng 9X đó, tháng 4/2011 đã làm một sự kiện “động trời” gây khó chịu cho Bộ Công an: làm đơn tự thú để “được” đi tù vì vi phạm Điều 88 (tuyên truyền chống Nhà nước).

Một 9X nữa, Nguyễn Thu Trang, đàng hoàng và tươi tắn xuất hiện tại Đại sứ quán Mỹ và Thuỵ Điển để trao Tuyên bố 258 và trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam với quan chức hai toà đại sứ. Em là bạn của một loạt 9X khác, những người đã đứng ra tổ chức lớp học tiếng Anh, chính trị, xã hội dân sự… các đề tài mà không bao giờ các em nhận được sự giáo dục-đào tạo thoả đáng ở nhà trường XHCN. Có phải vì tính chất “nổi loạn” tiềm ẩn, hay nói cách khác, sự khao khát tự do đó ở các em, mà công an vừa mới đây đã phải tổ chức một cuộc bố ráp bất thình lình vào phòng học của các em?

Đã, đang, và sẽ có những 9X như thế. Trẻ trung, phơi phới, thông minh, tràn đầy nhiệt tình và ước mơ đóng góp vào sự thay đổi, tạo sự thay đổi. Họ làm tôi tin tưởng vào tương lai của Việt Nam lắm. “Đất nước bên bờ sóng” này chẳng thể nào sụp đổ được nếu vẫn còn có những con người như họ. Ít nhất, họ đã dám đứng lên đòi quyền của mình – quyền được cất lên tiếng nói, quyền được tham gia, quyền có thông tin. Họ không chờ tới khi bạc đầu mới lớn tiếng khẳng định trước Đảng các giá trị dân Qchủ, tự do…
U
Ai đó có thể than thở rằng thế hệ trẻ ngày nay sao mà vô cảm, ích kỷ, tàn nhẫn, bạc bẽo. Có thể số đông là như vậy. Nhưng vẫn còn có một thiểu số 9X sẽ làm nên tương lai của dân tộc.

Từng có những dư luận viên và những nhân viên an ninh nhún vai, mai mỉa: “Chỉ là một nhúm người hằn học và bất mãn, chống phá. Chẳng làm được cái gì”. Ồ, cái nhúm người này là thiểu số thật đấy, nhưng chúng ta hãy thử nhìn xem, có sự thay đổi nào, có cuộc cách mạng nào mà không bắt đầu từ một thiểu số?

Yêu các bạn lắm, các bạn 9X “thiểu số” ạ.

Đoan Trang





Bài mới đăng

Bài ngẫu nhiên